Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
28/08/2026 17:00
“Miểu Miểu……”
Anh khản giọng.
“Anh hiểu rồi.”
Chúc Diên cuối cùng cũng thấu hiểu cảm giác của Tô Miểu.
Những cử chỉ mà anh tự cho là tình bạn với An Niệm.
Trong mắt cô cũng khó chấp nhận đến nhường nào.
Anh không biết cô đã phải nhẫn nhịn bao nhiêu lần, thất vọng bao nhiêu lần, mới có thể lê cái cơ thể vừa phẫu thuật xong để chọn cách rời đi.
Tôi lại ra hiệu bằng tay với anh:
“Hiểu rồi thì ký vào đơn ly hôn đi.”
“Chia tay trong êm đẹp.”
“Không,” mắt anh đẫm lệ, “Anh sẽ sửa đổi, ngay bây giờ anh sẽ c/ắt đ/ứt liên lạc với An Niệm.”
“Em đừng bỏ anh, được không?”
Quả nhiên, liều th/uốc thẩm mỹ tốt nhất của đàn ông chính là sự tự ti.
Nhìn gương mặt điển trai ấy lộ ra vẻ mất mát, lo được lo mất.
Tôi thế mà lại nảy sinh một chút thương hại.
Sau khi ép mình đ/è nén nó xuống.
Tôi vẫn ra hai ký hiệu.
“Ly hôn.”
8
Thẩm Tòng An bị đình chỉ công tác ngoại trú vài ngày.
Anh ấy nói muốn đến thăm tôi, tôi từ chối.
Chúc Diên túc trực bên tôi 24/24, tôi sợ con chó đi/ên này lại cắn người.
Hôm qua sau khi tôi nhắc đến chuyện “ly hôn” với anh, tôi không còn để ý đến anh nữa.
Chúc Diên không nghe thấy tôi nói gì, sốt sắng gọi trợ lý về nhà tìm cho anh máy trợ thính dự phòng.
Đồ dùng cá nhân của anh bình thường đều do tôi quản lý.
Trợ lý không tìm thấy ở đâu, anh lại càng không biết.
Chúc Diên cứ xoay như chong chóng trong phòng b/ệnh, còn tôi thì thảnh thơi cày phim dưỡng thương.
Đang lúc xem đến đoạn cao trào, cửa phòng b/ệnh bị đẩy ra.
“A Diên!”
An Niệm kéo vali, tóc tai rối bời, hốc mắt đỏ hoe, vừa thấy Chúc Diên đã lao tới.
“Anh không nói một tiếng đã chạy đến Hải Thành, anh có biết em lo cho anh đến mức nào không?”
Chúc Diên không còn đón lấy cô ta như trước.
Anh lùi lại một bước, tránh cái ôm của An Niệm.
Vì không có máy trợ thính, anh không nghe rõ An Niệm nói gì, chỉ thấy miệng cô ta đóng mở.
Anh sợ Tô Miểu lại hiểu lầm, không muốn đứng quá gần An Niệm.
An Niệm ôm hụt, vô cùng tủi thân:
“A Diên, sao anh lại tránh em?”
Cô ta sực nhớ ra điều gì, “Em quên mất… anh không nghe thấy.”
An Niệm lục trong vali ra một thứ, đưa vào tay Chúc Diên.
“Trợ lý nói không tìm thấy máy trợ thính dự phòng, em tìm giúp anh đây này, sao không mau cảm ơn em?”
Anh ngẩn người nhìn vật trong tay.
“Em tìm thấy ở đâu?”
Nụ cười trên mặt An Niệm đắc ý.
“Nhà anh đều do em đích thân thiết kế, em còn không tìm ra được một món đồ sao?”
Sau đó, cô ta đi đến trước mặt tôi, vẻ mặt đầy bất mãn.
“Chị Tô Miểu, chị cũng thật là.”
“Gi/ận thì gi/ận, việc gì phải dùng máy trợ thính để ph/ạt anh ấy?”
“Dù A Diên có làm bẩn chăn của chị, anh ấy cũng đã lặn lội đến đây xin lỗi chị rồi, chị cũng nên vừa phải thôi, sao còn hay làm lo/ạn hơn cả em thế?”
“Chị không tha thứ cho anh ấy, chẳng lẽ còn muốn ly hôn thật sao?”
Tôi tắt máy tính bảng đang phát, tháo tai nghe, nhìn An Niệm.
“Cô nói đúng rồi.”
“Tôi chính là muốn ly hôn.”
“An Niệm!”
“Cô cút ngay cho tôi!”
Chúc Diên vừa đeo máy trợ thính vào, điều đầu tiên nghe được chính là hai chữ ly hôn.
Anh như bị kích động, ném cả người lẫn vali của An Niệm ra ngoài.
Khóa trái cửa phòng b/ệnh, mặc kệ An Niệm gào khóc bên ngoài.
Tôi thấy rất phiền, đây là b/ệnh viện, dù là phòng VIP thì cũng không nên ồn ào như vậy.
Nhưng trạng thái của Chúc Diên lúc này như bị đi/ên.
Anh từng bước tiến về phía tôi.
Cuối cùng, quỳ xuống trước giường b/ệnh, nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của tôi, khẩn cầu.
“Miểu Miểu, đừng ly hôn có được không?”
“Anh thật sự biết sai rồi, anh sẽ để An Niệm biến mất hoàn toàn khỏi thế giới của chúng ta, anh sẽ cho người sắp xếp cô ấy ra nước ngoài ngay lập tức, cả đời này cô ấy sẽ không bao giờ quay lại nữa.”
“Tân hôn chúng ta m/ua căn khác, nhất định sẽ trang trí theo đúng ý em, được không? Còn nữa, chiếc chăn của mẹ em, anh nhất định sẽ tìm người sửa chữa nó thật tốt, em cho anh một cơ hội chuộc tội được không?”
Một giọt nước mắt rơi trên mu bàn tay tôi, rất nhẹ.
“Miểu Miểu, em từng nói sẽ không bao giờ rời xa anh mà.”
Tôi từ từ rút tay lại, lòng còn lạnh hơn cả lời nói:
“Chúc Diên, tại sao anh không thể tỉnh ngộ sớm hơn?”
“Bây giờ, trái tim em đã ch*t rồi.”
“Mọi người đều là người trưởng thành cả rồi, nhất định phải làm cho mọi thứ x/ấu xí đến mức này sao?”
“Nếu anh thật sự yêu em đến vậy, sao lại hết lần này đến lần khác thiên vị An Niệm?”
“Tình yêu của anh không thuần khiết, em không còn mong đợi, cũng không cần nữa.”
“Anh buông tay đi.”
Đầu anh cúi xuống, bàn tay cũng từ từ buông thõng như mất hết sức lực.
Chúc Diên đi rồi.
An Niệm cũng đi theo anh.
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook