Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cô ấy né tránh ánh mắt, rồi nhanh chóng trở lại bình thường.
Thốt lên một tiếng "A?" đầy kinh ngạc, cô ấy chu môi, làm nũng:
"Bài đăng gì cơ? Tớ không biết đâu nha."
Nghê Duyệt chớp chớp mắt, quan tâm hỏi:
"Tớ không rõ lắm, hay là do cậu tự bấm nhầm đấy--"
Lời còn chưa dứt.
Hai cô bạn cùng phòng khác đẩy cửa bước vào.
Nghê Duyệt dứt khoát quay người, lấy món quà đã chuẩn bị cho họ rồi tươi cười mang qua.
Tôi biết bây giờ có hỏi thế nào cô ấy cũng sẽ không thừa nhận.
Mở điện thoại, nhìn lịch--
Hôm nay là sinh nhật anh em tốt của Tưởng Việt Xuyên.
Theo thông lệ, họ thường ăn mừng ở chỗ cũ.
Tôi không do dự nữa.
Sau khi sắp xếp lại mọi thứ theo trình tự thời gian.
Tôi bắt taxi đến câu lạc bộ nơi Tưởng Việt Xuyên đang ở.
Tôi đã nghĩ kỹ rồi.
Tôi có thể bị từ chối.
Nhưng không thể để Nghê Duyệt mạo danh một cách mơ hồ như vậy.
5
Khi đến cửa, Tưởng Việt Xuyên đang lười biếng tựa vào lưng ghế.
Những sợi tóc lòa xòa trên trán rủ xuống hàng lông mày cứng cáp.
Sơ mi cởi hai cúc, để lộ xươ/ng quai xanh thấp thoáng dưới chiếc cổ thanh mảnh.
Khi mọi người nâng ly chúc mừng anh "gặp được chân ái", anh khẽ nhếch môi, nâng ly đáp lại.
Cũng chính lúc này.
Có người ôn lại chuyện cũ, lật ra những bức ảnh ngày xưa,
"Nhìn xem chúng ta thời cấp ba ngây ngô biết bao--
"Này, anh Việt, cô nữ sinh tóc mái bằng ở góc dưới bên trái này là bạn học của anh à?
"Sao em không có ấn tượng gì nhỉ."
Tôi cụp mắt.
Nhìn bức ảnh giống hệt trên tay mình, động tác khựng lại--
Đây là bức ảnh chụp chung đầu tiên của chúng tôi.
Tôi coi như báu vật, cất giữ rất lâu.
……
"Ồ," Tưởng Việt Xuyên nhướng mắt, giọng điệu hờ hững:
"Cô gái này, hình như có chút ấn tượng."
Khoảnh khắc này.
Tim tôi bỗng hẫng một nhịp.
Nhưng chưa kịp vui mừng vì anh còn nhớ đến mình.
Đã nghe thấy tiếng cười khẽ phát ra từ cổ họng Tưởng Việt Xuyên:
"Con bé bốn mắt đeo niềng răng, mặt đầy mụn trứng cá.
"Thực ra chưa từng tiếp xúc, nhưng có lần cô ta vấp ngã trước bàn tôi, tôi đỡ cô ta một cái.
"Tôi vừa ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt cô ta--"
Anh bất lực day day ấn đường, khóe môi cong lên một nụ cười đầy ẩn ý, thản nhiên nói:
"Làm tim tôi sợ đến mức suýt ngừng đ/ập, biết không?
"Thế mà cô ta còn cười với tôi, đến mức sau đó tôi toàn gặp á/c mộng.
"Chậc, không biết bây giờ cô ta trông như thế nào, tốt nhất đừng ló mặt ra dọa người nữa."
Bây giờ sao?
Tôi nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trên tấm kính--
Da dẻ trắng trẻo sạch sẽ.
Sống mũi cao thẳng.
Khi cười, khóe miệng còn có hai lúm đồng tiền nông.
Khi mới vào đại học, tôi từng tình cờ gặp blogger chụp ảnh đường phố.
Không chỉ nổi tiếng mà còn được cư dân mạng bình chọn là hoa khôi Đại học Nam Kinh.
Tôi siết ch/ặt lòng bàn tay.
Cười cay đắng.
Nhớ lại lần duy nhất tiếp xúc với Tưởng Việt Xuyên.
Đó là khi anh đi học muộn, chưa kịp ăn sáng.
Tôi lén nhét hộp sữa và chiếc bánh mì của mình vào ngăn bàn anh.
Bị anh bất ngờ đi tới làm cho h/oảng s/ợ, nên mới có phản ứng lúng túng đó.
Khi đó tôi nhút nhát rụt rè.
Tiếp xúc gần gũi duy nhất, lại được tôi ghi nhớ rất lâu rất lâu.
Chỉ là tôi chưa bao giờ ngờ rằng, trong lòng anh, đó lại là một cơn á/c mộng.
6
Trên đường về trường.
Tôi xóa sạch mọi ký ức về Tưởng Việt Xuyên.
Tiếng ve kêu mùa hè bên tai vẫn ồn ào như cũ.
Những người b/án hàng rong bên đường cũng giống như trước, dọn hàng vào đêm khuya.
Trong taxi, vẫn đang phát những bản nhạc DJ quê mùa giúp tỉnh táo.
Mọi thứ đều rất bình thường.
Chỉ có mối tình thầm kín mà tôi cố chấp bấy lâu nay, đã lặng lẽ buông bỏ.
7
Ngày hôm sau khi tôi thức dậy.
Nghê Duyệt đã ra ngoài.
Tôi đến lớp.
Thấy Tưởng Việt Xuyên đang dẫn một đám người đứng phía trước.
Tay trái thản nhiên nghịch chiếc bật lửa, tay phải nắm tay Nghê Duyệt,
"Hy vọng mọi người có thể quan tâm chăm sóc bạn gái của tôi nhiều hơn."
Tiếng reo hò vang lên.
Tôi mới chú ý đến những người mà Tưởng Việt Xuyên dẫn theo đang đặt những chiếc máy tính xách tay lên từng bàn.
Mẫu mới nhất.
Cấu hình cao nhất.
Anh thản nhiên thu vào tầm mắt dáng vẻ ngạc nhiên của mọi người, thấp giọng nói:
"Tính cách Nghê Duyệt hướng nội, có lẽ đôi khi không dám bày tỏ.
"Khi tôi không ở đây, ai thấy cô ấy không khỏe hoặc có khó khăn gì, và giúp đỡ cô ấy--
"Có thể liên hệ với cậu ta," Tưởng Việt Xuyên liếc mắt về phía một nam sinh bên cạnh, "để nhận tiền."
Dứt lời.
Trong lớp im lặng hai giây.
Rồi lại bùng n/ổ những tiếng reo hò dữ dội hơn.
Cho đến khi mỗi người đều nhận được máy tính, mới có người chú ý đến bàn tôi, trống trơn không có gì.
Người lên tiếng trước là Nghê Duyệt, "Tưởng Việt Xuyên."
Cô ấy nghiêng đầu, cắn môi,
"Sao lại không có phần của Nguyễn Thanh vậy?
"Có phải vì cậu ấy là bạn thân nhất của tớ, nên anh chuẩn bị cho cậu ấy một phần khác biệt không?"
"Cô ta?" Tưởng Việt Xuyên khẽ cười khẩy, lạnh lùng nói:
"Đêm qua gửi tin nhắn cho tôi, nói người đăng bài không phải là em.
"Nhưng rõ ràng em đã bảo tôi rằng, đã ở bên nhau rồi thì hãy ẩn bài đăng đi--
"Tâm cơ thâm sâu. Thực sự nghĩ rằng tra một số điện thoại là khó lắm sao?"
Khi tất cả đều im lặng.
Giọng Tưởng Việt Xuyên kiên định và dứt khoát,
"Tôi gh/ét nhất loại con gái tâm cơ như vậy."
Tôi lạnh lùng nhìn hai người họ.
Vừa định bước tới.
Đã bị người bên cạnh Tưởng Việt Xuyên chặn lại.
Tưởng Việt Xuyên nhướng mày, hoàn toàn là tư thế của một kẻ cuồ/ng bảo vệ vợ.
Còn Nghê Duyệt nghiêng người đứng sau lưng anh ta, không thèm liếc nhìn tôi lấy một cái.
Tôi chợt nhận ra.
Người nào cũng thế thôi.
Chẳng qua cũng chỉ là vậy.
Chỉ là, điều khiến tôi ngạc nhiên chính là.
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 10
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook