Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Anh ta nói: "Ninh Kinh Nghi, cô vì thích tôi mà làm ra loại chuyện hạ đẳng này."
"Thật sự khiến người ta buồn nôn."
Tôi lại nhìn thẳng vào anh ta, khẽ cười.
"Bùi Tây, tôi đã nói không phải là tôi."
"Vậy thì không thể nào là tôi được."
"Sự thật mà anh muốn, tự mình đi mà tìm đi."
4.
Mọi người xem xong trò vui liền tản ra.
Bùi Tây vẫn đứng trước mặt tôi.
Anh ta siết ch/ặt nắm đ/ấm, nhìn chằm chằm vào tôi.
"Ninh Kinh Nghi, tôi sẽ tìm ra bằng chứng."
"Nhất định sẽ tìm ra."
Tôi nhìn kẻ tr/ộm đồ thở phào một hơi, vỗ ngựk rời đi.
Đám đông cũng lắc đầu như thể đã hiểu rõ vấn đề.
Tôi ngẩng đầu nhìn ngọn lửa không biết vì sao lại bùng lên trong mắt Bùi Tây.
Nhếch môi: "Tùy anh thôi."
Dù sao thì sự thật bày ngay trước mắt, anh ta cũng sẽ coi như không thấy.
Sầm Hảo liếc nhìn tôi một cái, kéo kéo vạt áo Bùi Tây.
"Ừm, tìm thấy là được rồi."
"Đi thôi, sắp vào lớp rồi."
Bùi Tây không thèm để ý đến cô ta, sải bước chạy ra ngoài.
Chỉ để lại Sầm Hảo đứng đó đầy lúng túng.
Cô ta nhìn tôi, ánh mắt bắt đầu láo liên.
Miệng cứng cỏi nói: "Anh ấy làm vậy là vì quan tâm đến tôi, thì sao nào!"
Việc Bùi Tây và Sầm Hảo ở bên nhau, tôi rất bất ngờ.
Khi còn là bạn với Sầm Hảo, tôi từng nói với cô ta là tôi thích Bùi Tây.
Cô ta tỏ vẻ sẽ giữ bí mật, nhưng sau khi Bùi Tây nói những lời đó trước toàn lớp vào ngày hôm trước.
Ngày hôm sau cô ta liền chạy đến nói với tôi: "Ninh Kinh Nghi, tôi cũng không còn cách nào khác."
"Chúng ta là bạn, tôi biết cậu thích anh ấy nên đã không thể hiện gì cả."
"Nhưng anh ấy đã tỏ tình với tôi."
"Tình yêu không phân biệt đến trước hay đến sau."
Sau khi hai người họ yêu nhau, tôi chọn cách tránh xa.
Nhưng họ lại thường xuyên xuất hiện trước mặt tôi.
Chỗ ngồi quen thuộc khi ăn cơm, hai người họ nhất định phải chiếm lấy.
Thấy tôi, còn gọi tôi lại ăn cùng.
Bùi Tây m/ua đồ cho cô ta, còn phải m/ua thêm một phần cho tôi.
Anh ta nói: "Yêu ai yêu cả đường đi, bạn của bạn gái đương nhiên phải chăm sóc rồi."
Tôi nhìn món ăn vặt mình thích trong túi, nước mắt chực trào nơi khóe mi.
Cho đến khi mối qu/an h/ệ rạn nứt.
Hai người họ cũng không còn sự thân mật như trước nữa.
5.
Ngày đi thực tế.
Tôi cảm nhận rất rõ mình đã bị cô lập.
Chủ động thử gia nhập các nhóm khác, tất cả đều bị từ chối.
Cho đến khi giáo viên điểm danh số lượng nhóm.
Thấy tôi lẻ loi một mình, liền chỉ vào nhóm của Bùi Tây.
"Bùi Tây, nhóm các em vừa hay thiếu một người, thêm Ninh Kinh Nghi vào đi."
"Đều hoạt động theo nhóm cả, con bé một mình như vậy trông ra làm sao?"
Nhóm của họ không đưa ra ý kiến gì, cũng ngầm đồng ý cho tôi gia nhập.
Bùi Tây buông tay đang lục lọi đồ đạc xuống, hét lớn: "Em không đồng ý."
Giáo viên nhìn chằm chằm vào anh ta, chỉ tay.
Rồi lại thở dài đầy bất lực: "Có nhóm nào tình nguyện nhận thêm một người không?"
Không ai lên tiếng.
Kể từ khi mâu thuẫn giữa tôi và Bùi Tây bị đưa ra ánh sáng.
Mọi người đều mặc định đứng về phía Bùi Tây.
Suy cho cùng, đắc tội với anh ta chẳng bằng đắc tội với tôi.
Đến tận lúc sắp phải lên xe, mới có một nhóm giơ tay.
Bùi Tây liếc nhìn tôi một cái rồi thu hồi ánh mắt.
Có hai nhóm đi nhặt củi.
Đúng lúc là nhóm của chúng tôi và nhóm của Bùi Tây.
Mọi người nhìn qua nhìn lại giữa tôi và Bùi Tây, rồi dứt khoát đi theo anh ta.
Tôi bị đẩy ra phía sau cùng.
Đến lúc bắt đầu nhặt, nhóm trưởng đầy vẻ khó xử chỉ vào nơi xa nhất.
"Bạn Ninh Kinh Nghi, cậu đến đằng kia nhặt đi."
"Bên chúng tớ không cần nhiều người như vậy."
Qua cô ta, tôi nhìn thấy Bùi Tây và đám anh em của anh ta ở phía xa.
Nhóm người đó thấy ánh mắt tôi, liền chỉ tay về phía tôi.
Rồi lại bắt đầu cười lớn.
Tôi biết đây là do Bùi Tây và đồng bọn xúi giục.
Tôi gật đầu rồi đi về phía đó.
Vị trí rất xa, đi đến đó đã không còn nghe thấy tiếng của nhóm đông người nữa.
Tôi lau mồ hôi, bắt đầu nhặt củi.
Nhưng đến lúc nhặt xong quay người lại, mới phát hiện ở đó chẳng còn ai cả.
Lập tức trở nên hoảng lo/ạn.
Tôi rảo bước nhanh hơn.
Tôi tự an ủi mình chỉ là trò đùa, nhưng khi thực sự đến đó, lại phát hiện ngay cả bóng người cũng không thấy.
Điện thoại cũng không có sóng.
Tôi bắt đầu hét lớn, bước chân cũng không dừng lại.
Đi ra quá xa, đã không còn nhìn thấy hướng mình đi đến từ đâu nữa.
Ngoài việc đi tiếp về phía trước, không còn hướng nào khác.
Trời dần tối, tôi ôm đống củi, lòng chìm xuống từng chút một.
Đến khi thấy hơi chóng mặt, cuối cùng cũng nhìn thấy nhóm đông người ở phía trước.
Anh em của Bùi Tây thấy tôi, liền hò reo: "Mau đưa tiền đây."
"Tôi đã bảo là cô ta sẽ đuổi theo kịp mà."
"Cái nơi hoang vu hẻo lánh này, ai biết sẽ xảy ra chuyện gì."
"Không sợ mới là lạ đấy."
6.
Người đó nói xong, lại vỗ vỗ vai Bùi Tây.
"Này, cậu có muốn cược một ván không?"
Tôi nhìn chằm chằm vào mọi người, tim đ/ập thình thịch.
Thì ra sự hoảng lo/ạn của tôi lúc nãy chỉ là trò chơi của họ.
Nếu không có sự ngầm đồng ý của Bùi Tây, nhóm người này sao có thể cố tình nhắm vào tôi.
Khi tôi và Bùi Tây còn ngồi cùng bàn, họ thậm chí còn giống Bùi Tây, m/ua gì cũng phải hỏi tôi một câu.
Tôi trầm mặt xuống, vòng qua họ để quay về nhóm đông người.
Vì củi trong trại không đủ, lại cử ba người đi nhặt.
Tôi, Bùi Tây và cô nữ sinh tr/ộm đồ lần trước.
Nhưng lần này, tay của cô gái đó vẫn không được sạch sẽ.
Cứ luôn cố tình chạm vào cánh tay Bùi Tây.
Phía dưới là chiếc ngọc bội lộ ra sợi dây đỏ trong túi quần cô ta.
Tôi biết đó là di vật bà nội để lại cho anh trước khi qu/a đ/ời.
Phù hộ anh bình an vô sự.
Vì vậy tôi chọn cách đi xen vào giữa hai người.
Đợi sau khi cô gái đó vì h/oảng s/ợ mà đi xa, tôi thấp giọng nói: "Bùi Tây, tự mình chú ý cái ngọc Bồ T/át của anh đi."
Anh không hiểu, liếc nhìn túi quần một cái.
Chương 12
Chương 9
Chương 8
Chương 6
Chương 9
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook