Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Sau này anh gi/ảm c/ân thành công, trở nên đẹp trai, rõ ràng đã hứa với em rằng sau khi em thi đỗ vào trường đại học của anh, anh sẽ ở bên em, sao anh có thể quên em được chứ? Sao anh có thể thích người khác được?"
"Anh là đồ l/ừa đ/ảo!"
Dụ Thanh Từ đ/au đến mức muốn ch*t đi sống lại, anh ta ôm lấy khuôn mặt mình, chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến cô ta.
【Hóa ra còn có đoạn chuyện này, thảo nào nữ chính lại si mê nam chính đến thế.】
【Nam chính đúng là đáng đời, lúc anh ta không đẹp trai, nữ chính không rời không bỏ, kết quả vừa đẹp lên cái là đã thay lòng đổi dạ.】
【Nói thật, cả hai đứa này đều chẳng phải thứ tốt đẹp gì, khóa ch/ặt lấy nhau đi là vừa.】
10
Chiêm Tinh Vãn thấy Dụ Thanh Từ không thèm đếm xỉa đến mình.
Ánh mắt lại rơi trên người tôi.
Sự oán h/ận trong mắt cô ta gần như hóa thành thực thể, "Thẩm Uẩn Sơ, tất cả là tại cậu, tại cậu quyến rũ anh ấy!"
"Chỉ cần cậu bị hủy dung, chắc chắn anh ấy sẽ không còn thích cậu nữa..."
Câu cuối cùng, tôi nghe không rõ lắm.
Giọng Chiêm Tinh Vãn rất nhỏ, như thể đang nói cho chính mình nghe.
Lúc này, một dòng bình luận nữa lại hiện ra:
【Chỉ có mình tôi là còn lo cho gương mặt của nữ phụ thôi sao? Axit trong tay nữ chính vẫn chưa dùng hết đâu...】
Tôi sững người.
Theo bản năng nhìn về phía tay Chiêm Tinh Vãn.
Chà.
Cô ta còn chừa lại cho tôi gần nửa bình.
Nhận ra điểm này, tôi vội vàng trốn ra sau lưng Dụ Thanh Từ.
Nhưng Chiêm Tinh Vãn đã phát hiện ra ý đồ của tôi.
Cô ta tiến lên hai bước.
Giơ bình axit lên tạt từ phía bên cạnh.
Tôi sắp không né kịp.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, có người nhanh hơn, ôm ch/ặt tôi vào lòng.
Tôi rơi vào một vòng tay ấm áp.
Giọng nói đầy sợ hãi của Phương Thừa Duẫn vang lên trên đỉnh đầu, ngay lúc này, anh ấy vẫn cố nén đ/au để trấn an tôi.
"Đừng sợ."
"Không sao rồi."
Lượng axit trong tay Chiêm Tinh Vãn đã tạt hết.
Các sinh viên cuối cùng cũng dám xông vào ngăn cản, thầy cô cũng đã chạy đến.
Cô ta bị kh/ống ch/ế.
Còn Dụ Thanh Từ và Phương Thừa Duẫn thì được đưa đến b/ệnh viện.
Nửa khuôn mặt của người trước bị h/ủy ho/ại.
Người sau thì để lại một vết s/ẹo khá lớn trên lưng.
Tôi sụt sịt mũi, không nói được cảm giác gì, vừa cảm động, lại vừa khó hiểu.
Tôi khẽ hỏi: "Tại sao lại làm vậy?"
Thời gian tôi và Phương Thừa Duẫn quen nhau cũng không quá lâu.
Thành thật mà nói.
Nếu tôi ở vị trí của anh ấy.
Chưa chắc đã làm được như vậy.
Phương Thừa Duẫn bật cười lắc đầu.
"Không biết nữa."
"Lúc đó không kịp suy nghĩ, anh chỉ là, không muốn nhìn thấy em bị thương."
Tôi lén lau nước mắt.
Các chị em trên phần bình luận thật là nghĩa khí.
Không lừa tôi.
Phương Thừa Duẫn đúng là cực phẩm.
Sau lần đó, Dụ Thanh Từ vì bị hủy dung nên trở nên vô cùng tự ti.
Không chỉ chuyển ra ngoài trường sống.
Mà còn rất ít khi ra ngoài.
Mỗi lần đi đâu, đều phải đeo khẩu trang.
Từng trải qua cảm giác được mọi người tung hô, vây quanh, giờ đây cảnh ngộ này gần như dày vò anh ta không phút giây nào nghỉ.
Sau đó.
Nghe nói Dụ Thanh Từ đã đi phẫu thuật thẩm mỹ.
Nhưng vẫn không thể khôi phục lại vẻ ngoài cực phẩm như trước.
Còn về phía Chiêm Tinh Vãn.
Trước là bị trường đuổi học, sau đó bị Dụ Thanh Từ kiện ra tòa, nghe nói còn bị kết án tù.
Những chuyện này, đều là do phần bình luận nói cho tôi biết.
Nhìn tôi cứ chăm chú nhìn vào khoảng không đầy say sưa, họ tiếp tục:
【Thực ra, nữ phụ có thể nhìn thấy những gì chúng tôi nói, đúng không?】
Tôi gi/ật mình.
Có lẽ đoán được tôi đang nghĩ gì, phần bình luận giải thích.
【Đừng sợ, chúng tôi sẽ không làm gì cô đâu.】
【Cô và Phương Thừa Duẫn bây giờ là nam nữ chính mới rồi.】
【Dòng thời gian của thế giới này đã đi hết rồi, chúng tôi phải đi đây, tạm biệt người đẹp nhé~】
Tôi vẫy tay với không khí.
"Hẹn ngày tái ngộ."
Phần bình luận hoàn toàn biến mất.
Phương Thừa Duẫn có chút ngơ ngác, thắc mắc hỏi: "Em đang nói chuyện với ai vậy?"
Tôi nheo mắt.
Tâm trạng rất tốt.
"Đang chào tạm biệt vài người bạn thôi."
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 10
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook