Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi nở một nụ cười gần như đi/ên dại.
"Được thôi, vậy để xem lần này, anh có còn tìm thấy tôi nữa không."
5, Ngày hôm sau, tôi tìm đến người nhà của b/ệnh nhân năm đó.
Bà cụ họ Triệu, con trai bà qu/a đ/ời vì phản ứng th/uốc nghiêm trọng sau ca phẫu thuật.
Tôi đã từng cố gắng liên lạc với họ, nhưng bị Bạch Vũ Thần ngăn cản.
Anh ta nói họ đang kích động, đến đó chỉ làm mâu thuẫn thêm trầm trọng.
Tôi gọi điện, chuông reo rất lâu mới có người bắt máy.
"Alo? Ai đấy?"
"Chào bác, cho hỏi đây có phải nhà bác Triệu không ạ?"
Tôi cố gắng giữ giọng bình tĩnh, "Cháu là... bác sĩ khoa phẫu thuật lồng ngựk cách đây ba năm."
Đầu dây bên kia im lặng một lát.
Ngay sau đó là tiếng hét thất thanh, "Là cô? Cô còn mặt mũi gọi điện thoại tới sao?!!"
"Con trai tôi đều bị cô hại ch*t rồi!"
"Cút đi, đừng gọi nữa!"
Điện thoại bị ngắt, tôi gọi lại thì chỉ nghe thấy tín hiệu bận.
Tôi vận dụng chút qu/an h/ệ cuối cùng, một người bạn cũ vẫn còn làm việc trong hệ thống b/ệnh viện.
Nhờ bạn ấy tra giúp địa chỉ.
Tôi xách theo quà cáp, đứng trước cửa phòng 502.
Chuông cửa reo gần một phút mới chịu mở.
"Cô tìm ai?"
Người mở cửa là con dâu của bác Triệu.
"Chị Lý, là em, Thẩm Ninh."
Tôi tháo khẩu trang ra.
Chị ấy sững người một lúc, rồi khuôn mặt lập tức tràn đầy vẻ c/ăm h/ận.
Định đóng cửa lại thì bị tôi dùng chân chặn lấy khe cửa.
"Khoan đã chị Lý, em biết mình không có tư cách yêu cầu chị nghe em nói."
"Nhưng hôm nay em đến đây, không phải để c/ầu x/in sự tha thứ, cũng không phải để biện minh."
"Em đã tìm thấy một số... bằng chứng mới về ca phẫu thuật năm đó."
"Về nguyên nhân cái ch*t thực sự của chồng chị."
Động tác của chị ấy khựng lại, nhìn chằm chằm tôi qua khe cửa.
"Bằng chứng gì?" Giọng chị ấy khàn đặc.
"Để em vào trong nói được không? Hoặc chị ra ngoài, chúng mình tìm chỗ nào đó nói chuyện."
Tôi giơ tập hồ sơ trong tay lên, "Đồ ở đây cả rồi, chị có thể tự xem."
Chị ấy im lặng rất lâu, cuối cùng cũng mở cửa.
"Vào đi."
Căn phòng rất nhỏ, đồ đạc đơn sơ đến mức gần như trống trải.
Trong không khí thoang thoảng mùi th/uốc.
Trên tường phòng khách treo bức ảnh đen trắng của một người đàn ông trẻ tuổi.
Nụ cười rạng rỡ, đó là người chồng đã khuất của chị ấy.
Tôi mở túi hồ sơ.
"Đây là bản gốc video giám sát trong phòng phẫu thuật năm đó."
"Có thể thấy, trong giai đoạn chuẩn bị trước phẫu thuật, có người..."
Tôi chỉ vào ảnh chụp màn hình video, bóng người đeo khẩu trang và đội mũ đó.
"Với tư cách là người nhà đã vào phòng chuẩn bị, tráo đổi loại th/uốc then chốt vốn dĩ phải tiêm vào người con trai chị."
Tay chị Lý bắt đầu r/un r/ẩy.
Chị ấy cầm tấm ảnh lên, đưa sát vào mắt.
"Đây là ai?"
"Chồng của tôi, Bạch Vũ Thần."
Giọng tôi rất bình tĩnh, như thể đang nói về một người lạ.
Tiếp đó, tôi đưa ra ảnh chụp màn hình email và lịch sử trò chuyện.
"Đây là bằng chứng về việc anh ta và người tình lúc đó đã lập kế hoạch cho toàn bộ sự việc."
"Họ làm giả một phần hồ sơ y tế, điều hướng dư luận, mục đích là khiến tôi thân bại danh liệt, đồng thời..."
Tôi ngừng lại một chút, muốn nói rằng chồng chị ấy đã trở thành nạn nhân vô tội.
Nhưng lại không thể thốt nên lời.
Loại tai bay vạ gió này, chẳng ai mong muốn xảy ra cả.
Sắc mặt chị Lý từ hoài nghi ban đầu, chuyển sang kinh ngạc, rồi tái nhợt.
Nước mắt cũng không báo trước mà trào ra.
"Tại sao?"
"Chồng tôi rốt cuộc đã làm sai điều gì? Tại sao các người lại đối xử với anh ấy như vậy?!!"
"Em xin lỗi."
Tôi đứng dậy, cúi đầu trước chị ấy và bức ảnh đen trắng trên tường.
Ba năm rồi, đây là lần đầu tiên tôi xin lỗi người nhà b/ệnh nhân.
Chỉ vì sau sự cố phẫu thuật, tôi đã bị Bạch Vũ Thần giấu đi.
Anh ta không cho tôi lộ diện, nói rằng đó là để bảo vệ tôi.
Tôi đẩy chiếc USB và tài liệu về phía chị ấy.
"Chị có thể báo cảnh sát, có thể tìm truyền thông, có thể thực hiện bất kỳ cách nào chị cho là phù hợp."
"Ở đây còn một chiếc thẻ, hy vọng có thể giúp đỡ được chị."
Trong thẻ có 2 triệu, là tiền của Bạch Vũ Thần.
Anh ta nói tiền trong thẻ tôi cứ tùy ý tiêu, nhưng anh ta biết tôi chẳng bao giờ có tâm trạng đó.
Tôi quay người bước ra ngoài.
Khi đóng cửa lại, bên trong truyền ra tiếng khóc nức nở đầy kìm nén.
Ba ngày sau, tôi đứng ở sảnh quốc tế của sân bay.
Loa phát thanh vang lên thông báo lên máy bay.
Tôi xách hành lý đơn giản, bước về phía cửa khởi hành.
Một vài giờ sau, tuyến bay này sẽ xảy ra một vụ hạ cánh khẩn cấp không có thương vo/ng.
Và dưới sự can thiệp của một số kẻ có ý đồ, nó sẽ được đổi thành mất tích.
Mà trong danh sách mất tích, chính là cái tên Thẩm Ninh của tôi.
6, Ba ngày này, điện thoại của tôi luôn ở trạng thái tắt nguồn.
Ra ngoài chỉ dùng tiền mặt.
Ở những nhà nghỉ gia đình không cần đăng ký căn cước công dân.
Mỗi ngày ngoài việc ra biển ngẩn ngơ, tôi chỉ làm một việc là kiểm tra lại xem kế hoạch dự phòng của mình đã kín kẽ chưa.
Tôi biết Bạch Vũ Thần chắc chắn đang tìm tôi.
Quả nhiên, qua những mẩu tin nhỏ trên mạng, tôi thấy được màn kịch của anh ta.
Anh ta tổ chức một buổi gặp mặt truyền thông quy mô nhỏ.
Trước ống kính, anh ta mệt mỏi rã rời.
Bộ vest cũng có chút nhăn nhúm, đóng vai hoàn hảo một người chồng đang lo lắng cho vợ.
"Ninh Ninh không chỉ mắc b/ệnh trầm cảm, mà hai năm nay, xu hướng rối lo/ạn lưỡng cực cũng ngày càng rõ rệt."
Anh ta nhìn vào ống kính, giọng khàn đặc.
"Tâm trạng cô ấy rất bất ổn, thường xuyên không kiểm soát được mà đ/ập phá đồ đạc, nổi gi/ận với tôi."
"Tôi biết cô ấy bị b/ệnh, tôi không trách cô ấy."
"Nhưng tôi thực sự rất mệt mỏi... đôi khi, cũng cảm thấy mình sắp không chịu đựng nổi nữa rồi."
Anh ta giơ tay xoa xoa thái dương, động tác được máy quay ghi lại một cách chính x/ác.
Chương 7
Chương 7
Chương 10
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook