Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
28/08/2026 15:31
Sau đó nó bò dậy chạy thục mạng, vừa chạy vừa gào.
Không phải gào "Mẹ".
Mà là "Anh".
"Anh!!! Anh--!!!"
Nhưng xung quanh toàn là tiếng la hét và tiếng vụn pháo bị giẫm nát, chẳng ai nghe thấy nó đang gọi gì.
Tôi nghe thấy.
Tôi ngồi xổm dưới mái hiên, cách bức tường người hai mươi mét, nghe rõ mồn một.
Nhưng tôi không nhúc nhích.
Tôi cúi đầu, nhìn vết thương trên tay mình do kim đ/âm phải lúc kh//âu thần bào.
Rất nhỏ, đã đóng vảy rồi.
--
Đến trưa, tình hình cuối cùng cũng được kiểm soát.
Mã Đức Quý tổ chức vài thanh niên vây quanh từ đường, không cho ai vào. Đống hỗn độn bên trong--mảnh đồng vỡ, tro hương, đồ cúng vương vãi, hai sợi lông gà rừng bị rụng của em tôi--tạm thời phong tỏa hiện trường.
Ba tôi vẫn cố gắng tìm cách chữa ch/áy: "Có lẽ gần đây thời tiết khô quá! Tĩnh điện! Các người có hiểu không? Đồng là chất dẫn điện! Tĩnh điện làm tro hương khô lại nên dễ n/ổ--"
Mã Đức Quý cuối cùng không nhịn nổi nữa.
"Đại Sơn." Ông quay người lại, vị trưởng thôn năm mươi sáu tuổi, dáng người thấp bé một mét sáu lăm, lúc này đứng trước mặt ba tôi, giọng không lớn, nhưng mỗi chữ như đinh sắt đóng xuống đất.
"Một cái n/ổ là t/ai n/ạn. Bảy mươi hai cái cùng n/ổ--ông giải thích cho tôi xem, tĩnh điện nào có thể làm n/ổ bảy mươi hai cái cùng lúc?"
Ba tôi há miệng.
"Còn nữa," Mã Đức Quý rút điện thoại từ túi ra, mở một bức ảnh, giơ trước mặt ba tôi, "Ông xem cái này đi."
Trên ảnh là phần đáy của chiếc lư hương đồng đã n/ổ tung ở chính điện.
Chữ "Kỳ" hiện lên rõ ràng chói mắt.
Đồng tử ba tôi co lại.
"Ý gì?" Giọng ba tôi đột nhiên trầm xuống.
Mã Đức Quý cất điện thoại, từng chữ một: "Ông tự hiểu là ý gì."
Nói rồi quay lưng bỏ đi.
Để lại ba tôi một mình đứng trước cửa từ đường, nắm ch/ặt tẩu th/uốc, đứng im hồi lâu không nhúc nhích.
--
Hai giờ chiều.
Đại tế vốn dĩ phải rộn ràng đến tận tối, đã kết thúc chóng vánh ngay từ buổi trưa.
Đồ cúng được chuyển đi, th!t lợn được c/ắt ra chia nhau, dân làng ai về nhà nấy, trên đường gặp nhau cũng chẳng nói năng gì.
Cả ngôi làng bao trùm bởi một bầu không khí ngột ngạt khó tả.
Giống như sự ngột ngạt trước khi cơn bão ập đến.
Nhưng mưa không đến.
Thứ đến là thứ khác.
Ba giờ chiều, gà nhà lão Lý ở đầu làng phía đông, ch*t sạch.
Không phải kiểu ch*t do bị chồn cắn. Mà là nằm ngay ngắn trong chuồng gà, đầu hướng bắc, chân hướng nam, xếp thành hàng, như thể có người đã sắp đặt sẵn.
Bốn giờ chiều, nước trong giếng ở đầu làng phía tây biến thành màu đỏ.
Không phải đỏ như m/áu, mà là màu đỏ gỉ sắt tối sẫm, múc lên ngửi thử, một mùi tanh nồng của sắt.
Năm giờ chiều, cây đa cổ thụ ba trăm năm tuổi ở trung tâm làng--chính là cái cây mà đêm qua dải lụa đỏ rơi sạch--bắt đầu rỉ chất lỏng ra từ những cái rễ lộ thiên.
Không phải nhựa cây.
Là một loại thứ gì đó sền sệt, màu nâu sẫm, chảy ra rồi từ từ lan rộng trên mặt đất, tạo thành một hình dạng bất quy tắc.
Có người cầm đèn pin soi thử.
Rồi người đó nôn thốc nôn tháo.
Vì hình dạng đó--
Là một bàn tay.
Hình dạng một bàn tay xòe năm ngón.
Hướng chỉ về, chính là nhà tôi.
--
Tin tức lan rất nhanh. Ở nông thôn, tốc độ lan truyền thông tin tỷ lệ nghịch với mật độ dân số--càng ít người, lan càng nhanh.
Chưa đầy một tiếng, cả làng đều biết.
"Thẩm Đại Sơn đổi đồng cờ, chọc gi/ận Cô Nương, xảy ra đại sự rồi."
Câu này trong vòng một tiếng đã được truyền ít nhất ba trăm lần, phiên bản cũng từ lời tường thuật khách quan ban đầu, dần biến tướng thành:
"Thẩm Đại Sơn cái thằng khốn kiếp đó, để thằng con ngốc của nó lên lừa gạt Cô Nương, Cô Nương không chịu nữa, muốn thu cả nhà nó!"
"Không chỉ cả nhà! Tôi nghe nói hàng xóm nhà chị họ vợ thằng Thu Sinh mơ thấy Cô Nương! Bảo là muốn thu cả làng!"
"Mẹ ơi!"
Sự hoảng lo/ạn đang lan rộng.
Mà nguồn gốc của sự hoảng lo/ạn--ba tôi Thẩm Đại Sơn--lúc này đang ngồi trong nhà chính, hút th/uốc hết điếu này đến điếu khác.
Trong nhà khói m/ù mịt, hun đến mức người ta không mở nổi mắt.
Mẹ tôi ngồi cạnh ông, vẻ hớn hở buổi sáng đã biến mất không dấu vết, thay vào đó là một sự bồn chồn, một vẻ hung hăng cố che đậy sự chột dạ.
"Ông già, ông nói mấy cái lư hương rá/ch đó liệu có phải thật sự là..."
"C/âm mồm!" Ba tôi đ/ập mạnh xuống bàn, tàn th/uốc b/ắn tung tóe, "Thật cái gì mà thật! Trùng hợp! Tất cả đều là trùng hợp!"
"Nhưng cái cây đa già đó..."
"Trùng hợp!"
Thẩm Quang Tông co rúm trên ghế sô pha ở góc phòng, từ lúc về chiều đến giờ không nói một câu. Nó tự cuộn mình trong chăn, chỉ lộ ra đôi mắt, đôi mắt đó thỉnh thoảng lại liếc ra ngoài cửa sổ, rồi nhanh chóng rụt lại.
Nó đang sợ.
Từ lúc ở từ đường ra, nó vẫn luôn sợ.
Cái nhìn quay đầu lại của pho tượng gỗ đó, in hằn trên võng mạc nó, nhắm mắt lại là thấy.
Còn tôi--
Tôi nằm trong căn phòng bốn mét vuông của mình, nằm trên giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Vết thương trên lưng đã không còn đ/au lắm. Hay nói cách khác, nỗi đ/au thể x/ác đã bị một thứ khác đ/è bẹp.
Tôi đang đợi.
Không biết đợi cái gì.
Nhưng tôi biết--chuyện hôm nay, vẫn chưa xong.
Còn lâu mới xong.
【Chương Bốn】
Bảy giờ tối.
Nhà Thẩm Đại Sơn có khách.
Không phải khách đến chơi nhà.
Là đến hội đồng để hỏi tội.
Đi đầu là Mã Đức Quý, theo sau là năm vị bô lão trong làng--Lão Lưu, bà Trương, Trần lão tam, Triệu Thu Sinh, Vương Lại Tử. Năm người này là "nhóm trưởng lão phi chính phủ" của làng, vai vế cao nhất, tuổi tác lớn nhất, lời nói có trọng lượng nhất.
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 10
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook