Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đêm khuya lướt Tiểu Hồng Thư, tôi bất ngờ thấy bài đăng của cô gái từng b/ắt n/ạt tôi thời cấp ba.
Trong ảnh, cô ta ôm chiếc bánh kem, nép mình bên cạnh một chàng trai tuấn tú.
Trên chiếc khay gỗ bách tinh xảo trước mặt là món sashimi bò Wagyu, cùng với một góc chiếc túi hiệu vô tình lộ ra.
Cô ta được mọi người vây quanh, nụ cười rạng rỡ như hoa.
【Sinh nhật năm nay, được đón cùng crush yêu dấu.】
【Cuộc đời này, thật dễ dàng quá đi thôi.】
Điều á/c giả á/c báo mà tôi hằng mong đợi đã không xảy ra.
Ngược lại, cuộc đời cô ta lại vô cùng suôn sẻ.
Tôi phóng to ảnh của chàng crush kia.
Bàng hoàng phát hiện ra đó là người đàn anh tôi quen khi mới vào đại học.
Tôi gửi tin nhắn:
【Anh ơi, em nghiên c/ứu cả đêm mà vẫn không hiểu tại sao sau lo/ạn An Sử, nhà Đường vẫn có thể tồn tại thêm hơn trăm năm, rốt cuộc là nhờ điều gì chống đỡ vậy ạ?】
Một phút sau.
Một đoạn ghi âm 60 giây được gửi tới.
Kèm theo một dòng tin nhắn:
【Nói qua điện thoại không rõ ràng, ngày mai anh mời em đi ăn, sẽ giảng giải tường tận cho em hiểu.】
1
Xách hành lý bước vào Đại học Bắc Kinh.
Cơn á/c mộng thời cấp ba của tôi mới coi như chấm dứt hoàn toàn.
Những năm tháng bị b/ắt n/ạt và từng xô nước bẩn dội lên đầu.
Hòa cùng m/áu và nước mắt suốt hai năm cấp ba, cuối cùng đã bị tôi bỏ lại phía sau.
Cuộc sống năm nhất bình lặng và an yên.
Tôi cứ ngỡ cả đời này mình sẽ không bao giờ gặp lại kẻ b/ắt n/ạt thời cấp ba nữa.
Cho đến nửa năm sau khi nhập học.
Một đêm khuya lướt Tiểu Hồng Thư trong lúc rảnh rỗi.
Một gương mặt mà tôi vô cùng c/ăm gh/ét được thuật toán đẩy đến trước mặt tôi.
Trong ảnh, Lâm Đoan Nguyệt ánh mắt tình tứ, đang ôm chiếc bánh kem Thiên Nga trắng nép vào người một chàng trai.
Tuy cô ta đang nhìn vào ống kính.
Nhưng người tinh ý đều có thể thấy, cơ thể cô ta vô thức rướn về phía cánh tay chàng trai.
Đó là tình cảm từ tiềm thức, những cử chỉ cơ thể không biết nói dối.
Có bình luận trêu chọc:
【Crush gì chứ, tôi thấy là bạn trai thì có.】
Lâm Đoan Nguyệt vui vẻ trả lời:
【Làm gì có chuyện đó, mình còn chưa theo đuổi được mà!】
【Hây, chỉ cần cậu ngoắc tay một cái, crush của cậu chẳng phải sẽ ngoan ngoãn dâng tận cửa sao.】
Lâm Đoan Nguyệt không trả lời thêm, mà nhiệt tình thả tim.
Cô ta giống như một cô gái nhỏ đang chìm đắm trong tình yêu.
Hoàn toàn không có vẻ mặt dữ dằn như khi b/ắt n/ạt tôi ngày trước.
Nhấp vào trang cá nhân của cô ta.
Tôi muốn tìm thấy một chút cái gọi là quả báo.
Thực tế khiến tôi thất vọng.
Trong các bài đăng của cô ta, toàn là những minh chứng cho một cuộc đời đắc ý.
Làm móng, túi hiệu, du lịch, ba ngày một lần khoe khoang.
Ngay cả bộ ba sản phẩm Apple khi nhập học cũng là mẫu mới nhất.
Kẻ b/ắt n/ạt không hề gặp quả báo nào.
Chỉ có người bị b/ắt n/ạt là vẫn mắc kẹt trong cơn bão năm ấy, bị á/c mộng bủa vây.
Ánh sáng yếu ớt từ điện thoại chiếu lên mặt tôi.
Tôi mím ch/ặt môi.
Lướt xem từng bài đăng của cô ta.
Lướt mãi đến hai năm trước, ngày đầu tiên cô ta b/ắt n/ạt tôi.
Cô ta đăng một bài viết:
【Bạn học cùng lớp lấy tr/ộm tiền của mình, thôi bỏ đi, thấy bạn ấy nghèo khổ như vậy, mình tha thứ cho bạn ấy vậy.】
Bên dưới rất nhiều người bình luận:
【Chị gái thật là người đẹp tâm thiện.】
【Đối với kẻ tr/ộm đừng rộng lượng như vậy, cẩn thận cô ta lại lấy tr/ộm đồ của cậu lần thứ hai đấy.】
【Cái nghèo sinh ra mưu hèn kế bẩn, chị gái nên tránh xa loại người này ra.】
Cô ta xây dựng hình tượng tiểu thư nhà giàu người đẹp tâm thiện cho bản thân, thu hoạch được một lượng lớn người ủng hộ.
Chỉ có tôi biết.
Chuyện lấy tr/ộm tiền là giả.
Mà việc b/ắt n/ạt, lại là thật.
2
Năm lớp 11 là bước ngoặt cuộc đời tôi.
Từ một người mờ nhạt trong lớp, tôi bỗng chốc trở thành kẻ 'tr/ộm' bị mọi người gh/ét bỏ.
Nguyên nhân là do Lâm Đoan Nguyệt, người giàu nhất lớp, bị mất tiền sinh hoạt phí.
Cô ta đứng trên bục giảng gào thét:
"Lớp chúng ta xuất hiện một kẻ tr/ộm, tiền của mình bị lấy cắp hết rồi!"
"Tận một nghìn tệ đấy."
Miệng cô ta gào lên.
Nhưng ánh mắt lại liếc về phía tôi.
Chỉ vì tôi là học sinh nghèo nhất lớp.
Ăn mặc tuềnh toàng, lạc quẻ giữa đám người hào nhoáng xung quanh.
Có đầy đủ động cơ để lấy tr/ộm tiền.
Từng ánh mắt dò xét đổ dồn về phía tôi.
Tôi vội vã đến mức mặt đỏ bừng.
Đứng dậy lắp bắp giải thích:
"Không phải mình lấy."
"Không phải?" Lâm Đoan Nguyệt cười dữ dằn, "Vậy đôi giày mới trên chân cậu là tiền ở đâu ra mà m/ua?"
"Trong lớp ai mà không biết, tiền sinh hoạt phí mỗi tháng của cậu còn không đủ ăn bánh bao."
Ai cũng biết, tôi nghèo đến thảm hại.
Bố mẹ ly hôn, không ai muốn nuôi tôi.
Ngay cả tiền sinh hoạt phí chia đôi mỗi người một nửa.
Cũng phải để tôi gọi điện van nài ba bốn lần, họ mới phiền phức bố thí cho một chút.
Số tiền ít ỏi này, ăn cơm còn không đủ.
Tôi vẫn cố gắng giải thích:
"Đây là tiền bà nội cho mình, mình thật sự không lấy tiền của cậu."
Bà nội phải gom góp phế liệu rất lâu, mới đủ tiền m/ua cho tôi một đôi giày.
Đáp lại tôi, là sự chế giễu của Lâm Đoan Nguyệt.
Chỉ có người vu oan cho tôi mới biết tôi bị oan đến mức nào.
Lâm Đoan Nguyệt dẫn theo hội chị em, lục tung cặp sách của tôi, rồi ném sách vở trong ngăn bàn vương vãi khắp nơi.
Khi tan học, chúng lôi tôi vào nhà vệ sinh.
Trong ngày đông lạnh giá, những xô nước bẩn lạnh buốt dội thẳng lên đầu.
Sau đó chúng cười đùa lớn tiếng, thưởng thức dáng vẻ thảm hại của tôi, lấy lý do là giúp tôi sửa cái thói 'tr/ộm cắp'.
Giáo viên không quan tâm, bạn học lạnh lùng đứng nhìn.
Bố mẹ ly hôn cũng không đứng về phía tôi.
"Người ta tại sao chỉ b/ắt n/ạt con mà không b/ắt n/ạt người khác? Chẳng phải là do bản thân con có vấn đề sao?"
Cái mác 'kẻ tr/ộm' đóng ch/ặt lên người tôi.
Khiến tôi trở thành kẻ bị người người xua đuổi.
Ngày nào tôi cũng nơm nớp lo sợ khi đến trường.
Giờ ra chơi và giờ tan học, chính là lúc tay chân tôi r/un r/ẩy.
Chương 12
Chương 16
Chương 6
Chương 6
Chương 9
Chương 9
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook