Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
28/08/2026 19:02
Tống Minh ôm lấy người phụ nữ tôi không quen biết, cười tươi rói.
Tôi đẩy cửa đi thẳng vào.
"Tống Minh, đây là cái mà anh gọi là vào viện chăm sóc bố sao?"
Phòng bao đang ồn ào bỗng chốc im bặt.
Tống Minh như bị điện gi/ật, vội vàng buông tay đang ôm vai người phụ nữ ra.
"Lâm Kiều, sao em lại đến đây?"
"Tôi không đến thì sao biết anh lại náo nhiệt thế này, vừa nãy tôi nghe ai bảo muốn theo anh nhỉ?"
"Mạnh Giai, cô ấy là thư ký mới của anh."
"Công ty vừa chốt được đơn hàng lớn nên anh mời mọi người ra ngoài vui vẻ chút. Bên chỗ bố anh có hộ lý trông rồi, em không cần lo."
"Công ty anh tôi đã đến nhiều lần, đồng nghiệp của anh tôi cũng gặp hết cả rồi, sao những người này tôi lại không quen ai thế này?"
Mạnh Giai đứng dậy, lạnh lùng nhìn tôi: "Họ đều là bạn của tôi."
Tôi mỉm cười.
"Tổng giám đốc Tống quả là hào phóng, mời bạn của thư ký mới đến nơi có mức tiêu dùng cao thế này."
"Sao anh không giới thiệu với họ tôi là ai đi?"
Tống Minh đứng sững tại chỗ, tôi trực tiếp khoác tay anh ta rồi nói với mọi người: "Tôi xin tự giới thiệu, tôi là vợ của Tống Minh, tôi tên Lâm Kiều."
3
Trong phòng bao yên tĩnh đến lạ thường.
Cô gái bên cạnh Mạnh Giai mỉa mai: "Tôi biết cô, cô chính là người vợ mắc b/ệnh xơ cứng của Tổng giám đốc Tống chứ gì."
"Cũng nhờ Tổng giám đốc Tống nhân nghĩa, biết cô mắc b/ệnh này mà vẫn chưa ly hôn đấy."
Tôi nhìn Tống Minh: "Sao chuyện này đến bạn của thư ký mới của anh cũng biết rồi, anh đúng là không kiêng dè gì nhỉ."
Tống Minh không nói, tôi bước thẳng đến bên cạnh Mạnh Giai.
"Cô gấp gáp muốn lên làm chính thất đến vậy sao?"
Mạnh Giai bĩu môi bắt đầu khóc lóc.
Tống Minh gi/ận dữ bước tới kéo tôi ra, giơ tay t/át tôi một cái.
"Bữa tiệc này là do anh tổ chức, cũng là anh bảo Giai Giai gọi bạn đến, có lửa gi/ận gì thì trút lên đầu anh đây này!"
Nhìn người chồng đang gi/ận dữ vì một người phụ nữ khác, tôi cảm thấy như không còn quen biết anh ta nữa.
Vì một căn b/ệnh, tôi đã nhìn thấu người nằm cạnh mình suốt bấy lâu nay.
Tống Minh rất tức gi/ận: "Không khí tốt lành bị cô phá hỏng hết rồi."
Anh ta gọi nhân viên phục vụ: "Thanh toán."
"Hôm nay đến đây thôi, hôm khác anh lại mời mọi người đi chơi tiếp."
Nhân viên mang hóa đơn đến, tổng cộng tiêu hết tám mươi nghìn ba trăm chín mươi tám tệ.
Tống Minh vung tay một cái, thanh toán ngay lập tức.
Tôi tức đến bật cười ngay tại chỗ.
Không có tiền chữa b/ệnh cho vợ, nhưng lại có tiền bao tình nhân tiêu xài xa xỉ.
Tống Minh gọi tài xế hộ tống chúng tôi về nhà.
Vừa vào cửa anh ta đã nói: "Lâm Kiều, chúng ta ly hôn đi."
Tôi khựng lại: "Anh chắc chắn chứ?"
"Anh chắc chắn."
"Được, vậy chúng ta nói chuyện phân chia tài sản đi."
"Tiền tiết kiệm còn hai mươi vạn, mỗi người mười vạn. Nhà và con trai đều thuộc về tôi, chuyện này anh không có ý kiến gì chứ?"
Cơn gi/ận bốc lên: "Tống Minh, chúng ta kết hôn mười năm, tiền tiết kiệm ít nhất cũng có ba triệu. Giờ còn lại hai mươi vạn, anh đùa tôi đấy à?"
"Còn căn nhà này, lúc m/ua anh v/ay ngân hàng, tiền trả góp là cả hai chúng ta cùng đóng, dựa vào đâu mà cho anh hết. Còn con trai, tôi cũng nhất định phải giành quyền nuôi dưỡng!"
"Tiền tiết kiệm đúng là chỉ còn hai mươi vạn, quên chưa nói với em, anh lấy số tiền đó đi làm ăn chút đỉnh, lỗ hết rồi."
"Nhà tuy là hai chúng ta cùng trả góp, nhưng trên sổ đỏ đứng tên bố mẹ anh, không liên quan gì đến em cả."
Tôi đ/ập tay xuống bàn: "Tống Minh! Lúc chúng ta kết hôn anh rõ ràng nói đây là nhà của anh!"
"Là nhà của anh không sai mà, nhà của anh thì không được đứng tên bố mẹ anh à?"
"Được, anh tính kế tôi như vậy đúng không. Vậy tôi không ly hôn nữa, xem ai kéo dài được với ai!"
"Lâm Kiều! Cô nghĩ mình còn sống được mấy năm nữa, cô không ly hôn thì tôi sẽ thành góa vợ!"
Tôi cười nhạt: "Vậy thì cứ kéo dài thế này thôi, xem ai ch*t trước."
Tống Minh đ/ập mạnh chiếc bát trà trên bàn xuống đất: "Lấy phải cô đúng là xui xẻo tám đời!"
Anh ta đ/ập cửa bỏ đi, lần này tôi không quan tâm anh ta đi đâu.
Tôi lập tức liên hệ với luật sư, tư vấn các vấn đề liên quan đến ly hôn, đồng thời nhờ cô ấy điều tra việc Tống Minh tẩu tán tài sản chung trong hôn nhân, cũng như cách giành quyền nuôi con.
Con trai tám tuổi vì cuộc cãi vã của chúng tôi mà sợ hãi r/un r/ẩy, nó hỏi tôi:
"Mẹ ơi, mẹ sẽ ly hôn với bố ạ?"
Tôi ôm con vào lòng: "Con ngoan, nếu mẹ và bố chia tay, con có h/ận mẹ không?"
Con trai lắc đầu: "Không phải lỗi của mẹ, là bố thích dì khác rồi."
Con trai lấy ra chiếc máy ảnh lấy ngay tôi m/ua cho nó: "Con chụp được cảnh bố hôn dì đó rồi."
4
Tôi nhìn những bức ảnh trong máy, gi/ận đến run người.
Tống Minh, tên cặn bã này, thậm chí không màng đến việc con trai đang ở nhà mà còn đưa Mạnh Giai về.
Đã vậy còn ngoại tình với Mạnh Giai, bị con trai chụp lại được!
Con trai dùng giọng nói non nớt nói tiếp: "Mẹ ơi, ảnh con chụp bị bố cư/ớp lấy x/é nát rồi, bố còn cảnh cáo con không được kể với ai."
Tôi cất kỹ chiếc máy ảnh, đây sẽ là bằng chứng đanh thép để tôi khiến Tống Minh phải tay trắng ra đi!
Tống Minh ba ngày không về nhà, anh ta đi hoang đàng ở đâu tôi cũng không quan tâm.
Dù sao với cái cơ thể đó của anh ta, không điều trị thì cũng chẳng sống tiêu d/ao được bao lâu nữa.
Mạnh Giai bắt đầu không ngồi yên được, cô ta thường xuyên gọi điện cho tôi, buông những lời lẽ cực kỳ khó nghe.
Mỗi lần như vậy tôi đều không đáp lại, chỉ trực tiếp ghi âm.
Sau đó cô ta còn tiến hóa đến mức chạy đến nhà tôi và dưới chân tòa nhà công ty để ch/ửi bới, cái gì khó nghe nhất cô ta đều nói ra.
Tôi vẫn chọn cách phớt lờ.
Chiều nay đi làm về, tôi đang nấu cơm cho con thì đột nhiên có tiếng đ/ập cửa dồn dập.
Tôi vừa mở cửa, Mạnh Giai đã xông vào đ/ấm tôi một cái.
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook