Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Bà ta cười, khóe miệng co gi/ật, kéo theo những nếp nhăn nơi đuôi mắt cũng xô lại với nhau.
"Ân ái? Cô tưởng đó là ân ái sao?"
"Vãn Đường, hắn ân ái với cô ba năm, quay lưng lại liền nuôi ngoại thất."
"Cô nghĩ hắn và Liễu Y Y có thể ân ái được mấy năm?"
"Cô có biết đàn ông sợ nhất điều gì không?"
Bà ta ghé sát lại gần tôi, hạ thấp giọng.
"Hắn sợ bị người khác nhìn thấu, sợ đồng liêu biết hắn sống dựa vào của hồi môn của vợ, sợ bị người ta chỉ vào sống lưng ch/ửi là kẻ sủng thiếp diệt thê."
"Cô còn ở nhà họ Thẩm một ngày, hắn vẫn là kẻ bạc tình phụ bạc người vợ tào khang."
"Cô đi rồi, hắn được giải thoát, quay đầu cưới con gái quan Thị lang, còn ai nhớ đến cô là Tiết Vãn Đường nữa."
Ngoài cửa sổ gió lớn nổi lên, thổi xuyên qua giấy dán cửa, trong thiền phòng ánh nến lay động, từng ngọn từng ngọn tắt ngấm.
"Vãn Đường, cô phải chơi ván cờ này cho tốt, đừng trở thành ta..."
Giọng nói của bà ta mỏng manh như cơn gió lớn kia, chẳng mấy chốc đã không còn hơi thở.
4
Sau đêm đó, tôi đổ b/ệnh.
Cơn sốt cao kéo dài ba ngày ba đêm, trong mơ toàn là q/uỷ dữ.
Sáng ngày thứ tư tỉnh dậy, thấy một người đang nằm sấp bên giường, búi tóc lệch lạc, quần áo nhăn nhúm, chính là Tiểu Đào, nha hoàn hồi môn của tôi.
Nó nghe thấy động tĩnh liền ngẩng phắt đầu dậy, đôi mắt sưng húp như quả óc chó, xem ra mấy ngày nay không ít lần khóc bên giường tôi.
"Tiểu thư! Tiểu thư làm Tiểu Đào sợ ch*t khiếp!"
"Sao em lại đến đây?" Vừa mở miệng, tôi mới phát hiện cổ họng mình khô khốc đ/au rát.
"Trong chùa gửi thư nói người đổ b/ệnh, em c/ầu x/in lão gia phái người đón người về phủ tĩnh dưỡng, lão gia nói..."
Tiểu Đào cắn ch/ặt môi dưới, nửa câu sau nuốt ngược vào trong.
"Nói gì?"
"Nói... phu nhân đã muốn tĩnh tu thì cứ ở lại chùa mà tĩnh dưỡng cho tốt, đừng đi đi về về cho mệt người."
Tôi nhắm mắt lại, lồng ngựk vừa bí bách vừa nặng nề, vốn đã biết Thẩm Tri Hạc chẳng còn chút tình nghĩa nào với mình, giờ nghe những lời này vẫn thấy đ/au lòng, nhưng nước mắt đã chẳng thể trào ra được nữa.
Tôi lại hỏi về tình hình trong nhà.
"Lão gia đã đón người đàn bà đó vào phủ, an trí ở Thanh Phong viện, c/ắt cử bốn nha hoàn hai bà vú, ăn uống chi tiêu đều lấy từ sổ sách chung của phủ."
Đây là lấy tiền của tôi để nuôi đàn bà, tôi h/ận đến mức nghiến răng, chỉ muốn vĩnh viễn không bao giờ quay lại cái phủ họ Thẩm đó nữa.
Tiểu Đào hầu hạ tôi tĩnh dưỡng trong chùa thêm bảy tám ngày, cuối cùng cũng có thể xuống giường đi lại.
Tôi bảo Tiểu Đào đi mời vài vị đại phu, ai nấy bắt mạch xong đều lắc đầu.
"Phu nhân e là không thể mang th/ai được nữa."
Khoảng thời gian này, tôi vẫn cứ nghĩ đêm đó chỉ là một giấc mộng.
Trời sáng rồi, mộng cũng tỉnh.
Nhưng giờ đây, tôi có chút không phân biệt được.
Đó... thật sự chỉ là một giấc mộng thôi sao?
Nếu như, nếu như đó thật sự là tôi của mười năm sau thì sao?
Hình dung tiều tụy, cửa nát nhà tan, lưu lạc đến miếu hoang tranh giành thức ăn với chó hoang.
Thảm, thật sự quá thảm.
Tôi không dám đá/nh cược.
Trầm tư một ngày, lòng tôi đã có định đoạt.
"Tiểu Đào, thu dọn đồ đạc, về phủ."
5
Người gác cổng thấy tôi quay về, sững sờ một lúc mới cúi người hành lễ.
"Phu nhân đã về."
Tôi đi thẳng vào chính viện.
Cây hải đường trong sân là năm tôi gả đến đã trồng, nay đã tỏa bóng mát rượi.
Trên thân cây buộc một sợi dây đỏ, là trung thu năm đầu tiên Thẩm Tri Hạc tự tay buộc vào.
Khi đó hắn nắm tay tôi, cười nói: Năm năm như hôm nay, tuổi tuổi như lúc này.
Nay, màu dây đã phai nhạt đến trắng bệch, gió thổi qua đung đưa, trông như một cái x/ác tr/eo c/ổ.
Tôi đẩy cửa vào nhà, đồ đạc trong phòng vẫn y nguyên như lúc tôi đi.
Chiếc gương đồng trên bàn trang điểm phủ một lớp bụi mỏng, tờ đơn hòa ly dưới gối vẫn nằm đó không hề xê dịch.
Xem ra, mấy ngày tôi đi, Thẩm Tri Hạc ngay cả cửa phòng tôi cũng chưa từng bước vào.
Tôi rút tờ đơn hòa ly ra, x/é nát, ném vào chậu đồng đ/ốt đi.
Đang nhìn đống tro tàn mà thất thần, ngoài sân truyền đến tiếng bước chân.
Mành cửa vén lên, Thẩm Tri Hạc bước vào, theo sau là một người phụ nữ mềm mại.
Người phụ nữ đó mặc áo váy đỏ nước, búi tóc đọa mã, eo thon mềm mại, bụng dưới hơi nhô lên.
Đôi mày ánh mắt, quyến rũ đến mức kinh tâm động phách.
Thảo nào Thẩm Tri Hạc có thể bị mê hoặc đến đi/ên đảo thần h/ồn.
"Vãn Đường, hôm nay ta đưa Y Y đến, là muốn nói rõ với nàng mọi chuyện."
"Y Y đã có cốt nhục của ta, đứa trẻ này không thể sinh ra mà không có danh phận."
"Ta muốn cho Y Y một danh phận, nâng nàng làm lương thiếp."
Thẩm Tri Hạc trợn mắt nhìn tôi đầy gi/ận dữ, người không biết còn tưởng chúng tôi là kẻ th/ù truyền kiếp, ai ngờ lại là đôi vợ chồng đã chung chăn gối ba năm.
Liễu Y Y phía sau "bịch" một tiếng quỳ xuống.
"Tỷ tỷ, đừng trách Thẩm lang. Tất cả đều là lỗi của muội..."
"Muội vốn không nên quay về cùng Thẩm lang, nhưng muội, muội đứa trẻ trong bụng này..."
Nàng ta đưa tay đặt hờ lên bụng dưới, hốc mắt đỏ hoe, giọng nói nghẹn ngào.
"Muội không thể để nó sinh ra đã không có cha."
Thẩm Tri Hạc bên cạnh vội vàng cúi người đỡ Liễu Y Y dậy, ánh mắt toàn là xót xa.
Quay đầu lại trừng mắt với tôi, giọng điệu lại cứng rắn hơn vài phần.
"Y Y tính tình mềm mỏng, nhát gan, không chịu nổi dọa dẫm. Nay thân thể lại nặng nề, không chịu nổi tức gi/ận."
"Sau này nàng gặp nàng ấy, đừng dùng tư cách chính thất mà áp đặt nàng ấy."
Một kẻ xướng một kẻ họa như vậy, tôi còn chưa kịp mở miệng đã bị gán cho cái danh ứ/c hi*p người khác.
6
"Tỷ tỷ, muội và Thẩm lang là chân tâm yêu nhau, cầu tỷ tỷ tác thành."
"Ngày đó gặp mưa lớn trong núi, muội trốn vào đình tránh mưa, không biết thân phận của Thẩm lang, chỉ tưởng là một thư sinh qua đường."
Liễu Y Y khóc thật đẹp, mỗi giọt lệ rơi xuống đều đúng lúc đúng chỗ, vừa không làm nhòe lớp trang điểm, lại đủ khiến người ta đ/au lòng.
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 9
Chương 9
Chương 9
Chương 9
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook