Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
20
Nhìn dòng tin nhắn luật sư vừa gửi đến cách đây không lâu trên cùng.
Trong lòng tôi thấy ấm áp lạ thường.
Năm đó bố mẹ chỉ có mình tôi là con gái, làm sao có thể không tính toán trước những chuyện này chứ.
Giằng co suốt nửa năm trời, cuối cùng cũng sắp kết thúc rồi.
Khương Triết có lẽ đã chuẩn bị từ sớm.
Phần lớn tài sản đứng tên anh ta đều đã bị tẩu tán từ lâu.
Nhưng nửa năm nay, nhà họ Phó cứ cắn ch/ặt lấy Khương Triết không buông.
Dù sao cũng là gia tộc trăm năm, cũng có chút bản lĩnh.
Khương Triết bị dồn vào đường cùng.
Buộc phải lần lượt chuyển lại số tài sản đã tẩu tán trước đó.
Chỉ mới hai ngày trước, Khương Triết đã chuyển về khoản tiền cuối cùng từ một tài khoản ở nước ngoài.
24
Trước cửa Cục Dân chính.
"Xin lỗi Tiểu Từ..."
Tôi giơ tay, ngắt lời anh ta.
"Gọi tên tôi như thế, tôi thấy buồn nôn."
Sau nửa năm gặp lại.
Lúc này Khương Triết đâu còn chút vẻ lạnh lùng cấm dục nào của ngày xưa.
Khóe miệng lởm chởm râu, quầng mắt thâm đen.
Bộ vest vốn luôn phẳng phiu giờ nhăn nhúm khoác trên người.
Rõ ràng cũng chỉ đến thế thôi.
Sao ngày trước mình lại bị cái vẻ ngoài này của anh ta làm cho mê muội nhỉ.
Tôi đeo kính râm lên, có chút thiếu kiên nhẫn.
"Tôi đang vội, còn gì muốn nói nữa không?"
Khương Triết mấp máy môi, giọng điệu có chút dè dặt.
"A Từ, nhà họ Phó không trụ được bao lâu nữa đâu, đợi anh giải quyết triệt để nhà họ Phó, chúng ta có thể..."
"Chị ơi!"
Không xa, một nam sinh đại học đầy nắng ấm c/ắt ngang lời anh ta.
Tôi vẫy vẫy tay với cậu ấy.
"Bạn trai nhỏ của tôi đến đón rồi, không có chuyện gì thì tôi đi trước đây."
Tiếng giày cao gót nện xuống mặt đất vang lên những âm thanh giòn giã, nhẹ tênh.
Nhìn về phía xa, mấy dòng bình luận đang vây quanh Khương Triết và Bạch Vãn Vãn.
Tôi mỉm cười.
25
Khương Triết nhìn bóng lưng thướt tha ấy, trong khoảnh khắc lại thấy như quay về năm xưa.
"Khương Triết nhỏ, cậu là kẻ c/âm à, họ nói x/ấu cậu sau lưng mà cậu không biết mách chị sao?"
"Lần sau ai còn dám nói cậu, chị sẽ giúp cậu m/ắng lại!"
A Từ lúc đó cũng giống hệt như ngày hôm nay.
Diện một chiếc váy nhỏ rực rỡ, vừa tươi sáng vừa kiêu kỳ.
Cả thanh xuân của anh đều dõi theo sau lưng mặt trời nhỏ ấy.
Nhìn cô từng bước từ thiếu nữ trở nên xinh đẹp động lòng người.
Nhìn những kẻ theo đuổi bên cạnh cô như lũ ruồi đuổi mãi không hết, sự đê hèn và gh/en tị trong lòng anh không thể kìm nén được nữa.
Anh chọn tỏ tình với cô vào một đêm mưa tầm tã.
Anh nghĩ, lát nữa khi cô từ chối, mình sẽ không quá thảm hại.
Nhưng không ngờ mặt trời nhỏ lại đồng ý.
Đêm đó anh kích động đến mức toàn thân r/un r/ẩy.
Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang.
Nhà cô gặp biến cố lớn, anh tận mắt nhìn cô chật vật ra nước ngoài mà bản thân lại bất lực.
Sau này, cuối cùng anh cũng vất vả lắm mới đón được mặt trời nhỏ về nhà.
Đó là mặt trời nhỏ mà anh đã theo đuổi suốt cả thanh xuân cơ mà.
Sao họ lại đi đến bước đường này chứ.
26
Bạch Vãn Vãn bên cạnh đang ôm cái bụng bầu vượt mặt, toàn thân phù nề, đâu còn chút vẻ mỏng manh yếu đuối nào của ngày trước.
Cô ta nhìn Khương Triết đang ngẩn ngơ nhìn bóng lưng của người đàn bà già kia, trong mắt đầy vẻ không cam tâm.
Người đàn ông mà cô ta đã dùng hết sức lực để chọn lấy, giờ đây sa sút đến mức ngay cả một chiếc túi cũng không m/ua nổi cho cô ta.
Làm sao cô ta cam tâm cho được!
"Đi thôi, chúng ta phải đi kết hôn rồi."
Nghe thấy giọng nói của Khương Triết, Bạch Vãn Vãn mới hoàn h/ồn.
Lẽo đẽo theo sau lưng anh.
Cúi đầu không biết đang suy tính điều gì.
Lúc này xung quanh hai người chỉ còn vài dòng bình luận lẻ tẻ.
【Cái kịch bản gì thế này, làm như bà già mới là nữ chính cuối cùng vậy.】
【Á á á, chị Từ vừa xinh vừa giàu, ngưỡng m/ộ quá!】
【Mẹ kiếp, nữ chính tự lấy bụng mình đ/ập vào góc tường à, bị đi/ên à!】
......
Ngoại truyện
"Tiểu Bỉ! Dép của chị lại bị mày tha đi đâu rồi hả?!"
Tôi nhìn con vật nhỏ đang chạy lên bàn ăn, ngẩng đầu vẻ không phục.
Tức đến bật cười.
Nắm ch/ặt hai cái tai to của nó, lôi con chó b/éo từ trên bàn xuống.
"Wer~ wer~"
Con chó Beagle bắt đầu ngửa cổ kêu gào kỳ quặc.
Tôi cạn lời, không thể hiểu nổi.
Sao lại có con chó kêu khó nghe đến thế không biết.
"Thôi đi, đừng kêu nữa, chủ của mày sắp đến đón mày về nhà rồi."
Thoắt cái đã ba năm trôi qua.
Phía Khương Triết cuối cùng cũng thắng một ván.
Sau khi nhà họ Phó phá sản.
Phó Văn Bác mấy lần liên lạc muốn gặp tôi, sau đó tôi đổi luôn số điện thoại.
Phó Văn Bác có lẽ nhận ra mình thực sự bị lừa, chó cùng rứt dậu.
Bắt đầu dò la tung tích của tôi khắp nơi, muốn b/ắt c/óc tôi.
Đáng tiếc kế hoạch còn chưa thực hiện đã thất bại.
Nghe nói là Khương Triết đã tống khứ nhà họ Phó ra nước ngoài.
Dù sao từ đó về sau, tôi không còn nghe bất cứ tin tức gì về nhà họ Phó nữa.
Còn về Khương Triết, cuối cùng anh ta vẫn không kết hôn với Bạch Vãn Vãn.
Còn về phía Khương Triết.
Nghe nói hôm đó sau khi tôi đi, Bạch Vãn Vãn vô tình ngã dẫn đến sinh non.
Mà ngày thứ hai sau khi Bạch Vãn Vãn sinh con.
Cô ta bỏ con lại rồi chạy mất.
Vì chưa đủ tháng nên đứa trẻ đặc biệt yếu ớt.
Luôn được Khương Triết tận tình chăm sóc.
Cho đến năm ngoái, Khương Triết tình cờ phát hiện nhóm m/áu của đứa trẻ không đúng, đến b/ệnh viện làm DNA thì phát hiện hai người không có bất kỳ qu/an h/ệ huyết thống nào.
Nghe nói cuối cùng Khương Triết đã giữ đứa trẻ lại bên mình.
Còn về những chuyện nhỏ nhặt không quan trọng phía sau, tôi cũng không rõ nữa.
Phải rồi, những dòng bình luận vây quanh Khương Triết đã biến mất hoàn toàn.
Cánh cửa được đẩy ra.
Một thiếu niên có khuôn mặt tuấn tú bước vào với vẻ mặt không vui.
Nhìn cũng không thèm nhìn tôi lấy một cái.
Đi thẳng đến ghế sofa, vặn vẹo người ra vẻ muốn người khác dỗ dành.
Chương 9
Chương 17
Chương 9
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook