Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cũng không đến muộn.
Lần đầu tiên, Mãn Mãn chỉ đồng ý gặp anh mười phút dưới lầu.
Lần thứ hai, con bé để anh đi nhặt lá cây cùng mình.
Hai người đi bộ suốt nửa tiếng đồng hồ.
Lần thứ ba, Mãn Mãn đồng ý cùng anh ăn một bữa cơm.
Con bé không còn đòi hỏi những món đồ chơi đắt tiền nữa, chỉ mang theo cuốn lịch nhỏ của mình. Mỗi lần Bùi Xuyên giữ lời hứa, con bé sẽ dán một chiếc lá màu xanh. Nếu anh đến muộn, con bé sẽ dán lá màu vàng. Màu xám đại diện cho việc người đã đến, nhưng tâm trí thì chưa chắc đã ở đó.
Bùi Xuyên nhìn cuốn lịch ấy, vành mắt đỏ hoe. Chín năm qua, anh cứ ngỡ tình cha con là huyết thống, là m/ua quà cáp, là việc con gái mãi mãi gọi mình là bố. Bây giờ anh mới hiểu, trong lòng Mãn Mãn, tình cha con được gom góp từ từng chiếc lá một. Mỗi chiếc lá đều không thể ứng trước.
Đỗ Nhân lại tìm anh một lần nữa. Bố ruột của Đỗ Hàng đột nhiên không đến được, cô ta hy vọng Bùi Xuyên sẽ thay mặt đứa trẻ tham gia buổi làm bài tập thủ công. Bùi Xuyên không đi, nhưng cũng không lạnh lùng cúp máy. Anh liên lạc với giáo viên, x/ác nhận Đỗ Hàng có thể được mẹ đi cùng, rồi gửi những vật liệu cần thiết đến cổng trường. Anh cuối cùng đã học được rằng: giúp đỡ một đứa trẻ không đồng nghĩa với việc mạo danh làm bố của nó, càng không cần phải hy sinh một đứa trẻ khác.
Sau khi Mãn Mãn biết chuyện, con bé hỏi:
“Hàng Hàng có buồn không ạ?”
“Có.”
Bùi Xuyên không nói dối.
“Nhưng trước kia bố đã đưa cho bạn ấy một lời hứa mà bố không thể thực hiện mãi được.”
“Bây giờ cần phải nói rõ ràng.”
Mãn Mãn suy nghĩ một chút:
“Vậy bố sẽ mãi mãi làm bố của con chứ ạ?”
Giọng Bùi Xuyên khàn đặc:
“Sẽ.”
“Kể cả khi mẹ không cần bố nữa ạ?”
Đôi mắt anh lập tức đỏ hoe:
“Cũng sẽ.”
Con gái gật đầu, dán một chiếc lá màu xanh lên cuốn lịch.
Ngày hôm đó sau khi đưa Mãn Mãn về, Bùi Xuyên không rời đi ngay. Anh đứng dưới lầu hỏi tôi:
“Thư Ninh, chúng ta còn khả năng nào không?”
Tôi không né tránh:
“Không.”
Sắc mặt anh tái nhợt:
“Anh đã vạch rõ giới hạn với Đỗ Nhân rồi.”
“Thông tin ở trường cũng đã sửa.”
“Tuần nào anh cũng đến đúng giờ.”
Tôi nhìn anh:
“Những điều đó là để sửa chữa mối qu/an h/ệ giữa anh và Mãn Mãn.”
“Không phải để trả n/ợ cho cuộc hôn nhân này.”
“Nhưng anh cũng đang thay đổi mà.”
“Bùi Xuyên, lần đầu tiên anh vắng mặt, tôi thay anh giải thích.”
“Lần thứ hai, tôi thay anh dỗ dành con bé.”
“Sau đó Mãn Mãn bị thương, anh ôm Đỗ Hàng và nói rằng con bé không nên b/ắt n/ạt người khác.”
Vành mắt anh ngày càng đỏ:
“Anh không chỉ phạm sai lầm một lần.”
“Mà là mỗi lần nhìn thấy con bé thất vọng, anh vẫn chọn cách để nó tiếp tục thất vọng.”
Bùi Xuyên cúi đầu. Một lúc lâu sau, anh hỏi:
“Vậy anh còn có thể làm gì?”
“Tiếp tục làm một người cha biết giữ lời hứa.”
“Đừng lấy việc con gái có tha thứ hay không để đổi lấy việc tôi có quay đầu lại hay không.”
Anh gật đầu, không hỏi thêm nữa.
Trước buổi triển lãm mùa đông, cô Trần phát cho mỗi đứa trẻ hai tấm vé dành cho phụ huynh. Mãn Mãn đưa cho tôi một tấm. Tấm còn lại, con bé kẹp vào cuốn sổ lá cây, không viết tên.
9
Tôi và Bùi Xuyên bắt đầu chính thức xử lý các thủ tục hôn nhân. Cuộc sống ổn định của con cái được đặt lên hàng đầu. Mãn Mãn tiếp tục học tại ngôi trường cũ. Tôi sống ở cùng khu chung cư. Bùi Xuyên gặp con bé theo thời gian cố định. Quyền đưa đón ở trường không còn được mặc định lâu dài. Mỗi lần cần đưa đón, đều phải x/ác nhận trước. Tôi không ngăn cản cha con liên lạc, cũng không còn thay anh duy trì hình ảnh người bố tốt. Anh có xứng đáng được tin tưởng hay không, phải do chính hành động của anh quyết định.
Đỗ Nhân tìm tôi lần cuối vào lúc này. Đỗ Hàng vì chuyện sửa đổi thông tin mà bị bạn bè hỏi han vài lần. Cô ta hy vọng tôi nói với nhà trường rằng mọi chuyện chỉ là hiểu lầm giữa các gia đình.
“Chỉ cần cô nói Bùi Xuyên trước đây cũng coi như bố của Hàng Hàng.”
“Thằng bé sẽ không cảm thấy mình bị bỏ rơi.”
Tôi lắc đầu:
“Bùi Xuyên chưa bao giờ là bố của nó.”
“Nhưng Hàng Hàng đã coi là thật rồi.”
“Vì thế càng phải cho thằng bé biết sự thật.”
Đỗ Nhân đỏ hoe mắt:
“Cô hoàn toàn không hiểu làm mẹ đơn thân khó thế nào đâu.”
“Tôi hiểu sự khó khăn của cô.”
“Nhưng sự khó khăn của cô không thể giải quyết bằng việc để một đứa trẻ khác mất đi người bố.”
Sự yếu đuối trên khuôn mặt cô ta dần biến mất:
“Cô chỉ là đang gh/en gh/ét việc Bùi Xuyên từng chọn Hàng Hàng.”
Tôi nhìn cô ta:
“Tôi quả thực sẽ không bao giờ tha thứ.”
“Nhưng nhà trường sửa đổi thân phận không phải để trả th/ù cô.”
“Mà là vì cả hai đứa trẻ đều không nên tiếp tục sống trong lời nói dối.”
Sau khi Đỗ Nhân rời đi, Bùi Xuyên không còn đến khuyên tôi nữa. Anh bắt đầu phối hợp với bố ruột của Đỗ Hàng để liên lạc bình thường với nhà trường, đồng thời gửi lời xin lỗi đến Đỗ Hàng. Không phải để theo đuổi lại ai, chỉ là kết thúc mối qu/an h/ệ sai lầm do chính mình tạo ra.
Một ngày trước buổi triển lãm mùa đông, là thứ Bảy thứ chín liên tiếp Bùi Xuyên giữ lời hứa. Anh đến dưới lầu như mọi khi, không hỏi về tấm vé phụ huynh, chỉ lặng lẽ cùng Mãn Mãn dán chiếc lá cuối cùng vào tác phẩm. Mãn Mãn đột nhiên lấy tấm vé trong cặp sách ra đưa cho anh.
Bùi Xuyên sững sờ:
“Cho bố sao?”
“Vâng.”
Con gái nghiêm túc nói:
“Chỉ đại diện cho việc bố có thể đến xem con thôi.”
“Không đại diện cho việc mẹ đã tha thứ cho bố.”
Bùi Xuyên nắm ch/ặt tấm vé, nước mắt rơi xuống:
“Bố biết.”
“Cũng không đại diện cho việc sau này bố sẽ không đến muộn.”
“Bố biết.”
“Nếu bố lại không đến, con sẽ thu hồi lại.”
Bùi Xuyên gật đầu:
“Được.”
Mãn Mãn dán một chiếc lá màu xanh lên cuốn lịch. Đây là lần đầu tiên kể từ khi rời khỏi ngôi nhà cũ, con bé đã tin tưởng trước rằng bố sẽ đến.
10
Ngày diễn ra buổi triển lãm mùa đông, Bùi Xuyên đến sớm bốn mươi phút.
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook