Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Chồng tôi kể từ khi vào hè đã mê mẩn môn chèo thuyền vượt thác, một tuần phải đi đến mấy lần. Tủ quần áo toàn là quần bó chuyên dụng nhanh khô. Chiếc nào của anh ấy cũng bị mòn cả. Gần đây, cái quần này còn bị mòn đến mức rá/ch cả lỗ. Anh ấy bảo tôi là do ngồi trên thuyền phao lâu ngày nên bị cọ xát. Nhưng tôi không thể hiểu nổi, tại sao chỗ đó lại có thể bị cọ xát nhiều lần đến vậy?
1
Sau khi vào hè, trời nóng quá. Sau vài lần được bạn bè rủ đi chèo thuyền vượt thác, chồng tôi đã hoàn toàn bị môn này mê hoặc. Công việc của anh ấy tự do, nhiều thời gian, nên giờ một tuần phải đi mấy lần.
Thứ Sáu, ngày anh ấy về, tôi đã chuẩn bị cơm nước đợi sẵn ở nhà. Anh ấy mặc quần đùi thể thao và áo phông khô ráo, tóc vẫn còn hơi ẩm. Có vẻ như anh ấy đã thay đồ ở điểm chèo thuyền rồi. Vừa vào cửa, anh ấy ném túi xuống rồi chạy thẳng vào tủ lạnh tìm nước uống.
“Vợ ơi, cơm chín chưa, anh đói sắp ch*t rồi.”
“Sắp xong rồi đây.”
Tôi giục anh ấy đi tắm rửa nhanh rồi ra ăn cơm. Chồng đi tắm, tôi giúp anh ấy dọn dẹp đồ đạc. Trong túi, những chiếc quần bó nhanh khô được gấp rất gọn gàng. Khi tôi cầm ra ban công định phơi thì phát hiện phần đũng quần bị rá/ch một lỗ nhỏ. Nhìn sợi chỉ thì có vẻ như bị rạ/ch ra.
Đợi chồng tắm xong bước ra, tôi hỏi anh ấy chuyện gì đã xảy ra. Anh ấy vội vàng chạy tới gi/ật chiếc quần bó từ móc phơi, ném thẳng vào thùng rác. Anh ấy bảo là lúc chèo thuyền bị lật, chắc là bị đ/á quẹt vào. Còn dỗi hờn bảo rằng của rẻ là của ôi, lần sau phải m/ua loại đắt tiền mới được.
Tôi dỗ dành anh ấy: “M/ua, mình m/ua loại đắt mà mặc.”
Buổi tối, hai vợ chồng cuộn tròn trên ghế sofa xem tivi. Chồng kể cho tôi nghe những chuyện thú vị khi đi chèo thuyền. Anh ấy kể một cách hào hứng, thấy anh ấy vui, tôi cũng thấy vui lây.
“Vợ à, chèo thuyền vui thật đấy, thú vị hơn đi bộ đường dài nhiều. Anh định đăng ký làm hội viên mùa hè của một câu lạc bộ.”
“Có đắt không?”
“Cũng được, hơn năm nghìn tệ, đồ đạc tính riêng.”
Tôi gật đầu, hơn năm nghìn tệ thực sự không đắt, dù sao anh ấy cũng đang chơi rất vui.
“Thích thì cứ đi đi.”
“Cảm ơn vợ.” Anh ấy ghé sát vào thơm lên mặt tôi một cái. “Vợ là tốt nhất.”
Đêm đó, chồng tôi rất sung sức, khác hẳn mọi khi.
2
Chồng tôi trước đây là một người hướng nội, rất sợ nóng, mùa hè chẳng muốn ra khỏi cửa. Nhưng tôi lại là kiểu người không muốn ngồi lì trong nhà vào cuối tuần. Vì chuyện này mà chúng tôi đã cãi nhau vài lần. Sau đó tôi nghe theo anh ấy, cùng anh ấy ở nhà chơi game. Tôi vụng về, chơi game cũng chẳng giỏi. Hai đứa ngày nào cũng bật điều hòa, người ngợm yếu ớt vô cùng. Bác sĩ khuyên anh ấy nên ra ngoài vận động nhiều hơn, anh ấy cũng không nghe. Giờ nhìn anh ấy vui vẻ hơn trước nhiều.
Có một lần đi chèo thuyền về, sau khi tắm rửa xong, anh ấy nằm cuộn trong sofa nghịch điện thoại. Tôi thấy trên vai trái của anh ấy có một vết bầm đỏ, trông rất giống vết hôn.
“Vai trái của anh sao thế?”
Anh ấy cúi đầu nhìn, rồi lấy áo che lại. “Lúc lật thuyền bị va vào.”
“Sao lại va thành ra thế này?”
“Anh làm sao biết được! Em cứ nhìn chằm chằm vào người anh làm gì?!” Giọng anh ấy có chút mất kiên nhẫn.
Tôi không nói gì nữa. Đêm đến, tôi nằm xuống bên cạnh anh ấy. Tôi thì thầm hỏi: “Ngủ chưa?”
Không có tiếng đáp lại. Tôi nghiêng người, từ phía sau ôm ch/ặt lấy anh ấy. Vừa chạm vào da th!t anh, anh đã khó chịu đẩy tôi ra.
“Đừng làm nữa, anh mệt lắm, ngủ đi.”
Trước đây anh ấy cũng hay nói mệt, nhưng khi mệt anh ấy sẽ chủ động rúc vào lòng tôi, để tôi vỗ về cho ngủ. Giờ anh ấy như biến thành một người khác.
Gần đây, mỗi lần anh ấy đi chèo thuyền, thời gian về nhà ngày càng muộn. Anh ấy bảo là do con sông chèo thuyền nằm khá xa, đường về mất nhiều thời gian. Tôi đã kiểm tra bản đồ địa điểm anh ấy nói. Đường đi chỉ mất khoảng một tiếng rưỡi. Trời sáu giờ đã tối, vậy mà gần mười giờ anh ấy mới về. Trong núi tối om thế kia, liệu có thể chơi đến tận giờ đó sao?
3
Cuối tuần, anh ấy nói câu lạc bộ có hoạt động. Thứ Bảy phải đi đến một tuyến “chèo thuyền hoang dã” mới mở ở thành phố lân cận. Trước khi đi, anh ấy bảo với tôi: “Lần này đi đông người lắm, trưởng đoàn là một đại tỷ người nước ngoài mới về.”
Tôi không suy nghĩ nhiều. Lần trước sau khi tôi đề cập chuyện anh ấy về muộn, anh ấy cũng tranh thủ chụp ảnh báo cáo, còn chủ động đưa tôi xem ảnh chụp màn hình trò chuyện trong nhóm của họ. Toàn là thảo luận về chỗ nào chơi vui các thứ.
Thứ Bảy vì tôi phải tăng ca nên cần dùng xe, vì vậy đã tranh thủ đưa anh ấy đến điểm tập trung từ sớm. Bên đường đỗ mấy chiếc xe việt dã, trên nóc xe buộc thuyền phao, có hơn mười người cả nam cả nữ đang đứng trò chuyện rôm rả cạnh xe.
Có một người phụ nữ dáng cao, mặc áo tập thể thao, đường cong cơ thể rất đẹp. Chồng tôi xuống xe, chủ động chào hỏi cô ta. Sau đó vẫy tay với tôi, nói rằng tối sẽ đi xe của bạn về, không cần tôi đón nữa.
Tôi gật đầu rồi lái xe đi. Qua gương chiếu hậu, tôi thấy người phụ nữ cao lớn đó đang cười nói vui vẻ với chồng mình, trông rất thân thiết.
4
Thứ Bảy tăng ca, đồng nghiệp Tiểu Ngọc chạy lại gần, cho tôi xem một đoạn video ngắn. Trong video là cảnh chèo thuyền, có người phụ nữ mặc áo bó sát, bên dưới mặc tất da chân ngồi ở đầu thuyền. Theo khúc cua, dòng nước chảy xiết, cả người cô ta bị ướt sũng. Video tập trung vào vóc dáng của người phụ nữ đó.
Tôi cảm thấy có chỗ nào đó không ổn, nhưng lại không nói ra được.
“Chị Tĩnh này, em nghe chị nói anh rể dạo này hay đi chèo thuyền, không phải là kiểu chèo thuyền thương mại này chứ?”
Từ này tôi chưa nghe bao giờ, liền hỏi Tiểu Ngọc nghĩa là gì. Tiểu Ngọc ra vẻ bí hiểm, nói rằng kiểu chèo thuyền thương mại này không hề chính thống chút nào.
Tôi: ???
Tiểu Ngọc thấy tôi không hiểu liền giải thích, những chuyến chèo thuyền này thường cung cấp dịch vụ “bạn chèo”, rất nhiều đàn ông thích, giống như giới đạp xe thời gian trước, trong giới đó rất lo/ạn.
Chương 9
Chương 17
Chương 9
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook