Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi đang nghi hoặc thì màn hình điện thoại sáng lên, là tin nhắn thoại từ bố tôi.
Trong phòng b/ệnh yên tĩnh, sợ bật loa ngoài sẽ ngại ngùng nên tôi chuyển sang dạng văn bản để xem.
Chương 8
Trong từng câu chữ đều chứa đựng sự dịu dàng và là chỗ dựa vững chắc của người cha.
Tối qua sau khi tôi nói chia tay trong hòa bình trên nhóm, ông đã ngay lập tức trả lại toàn bộ sính lễ cho nhà họ Lương.
Ông nói, ông luôn tôn trọng mọi quyết định của tôi, luôn là hậu phương vững chắc nhất của tôi, bất kể khi nào, nhà vẫn luôn là bến đỗ của tôi.
Lòng ấm áp, tôi ngước nhìn dì Lưu, giọng điệu kiên định.
"Dì à, dì không có lỗi gì với con cả."
"Chỉ là, con không có cái phúc phận đó để bước chân vào cửa nhà dì."
"Nếu mẹ con còn sống, bà ấy cũng sẽ đưa ra quyết định giống như bố con thôi."
Nhắc đến mẹ, dì Lưu sững sờ.
Từ thời thiếu nữ, họ đã là bạn thân của nhau.
Sau này vì công việc, mỗi người một nơi.
Cơ duyên xảo hợp, hai người cùng lấy chồng về một thành phố, tiếp tục duy trì tình bạn ấy.
Năm tôi học lớp mười, chú Lương ngoại tình.
Dì Lưu tìm đến mẹ tôi tâm sự, rủ mẹ tôi cùng đi bắt gian.
Kết quả trong lúc xô xát, t/ai n/ạn xảy ra, mẹ tôi bị chú Lương đ/âm một nhát, vỡ thận.
Sau khi c/ứu sống được, sức khỏe bà không còn được như trước nữa.
Bà qu/a đ/ời một năm trước khi tôi tốt nghiệp đại học.
Những năm qua, dì Lưu luôn tự trách, coi tôi như con gái ruột mà yêu thương.
Biết Lương Vũ An ở bên tôi, dù đúng dù sai, bà luôn đứng về phía tôi.
Cuối cùng, bà thở dài, ánh mắt mệt mỏi.
"Tố Tố, dì không ép con."
"Nhưng sính lễ, con phải nhận lấy, coi như là dì thêm vào của hồi môn cho con."
Chương 9
"Hy vọng mẹ con, đừng trách dì."
Bà nhét tấm thẻ ngân hàng vào tay tôi.
"Nghỉ ngơi cho tốt nhé."
Bà xoay người rời khỏi phòng b/ệnh, trừng mắt nhìn Lương Vũ An một cái đầy gi/ận dữ.
Lương Vũ An thấy dì Lưu đi rồi, liền vào phòng, nhìn thấy tấm thẻ trong tay tôi, tưởng rằng tôi đã xuống nước, liền thở dài một tiếng.
"Chuyện hôm qua là anh không đúng, sau này anh nhất định sẽ không không nghe điện thoại của em nữa."
"Đợi em xuất viện, chúng ta đi chụp ảnh cưới, chốt hết địa điểm đi."
"Chú và mẹ anh đều già rồi, không chịu nổi dày vò như thế này đâu."
Anh vừa nói vừa muốn nắm tay tôi, nhưng ánh mắt lại dừng lại ở ngón giữa trống không của tôi.
"Nhẫn đâu? Khương Tố?"
Tôi cúi đầu nhìn, trên đó còn một vòng hằn trắng của chiếc nhẫn.
"Vứt rồi."
Tay Lương Vũ An khựng lại giữa không trung, đôi môi mím ch/ặt thành một đường thẳng.
"Khương Tố, rốt cuộc em muốn anh làm thế nào thì em mới hài lòng?"
Tôi ngước mắt nhìn anh.
"Sa thải Thẩm Nguyệt Ninh."
"Không được."
Anh từ chối gần như ngay lập tức.
"Tại sao không được?"
"Năng lực nghiệp vụ của cô ta không bằng bất kỳ ai mà trước đây anh từng sa thải."
Tôi nhìn chằm chằm vào mắt anh, khách quan nói ra sự thật.
Trên mặt Lương Vũ An thoáng qua vẻ không tự nhiên, giọng điệu có chút hỏa khí.
"Khương Tố, em đã ba mươi tuổi rồi, có thể đừng làm mình làm mẩy như cô bé con được không?"
"Chúng ta bên nhau mười năm, sống chung sáu năm, tất cả bạn bè người thân đều biết chúng ta sắp kết hôn, em nhất định phải làm ầm lên vào lúc này sao?"
Chương 10
"Bây giờ chia tay, em có khác gì người đã từng ly hôn đâu?"
Dù đã quyết tâm chia tay, nhưng nghe những lời đó, tim tôi vẫn hẫng một nhịp.
Tôi không thể tin được chàng trai từng đỏ hoe mắt vì tỏ tình thành công, và người đang gi/ận quá mất khôn trước mặt tôi lại là cùng một người.
"Lương tổng, anh đừng vì em mà cãi nhau với Khương tiểu thư."
"Cô ấy nói đúng, năng lực nghiệp vụ của tôi quả thực không đủ, tôi đã nộp đơn xin nghỉ việc rồi, phiền anh xem xét."
Thẩm Nguyệt Ninh đỏ hoe mắt bước vào phòng, nói xong câu cuối cùng, nước mắt rơi lã chã, gò má lại bắt đầu đỏ ửng, cô ta nhìn về phía tôi.
"Khương tiểu thư, tôi thật sự không có ý muốn phá hoại hạnh phúc của cô và Lương tổng."
Tôi nhếch môi.
"Cô đã phá hoại rồi."
Rồi tôi nhét tấm thẻ ngân hàng dì Lưu cho vào tay cô ta.
"Đây là sính lễ mẹ Lương tổng đưa, giờ cho cô đấy."
Thẩm Nguyệt Ninh sững sờ, khó xử nhìn Lương Vũ An.
Sắc mặt anh ta hoàn toàn trầm xuống, trong giọng nói đầy vẻ tức gi/ận.
"Khương Tố, đừng để bản thân phải hối h/ận."
Anh kéo cổ tay Thẩm Nguyệt Ninh, không quay đầu lại mà bước thẳng ra ngoài.
Vừa đến cửa, tôi gọi anh lại.
"Lương Vũ An."
Anh khựng bước, nhưng tay vẫn nắm ch/ặt lấy Thẩm Nguyệt Ninh.
"Anh còn mười tiếng nữa, dọn khỏi nhà tôi đi."
Chương 11
4
Sáng hôm sau, cảnh sát giao thông gọi điện đến nói rằng đã tìm được kẻ gây t/ai n/ạn.
Tôi không giỏi xử lý những việc này, nên ủy thác cho luật sư toàn quyền giải quyết.
Lục Viện đến đón tôi xuất viện, sau khi biết nội dung cuộc trò chuyện giữa tôi và Lương Vũ An, cô ấy bảo tôi đến ở chỗ cô ấy.
Tôi nở nụ cười trấn an cô ấy, bảo cô ấy đưa tôi về nhà.
Cô ấy nhìn tôi đầy xót xa, cuối cùng cũng thỏa hiệp.
Nhập mật mã mở cửa, ở lối vào có một đôi giày da nam.
Tôi lấy điện thoại ra, định gọi cho Lương Vũ An hỏi cho rõ, nhưng lại liên tiếp nhận được tin nhắn từ bạn chung của cả hai.
【Tố Tố, nghe nói cậu và Vũ An thứ Ba tuần sau cưới à? Chúc mừng nhé, cuộc chạy marathon tình yêu mười năm cuối cùng cũng kết thúc, đến lúc đó nhất định tớ sẽ đến.】
【Chúc mừng nhé, thằng nhóc Vũ An đó thật có phúc.】
Tôi nhìn điện thoại, có chút không hiểu đầu đuôi.
Đám cưới? Tuần sau?
Đang nghi hoặc, Thẩm Nguyệt Ninh từ trong bếp đi ra, trên tay bưng một bát mì tôm thêm trứng ốp la và bò viên.
"Khương tiểu thư, cô về rồi ạ?"
Nhìn thấy tôi, tay cô ta run lên, một phần nước súp đổ lên tay, phần còn lại đổ lênh láng trên thảm.
Chương 7
Chương 7
Chương 10
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook