Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi tự cao tự đại, cho rằng mình sinh ra đã cao quý hơn họ, nên dù có chẳng làm nên trò trống gì, tôi vẫn cứ nghĩ mình là người được chọn.
Hiện tại nghèo không có nghĩa là sau này tôi cũng nghèo.
Nghèo chỉ là nhất thời, nhưng giới tính, là cả một đời.
Tôi suy nghĩ rất lâu.
Cuối cùng cũng biết sự tự tin m/ù quá/ng của mình bắt nguồn từ đâu.
Bắt nguồn từ gen.
Nhiễm sắc thể mà nam giới có nhiều hơn nữ giới một chiếc.
Đó là niềm kiêu hãnh cuối cùng khắc sâu trong tủy xươ/ng tôi.
19.
Khi khoản n/ợ lãi c/ắt cổ lên đến 1,2 triệu tệ.
Tôi đã c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với gia đình.
Công việc cũng mất.
Cuối cùng tôi cũng liên lạc được với Lâm An Quốc.
Hắn nói hắn cũng bị lừa, Trần Tiểu Yên chỉ là kẻ chuyên làm trò "lùa gà" (gi*t lợn).
Tuy nhiên hắn có con đường ki/ếm tiền mới.
Làm một năm thôi là có thể trả sạch mọi khoản n/ợ.
Rất nhanh.
Nó gửi cho tôi một tấm vé máy bay.
Điểm đến là nước M, ở Đông Nam Á.
Trước khi đi.
Tôi lần cuối cùng mở phòng livestream của Chu Đồng lên.
Một năm trước, cô ấy nói mình chỉ có hơn trăm nghìn người theo dõi, một năm sau, số người theo dõi cô ấy đã vượt quá hai triệu.
Tôi không biết hiện tại mỗi bài quảng cáo cô ấy ki/ếm được bao nhiêu tiền.
Nhưng tôi biết, đó là khoảng cách mà cả đời này tôi cũng không thể với tới.
Cô ấy vẫn say mê khoe cuộc sống của mình.
Ẩm thực, nấu nướng, cắm hoa, phối đồ.
Chỉ là tất cả những gì cô ấy làm, không phải để làm hài lòng người khác, mà là để bản thân cảm thấy hạnh phúc.
Hóa ra, sau khi rời xa tôi, cô ấy có thể sống một cách tự tại đến thế.
Sau khi cô ấy xóa đi video cuối cùng có liên quan đến tôi.
Tôi cũng bước lên chuyến bay đến nước M.
Ở đó rất nóng, ẩm ướt, gió biển lúc nào cũng mang theo mùi tanh nồng.
Con đường đời phía sau.
Sẽ không bao giờ còn có người như thế nữa.
Người mà trong mắt lúc nào cũng chỉ có mỗi mình tôi.
Khi nói chuyện, giọng điệu ngọt ngào.
Cô ấy nói:
"Chào Trương Tự Cường, sao anh lại tên là Trương Tự Cường thế?"
"Cái tên này không hay, cái gì cũng phải tự cường tự lập thì mệt mỏi lắm."
"Cuộc đời nên là sự dìu dắt lẫn nhau, chứ không phải dựa vào một người gồng mình gánh vác."
"Theo chị đây, ăn uống không phải lo."
"Sau này em ki/ếm tiền nuôi anh nhé! Trương Tiểu Cường!"
Lâm An Quốc hai ngày trước muốn bỏ trốn nên bị nh/ốt vào hầm nước, đôi chân của hắn cũng đã bị đá/nh g/ãy.
Trước khi đi, hắn hỏi tôi: "Anh Cường, điều anh hối h/ận nhất trong cuộc đời này là gì?"
"Điều hối h/ận nhất, chính là ngày hôm đó vì bộ móng tay 299 tệ mà cãi nhau với Chu Đồng."
Nếu có thể quay lại ngày hôm đó, tôi sẽ khen cô ấy: "Vợ ơi, móng tay em đẹp thật đấy! Làm đi, làm cho anh xem với, lần sau mình đi làm bộ 699 tệ nhé."
Than ôi, hỡi ôi.
Trong ký ức, những nỗi đ/au trên cơ thể dường như đều biến mất.
Tôi chậm rãi nhắm mắt lại.
Chu Đồng.
Kiếp này, kiếp sau...
Chúng ta đừng bao giờ gặp lại nhau nữa.
(Hết)
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 11
Chương 7
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook