Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Mẹ tôi luôn miệng nói về đạo lý kính trên nhường dưới.
Bà thường bảo với người ta rằng, trong nhà nếu có mười viên kẹo mạch nha, tuyệt đối không được để lũ trẻ tự tranh giành, mà phải giao cho chị cả phân chia trước.
Như vậy, chị cả sẽ biết yêu thương em, em nhỏ sẽ học được cách kính trọng chị, gia đình tự khắc sẽ hòa thuận.
Năm đó tôi lên năm, mẹ đưa một hộp kẹo mạch nha cho chị cả.
Chị cả lấy đi mấy viên, rồi dịu dàng chia cho em trai phần lớn, chỉ để lại viên cuối cùng đưa cho tôi.
Mẹ nhìn chị, ánh mắt tràn đầy sự hài lòng.
"Thế này mới đúng là dáng vẻ mà người chị cả nên có."
Sau này, nhà họ Bùi đến dạm ngõ.
Mẹ vẫn bắt tôi phải giữ đạo kính trên nhường dưới, để chị cả chọn phu quân trước.
Chị cả vốn dĩ tâm đầu ý hợp với đích trưởng tử nhà họ Bùi, nhưng sau khi thứ tử nhà họ Bùi đỗ đạt Thám hoa, chị liền đổi ý.
Thế là, người bị chị vứt bỏ – Bùi đại lang, trở thành phu quân của tôi.
Chàng chê tôi là người chị cả đã chọn thừa lại.
Sau khi cưới, chàng lạnh nhạt, chán gh/ét tôi, mặc cho mẹ chồng hànhz hạz.
Cuộc đời này trôi qua thật vô nghĩa.
Trở lại ngày chị cả chọn phu quân, thấy chị do dự, tôi khẽ mỉm cười:
"Chị cứ từ từ chọn."
"Hai vị công tử này, em đều không cần nữa."
1.
"Con nói cái gì?"
Chén trà trên tay mẹ khựng lại.
Tôi rũ mắt, bình thản đáp:
"Hai vị công tử nhà họ Bùi, con đều không muốn gả."
Sắc mặt mấy người trong sảnh đều thay đổi.
Em trai Thẩm Cảnh Hành càng nhíu ch/ặt mày.
"Nhị tỷ, chẳng lẽ tỷ hồ đồ rồi sao?"
"Nhà họ Bùi là môn đăng hộ đối thế nào, bao nhiêu cô nương cầu còn chẳng được. Vậy mà giờ tỷ lại nói không cần?"
Sắc mặt mẹ cũng trầm xuống.
Điều bà gh/ét nhất chính là việc tôi không nghe lời.
"Kiến Đường."
Bà lạnh giọng gọi tôi.
"Bấy nhiêu năm nay, ta dạy con như vậy sao?"
"Chuyện hôn nhân đại sự của nữ nhi, sao con dám tùy hứng thế này?"
Tôi không tranh cãi, chỉ nhạt giọng nói:
"Nếu mẹ thấy hôn sự nhà họ Bùi khó có được, vậy thì cứ để chị cả chọn trước đi ạ."
Mẹ nhíu mày, dường như không hiểu tôi đang tính toán điều gì.
Nhưng rất nhanh, bà nhìn về phía Thẩm Minh Châu:
"Minh Châu, con thấy thế nào?"
Chị cả xoắn khăn tay trong tay, suy nghĩ hồi lâu:
"Con gái ngưỡng m/ộ nhị công tử ạ."
Tôi nhìn chị, không lấy làm ngạc nhiên chút nào.
Kiếp trước cũng là như vậy.
Chị tuy có tình ý với Bùi Cảnh Hành từ trước, nhưng sau khi Bùi Hoài Cẩn đỗ Thám hoa, được cả kinh thành ca tụng, chị liền đổi ý.
Tôi quay người nhìn mẹ.
"Đã chị cả chọn nhị công tử, vậy con cũng muốn gả cho nhị công tử."
Mẹ lập tức đổi sắc mặt.
"Kiến Đường, sao con lại trở nên không hiểu chuyện thế này?"
"Bùi đại công tử có chỗ nào không tốt? Chàng là đích trưởng tử nhà họ Bùi, phẩm hạnh đoan chính, sau này kế thừa gia nghiệp, chưa chắc đã kém gì một vị Thám hoa."
Bà dừng một chút rồi nói tiếp:
"Từ nhỏ đến lớn, lúc nào con cũng muốn tranh giành với chị sao?"
Nghe câu này, tôi bỗng thấy thật nực cười.
Tranh giành ư?
Cuộc đời này của tôi, có khi nào thực sự giành được chiến thắng một lần nào chưa?
Mẹ luôn lấy lý do kính trên nhường dưới để trao toàn bộ quyền lựa chọn cho chị cả.
Thế nên chị nhận được những thứ tốt nhất, còn tôi chỉ có thể nhận lại những gì chị bỏ thừa.
Nếu tôi có chút không cam lòng, liền trở thành kẻ lòng dạ hẹp hòi, không biết đại cục.
Tôi chậm rãi thở hắt ra, như thể cuối cùng cũng buông bỏ được chấp niệm bấy lâu:
"Đã không tranh được, vậy cái thứ chị chọn thừa lại, con cũng không cần nữa."
"Hai vị công tử này, con đều không gả."
2.
Tôi bị mẹ nh/ốt trong Phật đường để ph/ạt quỳ.
Đêm khuya tĩnh mịch, tôi lại nhớ đến thiếu niên đã cùng mình lớn lên.
Nhà Cố Chiêu Dã đời đời làm nghề y, nhưng chàng lại là kẻ không ngồi yên một chỗ, từ nhỏ đã thích múa may quyền cước.
Sau này, khi Bắc Địch nhiều lần xâm phạm biên giới, chàng khoác giáp nhập ngũ, theo quân lên phía Bắc.
Khi còn nhỏ, mỗi khi chịu ấm ức trong phủ, tôi thường lén chạy đến hiệu th/uốc nhà họ Cố.
Cố bá phụ là một người vô cùng ôn hòa.
Ông chưa bao giờ hỏi vì sao tôi khóc, chỉ đưa cho tôi một chiếc khăn, để tôi ngồi cạnh tủ th/uốc, nhìn ông phân loại dược liệu.
"Đây là hoàng kỳ, bổ khí cố biểu."
"Đây là đương quy, dưỡng huyết điều kinh."
Ông bảo, dược liệu tuy đắng, nhưng có thể c/ứu người.
Cũng từ lúc đó, tôi lần đầu biết rằng, một người có thể dựa vào bản lĩnh của chính mình để đứng vững, không cần phải phụ thuộc vào ai.
Cố bá phụ thường khen tôi trí nhớ tốt.
"Kiến Đường là đứa trẻ tâm tư tinh tế, nếu chịu khó nghiên c/ứu, sau này chưa biết chừng có thể trở thành một đại phu giỏi."
Tôi liền thực sự yêu thích y thuật.
Tôi từng nghĩ, nếu một ngày có thể vào học đường biết chữ, đọc sách y, biết đâu tôi cũng có thể mở một hiệu th/uốc nhỏ.
Không cầu phú quý, chỉ cầu dựa vào đôi tay mình mà đứng vững.
Nhưng khi tôi đem ý nghĩ này nói với mẹ, bà chỉ cười nhạt.
"Nữ nhi học mấy thứ đó để làm gì?"
"Điều quan trọng nhất của nữ tử là biết lễ nghĩa, sau này gả vào nhà tốt, hầu hạ phu quân, quản lý nội trạch."
Tôi c/ầu x/in hết lần này đến lần khác, mẹ vẫn không cho tôi đến học đường đọc sách.
Sau này, chị cả biết chuyện.
Chị cả thích nhất là chèn ép tôi mọi nơi. Hôm đó, chị nép vào người mẹ, khẽ nói:
"Mẹ ơi, con gái cũng muốn đến học đường."
"Nếu con gái có thể đọc nhiều sách hơn, sau này cũng có thể chia sẻ nỗi lo cùng mẹ."
Nghe xong, mẹ lập tức mỉm cười.
"Minh Châu đúng là hiểu chuyện."
"Nhà họ Thẩm cần có một người biết chữ hiểu lý lẽ, sau này mới có thể giúp đỡ gia đình."
Thế là, chị cả được đến học đường.
Sau đó nữa, em trai lớn hơn một chút.
Mẹ lại nói:
"Cảnh Hành là nam nhi nhà họ Thẩm, sau này phải kế thừa gia nghiệp, thi đỗ công danh, đương nhiên càng nên đọc sách."
Em trai cũng được đến học đường.
Chỉ có tôi, mãi mãi bị bỏ lại phía sau, mãi mãi không bao giờ có được thứ mình muốn.
Tôi cầm bút viết một bức thư, nhờ người gửi đến Bắc Cương.
Trong thư không nhắc đến những ấm ức từng chịu, cũng không nhắc đến hôn sự nhà họ Bùi, chỉ hỏi chàng rằng:
Bình luận
Bình luận Facebook