Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Phó Yến liếc nhìn tôi, vẻ đầy suy tư rồi bước theo ra ngoài.
Lòng tôi chùng xuống, ông ta muốn gây bất lợi cho tôi sao?
Phó Băng Băng hả hê: “Quản lý Đường, đây chính là cách anh trả th/ù chúng tôi sao?”
“Quyền lực của anh cũng quá nhỏ bé, chẳng ảnh hưởng gì đến chúng tôi cả.”
“Ngược lại là các người, sau khi mất đi đơn hàng lớn này, thứ chờ đợi anh chính là sự trừng ph/ạt của công ty.”
Sau khi họ rời đi, bộ phận nghiệp vụ của công ty là những người đầu tiên khai hỏa với tôi.
“Quản lý Đường, đây là đơn hàng lớn mà chúng tôi vất vả lắm mới giành được!”
“Anh vì tư lợi cá nhân mà đem dự án dâng cho người khác!”
“Tiền hoa hồng của chúng tôi mất hết rồi, tất cả là tại anh!”
Lưu Phi lắc đầu: “Phó Thị gia đại nghiệp lớn, chưa từng có vấn đề tài chính, việc làm ăn này là mang tiền đến cho chúng ta, vậy mà cậu lại đuổi họ đi.”
“Đáng lẽ tôi đã đề cử cậu lên hội đồng quản trị làm Giám đốc rủi ro, nhưng cậu… thật quá thất vọng.”
Các đồng nghiệp kêu lên: “Ông Lưu, phải trừng ph/ạt cậu ta!”
Lưu Phi bảo tôi: “Cậu tạm thời bị đình chỉ công tác một tuần để chờ công ty điều tra.”
Hôm sau, tin tức trên thị trường chứng khoán truyền đến, do tôi phủ quyết kế hoạch phát hành thêm, cổ phiếu Phó Thị bị giảm sàn.
Nhưng Phó Thị hành động rất nhanh, dư luận đồn thổi hơn chục công ty chứng khoán đang đàm phán hợp tác với họ để xóa bỏ ảnh hưởng tiêu cực.
Công ty tiến hành điều tra tôi, chẳng bao lâu sau đã kết luận rằng hành vi của tôi không xuất phát từ chuyên môn mà làm tổn hại lợi ích công ty. Tôi bị kỷ luật nội bộ và giáng chức xuống làm bảo vệ cổng công ty!
Đối mặt với những lời mỉa mai, châm chọc, lòng tôi không chút d/ao động, chỉ nhớ về đêm hôm ấy, cảnh tượng bố nằm trong phòng ICU.
Tôi gọi điện c/ầu x/in Chu Mạn Mạn mau đến c/ứu bố.
Người đàn bà tà/n nh/ẫn đó, mãi chẳng thấy xuất hiện.
Năm xưa bố rất yêu bà, chăm sóc bà chu đáo, không nỡ để bà làm việc nhà, vậy mà người đàn bà này đã ngoại tình từ lâu.
Tôi bị bà vứt vào trại trẻ mồ côi, khi bà nội đến đón, thấy tôi g/ầy trơ xươ/ng, bà đã bật khóc nức nở.
Nhờ ông bà nội chăm sóc, tuổi thơ tôi rất hạnh phúc.
Hôm sau, tôi bị tiếng chuông điện thoại dồn dập đá/nh thức.
Là ông nội gọi.
“Tử Thần à, chuyện gì thế này, nhiều người chạy đến nhà chúng ta, giẫm nát hết cà chua trồng trong vườn rồi!”
“Đúng vậy, năm nay được mùa, cứ tưởng b/án được chút tiền, giờ phải làm sao đây?”
Ông bà nội đã lớn tuổi, tiền tôi gửi họ đều để dành, họ trồng một mẫu cà chua để duy trì cuộc sống.
Ông nội gửi cho tôi mấy tấm ảnh, những quả cà chua đỏ mọng bị giẫm nát dưới bùn, cả cánh đồng nhuộm một màu đỏ tươi.
“Ông ơi, họ là ai?”
“Ông cũng không rõ, sau đó cô bé Tô Đông Hàm nhà bên cạnh bảo là trên mạng có người đăng bài bóc phốt cháu.”
Ông bà dặn tôi phải cẩn thận, có chuyện gì thì phải nói với họ, trước khi cúp máy, ông gửi cho tôi một tấm ảnh.
Đó là một bài đăng, thông qua từ khóa tôi tìm được đường link.
Tiêu đề bài viết rất hút khách: Người đàn ông 20 năm trước ngoại tình khiến người phụ nữ đ/au lòng rời bỏ, 20 năm sau con của hắn lấy việc công làm việc tư, phủ quyết kế hoạch phát hành thêm cổ phiếu của một công ty.
Rõ ràng là Chu Mạn Mạn đ/âm sau lưng bố tôi, quay đầu lại nói bố tôi ngoại tình, đúng là vừa ăn cư/ớp vừa la làng!
Phần bình luận toàn là những lời ch/ửi rủa tôi!
“Loại nghiệt chủng này thật đ/ộc á/c, nên bắt đi b/ắn bỏ!”
“Nói về Phó Thị à? Gần đây có tin đồn Phó Thị bị người ta phủ quyết kế hoạch phát hành thêm vì vấn đề tài chính, dẫn đến giá cổ phiếu giảm sàn!”
“Phó Thị có vấn đề tài chính? Không phải chuyện cười sao?”
Còn có kẻ cố tình đăng địa chỉ của ông bà nội, xúi giục cư dân mạng tìm đến gây rắc rối!
Không lâu sau khi đọc bài, cửa nhà tôi bị gõ dồn dập.
Nhìn ra thì ra là đội trưởng Vương của đồn cảnh sát dẫn theo vài người đến.
“Đường Tử Thần, có người tố cáo anh phạm tội tài chính, giờ mời anh đi cùng chúng tôi một chuyến.”
Lòng tôi run lên, hỏi: “Là Chu Mạn Mạn tố cáo tôi sao?”
Đội trưởng Vương vô cảm: “Xin lỗi, điều này không thể tiết lộ.”
Tôi theo họ đi lấy lời khai.
Công ty gọi điện thông báo do tôi liên quan đến tội danh nghiêm trọng nên đã sa thải tôi.
Sau 48 giờ bị thẩm vấn, đồn cảnh sát mới thả tôi ra.
Ở cửa, Phó Băng Băng dẫn một nhóm người nhìn tôi đầy kiêu ngạo: “Nghiệt chủng, nhìn đi, chúng tôi lại hợp tác với công ty cũ của anh rồi. Anh tốn công vô ích, lại còn mất đi công việc tiền đồ, đ/áng s/ợ hơn là, giới này sẽ không còn ai thuê anh nữa.”
Cô ta nói đúng, tôi vốn là một ngôi sao đang lên trong giới chứng khoán, chỉ cần thêm thời gian, tôi có thể ngồi vào vị trí của Lưu Phi.
Nhưng hiện tại, Phó Thị gán cho tôi một tội danh vô căn cứ. Sau khi tôi bị tạm giữ điều tra, họ dùng đội quân mạng hạ bệ tôi, nói tôi phạm tội tài chính.
Các tổ chức chứng khoán không thể thuê tôi được nữa.
Mà tôi, vì thỏa thuận bảo mật, không thể tiết lộ bất kỳ chi tiết nào về việc tại sao tôi phủ quyết họ, nếu không sẽ phải vào tù.
“Đường Tử Thần, đây là món quà gặp mặt tôi dành cho anh.”
Phó Băng Băng ném cho tôi một phong bì da bò, cười lớn rồi quay lưng rời đi.
Tôi mở ra, là một tờ giấy triệu tập của tòa án.
Họ kiện tôi vì hành vi của tôi khiến Phó Thị chịu tổn thất kép về danh dự và kinh tế, đòi bồi thường một trăm triệu.
Tôi mỉm cười: “Thực ra, tôi cũng có một món quà lớn dành cho các người, đến lúc đó gặp nhau ở tòa!”
Công ty cũ của tôi, “Chứng khoán Song Cương”, chỉ mất mười ngày để hoàn tất mọi quy trình nội bộ cho Phó Thị và nộp lên Ủy ban Chứng khoán.
Ủy ban Chứng khoán thụ lý kế hoạch này ngay hôm sau.
Việc được thông qua chỉ là vấn đề thời gian.
Ba ngày sau, phiên tòa bắt đầu.
Trong phòng xử án không còn một chỗ trống.
Sau khi luật sư của Phó Băng Băng trình bày vụ việc, chỉ vào tôi nói: “Do ông Đường Tử Thần trong thời gian đảm nhiệm chức vụ quản lý nội bộ tại một công ty chứng khoán, vì hành vi cá nhân, để trả th/ù ban lãnh đạo công ty chúng tôi, đã phủ quyết kế hoạch phát hành thêm! Điều này gây tổn thất nghiêm trọng đến danh dự và tài chính của chúng tôi!”
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook