Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
28/08/2026 17:09
Tôi: "Phó bản tân thủ chẳng có gì khó, chỉ cần chăm chỉ đi học là được."
Tô Duyệt Minh: "Còn chúng ta thì sao?"
Tôi: "Bỏ học vào xưởng điện tử."
Tô Duyệt Minh: "?"
Lúc này, âm thanh của hệ thống vang lên đầy vui vẻ.
【Chúc mừng người chơi đã giải mã bí mật của phó bản thứ hai, vui lòng đến xưởng điện tử phía tây thành phố trước tám giờ tối.】
Tôi: "?"
Không phải chứ, ngươi chơi thật à?
Cung đã kéo tên không thể quay đầu, tôi chỉ đành đưa Tô Duyệt Minh đến xưởng điện tử đúng giờ để chờ nhận việc.
Tổ trưởng đón chúng tôi có thân hình cao lớn, khí thế hung hăng.
"Hai đứa bây là công nhân mới đến à?"
Thấy chúng tôi im lặng, tổ trưởng cười lạnh một tiếng, vẫy vẫy tay với chúng tôi.
"Đã đến chỗ này của tao, đừng hòng mơ tưởng đến chuyện lười biếng hay giở trò. Hai đứa bây số đỏ đấy, là đợt đầu tiên đến nên còn chọn được vị trí tốt, theo tao, đừng có rớt lại phía sau."
Tô Duyệt Minh cảm thán.
"Nhớ năm đó khi mình chưa vào giới giải trí, mình cũng từng vặn ốc ở xưởng điện tử. Không ngờ vào game rồi vẫn phải vặn ốc, chẳng lẽ mình có duyên với xưởng điện tử sao?"
"Có lẽ vậy."
Tôi tùy tiện đáp cho qua chuyện, nhưng đại n/ão đã bắt đầu vận hành với tốc độ cao.
Phó bản Xưởng điện tử phía tây và Học viện Nam Dương, tôi chưa từng thấy trong game, ngược lại, trong thực tế lại có thể tìm thấy những manh mối tương ứng.
Hơn nữa, ngoại trừ BOSS Người gác đêm, tôi chưa từng thấy nhân vật quen thuộc nào khác, cộng thêm BOSS Mẹ gặp trước đó.
Tôi có lý do để nghi ngờ rằng, phó bản của mỗi người đều có liên quan đến chính bản thân họ.
Để kiểm chứng giả thuyết này, tôi thăm dò hỏi Tô Duyệt Minh.
"Lúc mới vào game, cậu có gặp ai không?"
Tô Duyệt Minh nhìn tôi.
"Mình gặp chính mình."
10
"Chính cậu?"
Tô Duyệt Minh do dự gật đầu.
"Nhưng là mình năm mười lăm tuổi, cô ấy cầm d/ao hỏi mình tại sao lại... đá/nh bạc."
Cô ấy tự giễu cười.
"Thực ra cũng bình thường thôi, bố mình vì đá/nh bạc mà tiêu sạch tiền trong nhà, còn ép ch*t mẹ mình, cuối cùng ông ta phủi mông ch*t đi, để lại cho mình một đống n/ợ phải trả. Kết quả không ngờ, chính mình cũng đi vào con đường đó, cậu có thấy mình rất ng/u ngốc không?"
Tôi: "Có."
"...An ủi mình một câu thì cậu ch*t à?"
"Mình chưa bao giờ đồng cảm với con bạc, mình chỉ có thể nói là cậu đáng đời."
Tô Duyệt Minh thở dài: "Cậu vẫn còn là trẻ con, cậu không hiểu đâu."
Tôi gật đầu: "Con bạc thì không có kết cục tốt đẹp."
"..."
Trong lúc nói chuyện, tổ trưởng đã đưa chúng tôi đến vị trí làm việc.
Ông ta nói bằng giọng rất thiếu kiên nhẫn.
"Nhiệm vụ hôm nay của các người là kiểm tra sản phẩm, chỉ cần có một sản phẩm lỗi lọt ra khỏi xưởng, kết cục thế nào các người tự biết."
Tôi tò mò hỏi: "Có bị trừ lương không?"
Tổ trưởng như vừa nghe được chuyện gì buồn cười lắm.
"Lương? Chúng ta chưa bao giờ có lương, người duy nhất nhận được tiền là giám đốc xưởng. Tốt nhất là làm việc cho ngoan, đừng để tao phát hiện mày giở trò gì."
Tô Duyệt Minh mặt mày kinh hãi.
"Không lương mà làm không công à?"
Tôi giơ ngón trỏ lên, ra hiệu cô ấy im miệng.
Không có lương, cũng đồng nghĩa với việc tôi không thể dùng chiêu hoàn tiền để đe dọa bất kỳ ai trong số họ.
Nếu xảy ra chuyện, cũng chẳng có ai c/ứu được tôi.
Chỉ có thể tạm thời nhẫn nhịn trước vậy.
Làm được một lúc, tổ trưởng lại dẫn thêm một nhóm người từ ngoài xưởng vào.
Trong đó có mấy người rất quen mắt.
Tô Duyệt Minh rõ ràng cũng nhận ra họ, thấp giọng kinh hô.
"Tiểu Tuyết, là người trong Học viện Nam Dương!"
Bao gồm cả vận động viên điền kinh và doanh nhân kia đều ở trong số đó.
Tôi nheo mắt đếm thử.
Tổng cộng tám người.
Sáu người chơi đã ch*t ở Học viện Nam Dương.
Tỷ lệ t/ử vo/ng này, có chút quá cao rồi.
Trước khi game chưa ra phiên bản thực tế, tỷ lệ t/ử vo/ng của mỗi phó bản đều được kiểm soát ở mức khoảng 15%.
Cho dù có biến động, cũng không thể đột ngột tăng nhiều như thế.
Tôi nhíu mày.
Đột nhiên nghĩ đến 【Kẻ đ/ộc Hành】 trong nhóm người chơi.
Tôi thấp giọng hỏi: "Tô Duyệt Minh, trong điện thoại của cậu còn nhóm mà Kẻ đ/ộc Hành lập không?"
Tô Duyệt Minh ngẩn người, lấy điện thoại ra.
"Có, sao thế?"
"Vậy cậu nhắn tin theo lời mình."
Vài giây sau, Tô Duyệt Minh tag nhóm trưởng vào.
【Trà Cần Thưởng Thức】: "@Kẻ đ/ộc Hành, đại lão, vừa nãy ở trường anh giỏi quá, em còn có thể đi theo anh không?"
Không lâu sau, có những thành viên khác phụ họa theo, Kẻ đ/ộc Hành dường như rất tận hưởng cảm giác được mọi người tung hô này, hắn lạnh lùng gõ vài chữ.
【Kẻ đ/ộc Hành】: "Chín giờ tối, phòng kho tầng một ký túc xá nhân viên."
Hắn cũng ở đây!
11
Sau giờ làm, chúng tôi đến đúng hẹn và nhìn thấy nhóm trưởng Kẻ đ/ộc Hành.
Ánh mắt Kẻ đ/ộc Hành đổ dồn về phía tôi, ánh mắt vô cùng ngạc nhiên.
"Không phải cô là người chơi rời phó bản sớm sao?"
Tôi giả vờ ngây ngô: "Tôi đâu có rời sớm, chỉ là thầy Giang nói phẩm hạnh học tập của tôi có vấn đề, nên gọi người đưa tôi đến xưởng điện tử vặn ốc thôi, mọi người cũng vậy à?"
"..."
Kẻ đ/ộc Hành đen mặt, nhưng cũng không nói gì thêm.
Khi mọi người đã đông đủ, Kẻ đ/ộc Hành bắt đầu bài diễn thuyết của mình.
"Dù các người là người mới, nhưng đã trải qua sự tôi luyện của một phó bản, nên hiểu rằng, trong trò chơi này, quan trọng nhất là phải sống sót."
Một người chơi hỏi hắn: "Vậy chúng ta phải làm thế nào mới sống sót được?"
Trong mắt Kẻ đ/ộc Hành ánh lên nụ cười.
"Kỹ năng cộng sinh của tôi là điều khiển con rối, chỉ cần các người đồng ý trở thành con rối của tôi, tôi có thể đảm bảo các người thông quan suốt chặng đường."
Hắn không nói cho chúng tôi biết sau khi trở thành con rối thì phải trả giá đắt như thế nào, hắn chỉ phô bày mặt có lợi trước mắt chúng tôi.
Tất cả mọi người đều do dự.
"Thực ra... trò chơi này cũng không khó lắm, phó bản trước chúng ta đều đã bước ra được, phó bản này cũng sẽ không vấn đề gì."
"Đúng vậy, dựa vào đâu mà chúng tôi phải làm con rối của anh? Anh cũng đâu có giúp được gì cho chúng tôi."
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 10
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook