Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Chồng tôi vì c/ứu con trai của bạch nguyệt quang mà bị xe tải lớn tông thành một bãi th!t nát.
Khi tôi đến xử lý, h/ồn phách anh ta cứ lảng vảng bên cạnh tôi.
"May mà mình đã điền tên Vãn Vãn làm người thụ hưởng bảo hiểm t/ai n/ạn, coi như đây là món quà cuối cùng mình dành cho cô ấy!"
Nói xong, anh ta nhìn tôi đầy đắc ý.
Tôi lại cười lạnh một tiếng, quay đầu nhìn tài xế.
"Ngại quá, chồng tôi có sở thích cosplay gờ giảm tốc ấy mà."
"Anh xem, tôi ký giấy bãi nại, chuyện này cứ thế cho qua đi nhé..."
1
Lúc nhận được tin báo tử của Thẩm Chính Nam, cả người tôi ngẩn ngơ, không cách nào tin đó là sự thật.
Đang yên đang lành, sao người lại ch*t được chứ?
Cho đến khi đối phương nói với tôi: "Chồng cô vì c/ứu một đứa trẻ nên bị bánh xe tải lớn cán qua."
Tôi vội vã chạy đến hiện trường.
Quả nhiên nhìn thấy Từ Niệm Vãn và con trai cô ta ở đó.
Đến nước này còn gì không hiểu nữa chứ?
Thẩm Chính Nam đây là vì c/ứu con trai của bạch nguyệt quang mà xả thân vì nghĩa rồi.
Liếc nhìn đống th!t nát đã từng là Thẩm Chính Nam, tôi lập tức thu tầm mắt lại, không dám nhìn thêm lần nữa.
Gh/ê t/ởm quá.
Từ Niệm Vãn buông con trai ra, khóc lóc chạy đến trước mặt tôi: "Lâm Hạ, Chính Nam anh ấy... anh ấy... hu hu hu..."
Còn chưa đợi tôi mở miệng, giọng nói của Thẩm Chính Nam đột ngột vang lên: "Vãn Vãn, em đừng khóc, cũng không cần xin lỗi Lâm Hạ, là anh tự nguyện!
"Tuy anh không thể tiếp tục ở bên cạnh em, không thể làm hộ hoa sứ giả cho em được nữa, nhưng anh biết, nếu hôm nay người ch*t là Đông Đông, em sẽ càng đ/au lòng hơn, nên anh thà rằng người ch*t là anh!"
Nói xong, anh ta quay sang trừng mắt nhìn tôi: "Lâm Hạ, anh sống hay ch*t chẳng liên quan gì đến cô, cô đừng làm khó Vãn Vãn!
"Điều hối h/ận nhất bây giờ của anh là không lập di chúc sớm, để toàn bộ tài sản cho Vãn Vãn.
"Nhưng may là anh đã điền tên Vãn Vãn làm người thụ hưởng bảo hiểm t/ai n/ạn, coi như đây là món quà cuối cùng anh dành cho cô ấy!"
Tôi liếc nhìn về phía th* th/ể của Thẩm Chính Nam, bãi th!t nát đó vẫn nằm chỏng chơ ở đó.
Trời nóng thế này, lát nữa chắc là ruồi bọ bu đầy rồi.
Vậy kẻ đang nói chuyện bây giờ là...
H/ồn m/a của Thẩm Chính Nam.
Tôi vậy mà lại có thể nhìn thấy h/ồn m/a của anh ta.
Tôi khẽ cười một tiếng, nhìn về phía Từ Niệm Vãn: "Tôi biết cô định nói gì, cô đừng khóc nữa, chuyện này không liên quan đến cô."
Thẩm Chính Nam tỏ vẻ hài lòng: "Thế còn tạm được."
Tôi lại đi đến trước mặt tài xế xe tải.
Người tài xế đang khai báo với cảnh sát.
Thấy tôi, vẻ mặt người đàn ông thoáng hiện lên sự hoảng lo/ạn: "Lúc đó cậu bé nằm ở điểm m/ù, tôi thật sự không nhìn thấy, lúc người đàn ông kia lao ra tôi cũng không thấy, tôi thật sự không cố ý."
Tôi mỉm cười nhẹ: "Tôi tin anh, ai mà lại cố ý đ/âm ch*t người chứ?
"Ngại quá, chồng tôi có sở thích cosplay gờ giảm tốc ấy mà."
"Anh xem, tôi ký giấy bãi nại, chuyện này cứ thế cho qua đi nhé..."
2
Lời tôi vừa dứt, không chỉ tài xế ngẩn ngơ mà ngay cả cảnh sát cũng sững sờ.
Người tài xế hỏi tôi với vẻ không thể tin nổi: "Vậy ý cô là, cô không truy c/ứu nữa?"
Tôi cười đầy thấu hiểu: "Phải là tôi nhờ anh đừng truy c/ứu mới đúng, chồng tôi thật sự là hồ đồ quá rồi..."
"Lâm Hạ, cô đang nói nhảm cái gì thế?" Tiếng gầm thét của Thẩm Chính Nam vang lên bên tai tôi.
Tiếc là chỉ mình tôi nghe được, người khác không thấy được bộ dạng gi/ận dữ bất lực này của anh ta.
Họ đã bỏ lỡ nhiều trò hay rồi.
Tôi nhếch môi, nói tiếp: "Tôi biết vì sao chồng tôi làm vậy, thực ra anh ấy cố ý đấy. Tóm lại chuyện này, chúng ta hòa giải đi."
Người tài xế im lặng một chút rồi gật đầu: "Nếu cô đã sẵn lòng thì đương nhiên tốt quá rồi."
Tôi định ký giấy bãi nại ngay tại chỗ, nhưng bị Từ Niệm Vãn ngăn lại.
"Lâm Hạ, cô không thể làm thế, làm vậy thì Chính Nam làm sao nhắm mắt xuôi tay? Cô đúng là hồ đồ!"
"Nhắm mắt? Anh ấy c/ứu con trai cô rồi, còn gì mà không nhắm mắt được nữa? Hơn nữa, chồng tôi lương thiện như vậy, chắc chắn anh ấy không muốn tôi làm khó anh tài xế này, tôi đang hoàn thành di nguyện của chồng mình thôi."
Tôi kh/inh bỉ đá/nh giá cô ta một lượt từ trên xuống dưới, cười khẩy: "Hơn nữa, đây là chuyện nhà tôi, liên quan gì đến cô? Cô hình như không có tư cách can thiệp vào đâu nhỉ?"
"Người không có tư cách là cô mới đúng!" Thẩm Chính Nam tức gi/ận nhảy dựng lên, "Lâm Hạ, bây giờ tôi yêu cầu cô giao quyền quyết định chuyện này cho Vãn Vãn! Tôi nhìn ra rồi, cô đây là mong tôi ch*t sớm đúng không?"
Anh ta càng nói càng tức: "Từ lúc cô xuất hiện đến giờ, một giọt nước mắt cô cũng không rơi, cô nhìn Vãn Vãn đi, mắt cô ấy khóc sưng cả lên rồi! Lâm Hạ, cô đúng là vợ tôi, tôi quá thất vọng về cô!"
Tôi: "..."
Anh ta đúng là đồ phiền phức, ch*t rồi mà vẫn không chịu yên, phiền ch*t đi được!
Tôi bước lên một bước, chính là để Thẩm Chính Nam thấy tôi làm khó bạch nguyệt quang của anh ta thế nào, để anh ta sốt ruột mà không làm gì được.
"Phải rồi, Từ Niệm Vãn, cái ch*t của chồng tôi cũng liên quan đến con trai cô đúng không? Có phải cô cố tình để con mình chạy ra dưới gầm xe tải không? Có phải cô cố tình muốn hại ch*t chồng tôi không?"
Từ Niệm Vãn hít một hơi lạnh: "Tôi... tôi không có! Sao tôi có thể cố tình hại ch*t Chính Nam? Cô đừng nói bậy! Cảnh sát ở đây cả đấy, tôi có thể kiện cô tội vu khống!"
Tôi thản nhiên đáp: "Tôi chỉ là người nhà nạn nhân đưa ra nghi vấn hợp lý thôi mà, sao lại thành vu khống rồi? Cô làm quá lên rồi đấy?"
Từ Niệm Vãn cắn môi dưới: "Tóm lại, tôi không hề cố tình hại ch*t Chính Nam, cô cũng đâu phải không biết mối qu/an h/ệ giữa tôi và anh ấy, tại sao tôi phải hại ch*t anh ấy? Việc đó có lợi gì cho tôi chứ?"
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook