Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ngày tôi khỏi b/ệnh chán ăn, Quý Hoài Nghiễn đưa cho tôi một chiếc thẻ phòng.
“Giang Niệm Yểu, em là đóa hồng mà anh phải mất ba năm mới nuôi dưỡng lại được.”
“Tối nay, anh muốn thực sự có được em.”
Tôi đầy kỳ vọng mà đến điểm hẹn.
Đẩy cửa ra, tôi lại bị một gã đàn ông nặng hai trăm cân lao đến đ/è ngã xuống đất.
“Giả vờ thanh cao cái gì? Chat với nhau trên mạng ba tháng rồi, chẳng phải cô nói gặp mặt là sẽ lên giường sao?”
Tôi liều mạng giãy giụa, mò được chiếc gạt tàn ở góc bàn ném mạnh vào vai hắn, rồi lảo đảo bò dậy.
Giây tiếp theo, cửa phòng bị đẩy ra.
Thanh mai trúc mã của Quý Hoài Nghiễn đứng ngoài cửa, cười đến nghiêng ngả.
“Chị Niệm Yểu, em lấy ảnh của chị để yêu đương qua mạng với người ta suốt ba tháng, câu nào cũng gọi anh ơi, tiếng nào cũng gọi chồng yêu, nhưng cuối cùng cũng giúp chị câu được người này rồi!”
Tôi r/un r/ẩy toàn thân, nhìn về phía Quý Hoài Nghiễn đứng sau lưng cô ta.
Thế nhưng anh ta chỉ thản nhiên nói:
“Đừng nhìn anh như thế.”
“Chỉ là thua một vụ cá cược thôi, bọn họ cứ nhất quyết muốn xem em có chịu đến hay không.”
“Chẳng phải chưa có chuyện gì xảy ra sao? Giang Niệm Yểu, em đừng có chơi không lại rồi giở chứng.”
Tôi cuối cùng cũng hiểu ra, hóa ra tình yêu mà tôi cứ ngỡ là sự c/ứu rỗi này, ngay từ đầu đã bẩn thỉu đến mức không nỡ nhìn.
...
Người đàn ông kia bò từ dưới đất lên, xoa vai ch/ửi bới:
“Đồ l/ừa đ/ảo! Đồ tiện nhân! Không phải mày nói mày vừa g/ầy vừa đẹp, lại còn chủ động lắm sao?”
Trình Tri Tuệ cười đến mức nước mắt sắp trào ra.
“Ảnh thì tất nhiên là đẹp rồi.”
“Dù sao cũng đều là Hoài Nghiễn chụp cả mà.”
Cô ta mở điện thoại, nhấn vào một ứng dụng hẹn hò.
Trên màn hình là những bức ảnh đời thường của tôi.
Ảnh tôi đang nấu ăn trong bếp.
Ảnh tôi ôm mèo cuộn mình trên ghế sofa.
Còn có cả ảnh tôi khi bị b/ệnh, khuôn mặt tái nhợt dựa vào lòng Quý Hoài Nghiễn.
Mỗi một tấm, đều là do Quý Hoài Nghiễn chụp.
Anh ta từng nói, muốn ghi lại hình ảnh tôi dần dần khỏe lại.
Nhưng hóa ra, mỗi một khoảnh khắc anh ta chụp lại, quay đầu là đã đưa hết cho Trình Tri Tuệ.
Tôi chỉ vào điện thoại, toàn thân r/un r/ẩy.
“Cho nên cô lấy ảnh của tôi, yêu đương qua mạng với hắn ta rồi lừa tôi đến khách sạn?”
“Đúng vậy.”
Trình Tri Tuệ thừa nhận không chút do dự.
“Đây chính là vụ cá cược giữa tôi và Hoài Nghiễn.”
Cô ta quay đầu nhìn Quý Hoài Nghiễn, như thể đang đòi công trạng.
“Tôi đã nói, chỉ cần cho tôi ba tháng, tôi có thể dùng ảnh của chị ta để lừa người vào tròng, để anh tận mắt nhìn thấy cảnh hắn ta lao vào như thế nào.”
“Hoài Nghiễn, anh xem, em thắng rồi đúng không?”
Người đàn ông kia quay sang nhìn tôi, thẹn quá hóa gi/ận.
“Lịch sử trò chuyện, ảnh ọt đều ở đây cả, chính cô nói gặp mặt xong thì muốn làm gì cũng được--”
“C/âm miệng!”
Tôi gần như gào lên:
“Không phải là tôi!”
Nhưng người đàn ông kia căn bản không tin.
“Trên mạng thì chat lẳng lơ như vậy, gặp mặt lại giả vờ thanh cao, thật kinh t/ởm!”
Tôi nghe những lời lẽ dơ bẩn đó, toàn thân lạnh buốt như rơi vào hầm băng.
Tôi lảo đảo đứng dậy, đưa tay tìm điện thoại của mình.
“Tôi muốn báo cảnh sát!”
Nhưng tay tôi còn chưa chạm vào điện thoại, Quý Hoài Nghiễn đã nhanh hơn một bước lấy mất.
“Đừng làm lo/ạn nữa, bình tĩnh lại đi.”
Tôi nhìn anh ta, nước mắt không ngừng rơi xuống.
“Tôi suýt nữa bị cưỡ/ng b/ức, anh bảo tôi bình tĩnh?”
Quý Hoài Nghiễn cúi người lại gần tôi, ánh mắt lạnh xuống.
“Chẳng phải chưa có chuyện gì xảy ra sao? Em nhất định phải làm quá lên như vậy à?”
“Hay là, em thật sự muốn để mọi người biết em rẻ tiền đến mức nào?”
Hơi thở của tôi bỗng chốc nghẹn lại.
Anh ta nhìn khuôn mặt trắng bệch của tôi, nói tiếp:
“Ảnh là của em, tài khoản cũng là của em, nếu em thực sự báo cảnh sát, tất cả mọi người sẽ biết em đã làm những gì.”
“Đồng nghiệp của em, bạn bè của em, và cả mẹ em nữa.”
“Em muốn để họ biết, sau lưng em là loại người chủ động đi hẹn hò với đàn ông như vậy sao?”
Tôi nhìn anh ta, trái tim như bị bóp nát từng chút một.
Anh ta quá hiểu cách làm tổn thương tôi.
Biết mẹ tôi sức khỏe không tốt.
Cũng biết tôi sợ nhất là bị người khác nhìn bằng ánh mắt dơ bẩn đó.
Cho nên từng câu anh ta nói ra đều tà/n nh/ẫn.
Tà/n nh/ẫn đến mức khiến tôi không còn cả dũng khí để cầu c/ứu.
Tôi cắn ch/ặt môi đến mức nếm được vị m/áu tanh.
Trình Tri Tuệ bước tới:
“Chị dâu, Hoài Nghiễn cũng là vì tốt cho chị thôi.”
“Nếu chị không báo cảnh sát, mọi người cùng lắm chỉ coi đây là một trò đùa.”
“Nhưng một khi chị báo cảnh sát, đến lúc đó, chị sẽ trở thành một con đàn bà lẳng lơ chủ động hẹn đàn ông rồi gặp mặt lại lật lọng.”
Cả người tôi như bị rút cạn sức lực.
Rõ ràng tôi là người bị hại.
Vậy mà lại bị bọn họ ép đến mức không dám cầu c/ứu.
Nực cười hơn nữa là, người đàn ông từng ôm tôi nói “đừng sợ” vào lúc tôi đ/au khổ nhất, giờ đây lại đang tự tay bịt miệng tôi, ép từng chút dũng khí cầu c/ứu của tôi trở lại cổ họng.
“Niệm Yểu, Tri Tuệ chỉ là chat với hắn ta thôi, cũng đâu có thực sự làm hại em.”
“Chuyện đã đến nước này rồi, sao em không thể rộng lượng một chút?”
Tôi bỗng nhiên bật cười:
“Người bị đá/nh cắp ảnh, bị lừa đến khách sạn, suýt chút nữa bị cưỡ/ng b/ức là tôi!”
Quý Hoài Nghiễn nhíu mày.
“Cảm xúc của em bây giờ quá kích động rồi.”
“Anh cùng em chữa trị suốt ba năm, không phải để em trở thành một kẻ đi/ên chỉ biết gào thét mất kiểm soát.”
Nghe thấy hai chữ “kẻ đi/ên”, trước mắt tôi tối sầm lại.
Ba năm trước, ai cũng nói tôi b/éo, nói tôi x/ấu, nói tôi không xứng có được tình yêu.
Quý Hoài Nghiễn là người duy nhất đứng ra nói với tôi rằng “em rất tốt”.
Thế nhưng bây giờ, vẫn là con người đó.
Anh ta vừa tự tay đẩy tôi xuống bùn, vừa chê tôi giãy giụa trông thật khó coi.
Tôi giơ tay, t/át mạnh vào mặt Quý Hoài Nghiễn một cái.
Không đợi anh ta phản ứng lại, tôi lại vung tay t/át thẳng vào mặt Trình Tri Tuệ.
“Hai người, thật khiến tôi buồn nôn.”
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook