Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi vốn dĩ chậm chạp, nên đã dùng tiền thuê cậu bạn thanh mai trúc mã gia cảnh khó khăn làm gia sư riêng.
Thế nhưng, sau khi hoa khôi của trường xuất hiện, sự kiên nhẫn của cậu ấy dành cho tôi dần tan biến.
"Cậu là heo à? Bài này giảng đến lần thứ năm rồi mà vẫn sai!"
Tôi sợ đến phát khóc.
Trong làn nước mắt nhòe đi, tôi chỉ thấy cậu ấy rảo bước về phía hoa khôi, đem hộp sô-cô-la mà tôi tặng cậu ấy trao lại cho cô ta.
Đột nhiên, tôi nhìn thấy những dòng bình luận chạy trên màn hình:
【Nữ phụ đúng là mặt dày, không thấy nam chính chỉ có nữ chính trong mắt thôi sao? Cứ nhất quyết dùng tiền để trói buộc cậu ấy làm gì?】
【Đã báo cáo, xem mà tôi phát ngán vì cái sự ng/u ngốc này!】
【Nữ phụ sao không nhìn thử nam sinh trầm tính ngồi bàn cuối kìa, tương lai là cử nhân xuất sắc của Đại học Thanh Hoa đấy, chỉ tiếc là giờ vì ki/ếm tiền mà ngày nào cũng đi đá/nh quyền anh trái phép.】
Tôi lấy hết can đảm, quay người nhét xấp tiền đỏ vào tay Tiết Dục.
"Cậu có nhận làm gia sư không? Một câu hỏi một trăm, không được m/ắng tôi!"
1
Tôi bị mắc chứng hễ xúc động là rơi nước mắt.
Khi cố gắng giữ bình tĩnh để nói hết câu này, giọng tôi đã run run như sắp khóc.
Tôi cố gắng mở to mắt để ngăn dòng lệ không trào ra.
Qua tầm nhìn mờ ảo.
Tôi thấy Tiết Dục đang nằm gục xuống bàn ngủ bù, cậu ấy ngẩng đầu lên với vẻ mặt đầy áp lực.
Cậu khẽ tặc lưỡi, vò mái tóc rối bời.
Thứ lộ ra không chỉ là đôi mày sắc sảo, mà còn là vết bầm tím khó hiểu ở đuôi mắt.
"Cậu--"
Cậu lười biếng nhìn tôi, vừa thốt ra một âm tiết đầy vẻ thiếu kiên nhẫn.
Giây tiếp theo, cậu thấy tôi không kìm được mà rơi lệ.
"Xin lỗi!" Tôi vô thức nói lời xin lỗi, cố hết sức dùng mu bàn tay lau đi.
Đáng tiếc là càng vội thì nước mắt càng chảy nhiều, làm ướt một mảng nhỏ trên tờ đề thi mà Tiết Dục dùng để Iót tay ngủ.
Tôi thấy trời đất như sụp đổ.
Đang định tiếp tục xin lỗi thì nghe thấy Tiết Dục lại tặc lưỡi.
Sau đó, cậu lục trong ngăn bàn rồi đưa cho tôi một gói khăn giấy: "Lau đi, không thì lát nữa thầy giáo đến lại tưởng tôi b/ắt n/ạt cậu."
Tôi hít hít mũi, mùi nước hoa trên gói khăn giấy làm tôi hắt hơi liên tục.
Nước mắt lại lã chã rơi xuống.
Sau một hồi tiếng ghế kéo loảng xoảng, một gói khăn giấy mới được đưa đến trước mặt tôi.
Lần này là loại không mùi.
Tôi thuận lợi lau sạch gương mặt lem luốc, chỉ còn đôi mắt đỏ hoe.
"Cảm ơn cậu nhé, bạn học Tiết."
Thấy tôi không còn rơi nước mắt nữa.
Cơ hàm căng cứng của Tiết Dục cuối cùng cũng thả lỏng đôi chút.
Cậu quay lại vẻ mặt u ám, chán đời thường ngày.
Chống cằm xoay bút một cách vô định, đột nhiên hỏi tôi: "Vừa nãy cậu nói gì? Tôi nghe không rõ."
Tôi ngơ ngác "hả" một tiếng, rồi ngoan ngoãn lặp lại lần nữa.
Sợ cậu thấy ít tiền, tôi lại lấy hết tiền tiêu vặt trong cặp ra.
"Có thể trả hai trăm một câu! Đây là ba nghìn, tôi m/ua trước mười lăm câu, được không?"
Tiết Dục rũ mắt, không nói gì.
Lông mi cậu rất dài, ánh nắng buổi chiều đổ bóng lên đôi mày ưu tú, khiến cậu trông có vẻ "người" hơn một chút.
Tôi nghiến răng, tiếp tục tăng giá: "Ba trăm một câu!"
Tiết Dục nhướng mày, đột nhiên cười: "Được, chốt đơn."
Cậu đồng ý nhanh quá khiến tôi hơi hối h/ận, chỉ cảm thấy lòng đang rỉ m/áu.
Khi tôi đang ủ rũ định quay về chỗ ngồi thì Tiết Dục liếc nhìn tôi một cái:
"Vậy cậu còn tìm Chử Hàn Thành làm gia sư nữa không?"
Chử Hàn Thành, cậu bạn thanh mai trúc mã nghèo khó của tôi.
Tôi vò vò ngón tay, lắc đầu: "Không nữa."
Tuy bố mẹ cho tôi nhiều tiền tiêu vặt, nhưng cũng không chịu nổi kiểu tiêu xài thế này.
Không hiểu sao, giọng nói của Tiết Dục nghe có vẻ vui vẻ hơn hẳn.
Cậu gật đầu: "Được, nể tình cậu là khách hàng đầu tiên của tôi, tôi miễn phí cho cậu khóa học cơ bản và giải đáp thắc mắc sau giờ học."
"Sau này có chỗ nào không hiểu thì đến tìm tôi, đừng tìm Chử Hàn Thành nữa."
2
Tiết Dục quả không hổ danh là người luôn giữ vững vị trí đứng đầu khối.
Không chỉ học giỏi, mà giảng bài cũng rất dễ hiểu.
Câu hỏi mà tôi làm sai năm lần trước đó, cậu bắt đầu tách nhỏ từ kiến thức nền tảng, giúp tôi hệ thống hóa từng bước một, cuối cùng còn thay đổi điều kiện và biến tấu thành một dạng bài tập mới.
Hệ thống kiến thức vốn dĩ hỗn độn trong đầu tôi dường như dần tan biến sương m/ù, trở nên rõ ràng hơn.
Lòng tôi phấn chấn hẳn lên, cắn cán bút bắt đầu làm bài.
Bình luận trên màn hình:
【Đợi đã? Nữ phụ thế này là thành công khiến người đứng đầu khối đồng ý làm gia sư rồi sao?】
【Tiết Dục chẳng phải nổi tiếng là tính tình thất thường sao? Lần trước nam chính tìm cậu ấy lập đội thi đấu, bị cậu ấy từ chối vì trình độ nam chính quá kém, cuối cùng vẫn là nữ phụ dùng "siêu năng lực tiền bạc" mới giải quyết được.】
【Đây đúng là siêu năng lực tiền bạc mà... ba trăm một câu, lương ngày của tôi còn chẳng cao bằng thế này!】
【Nữ phụ không đưa tiền cho nam chính thì nam nữ chính làm sao yêu nhau? Tôi thật sự phục luôn đấy!】
Tôi vốn không muốn để ý đến những bình luận này.
Nhưng ánh mắt dừng lại ở câu cuối cùng, mãi không thể rời đi.
Tôi lại cảm thấy cảm giác nóng rát quen thuộc đó.
Dụi dụi mắt, tay đầy hơi nước.
Đột nhiên, tiếng "bộp" trên bàn làm ngắt quãng dòng suy nghĩ của tôi.
Là một viên kẹo sữa, vị bạc hà.
Tôi do dự quay người lại, vừa vặn chạm phải đôi mắt vẫn còn vẻ buồn ngủ của Tiết Dục.
"Tập trung vào, đừng có lơ đãng."
Cậu chỉ vào đống bài tập vừa giao: "Ngày mai tôi kiểm tra, sai một câu thì làm thêm mười câu."
Câu nói này thực sự quá đ/áng s/ợ.
Tôi chẳng còn thời gian để buồn bã, cắm cúi tính toán, cố gắng làm sao để vượt qua bài kiểm tra ngay lần đầu.
Cho đến khi trăng lên đỉnh đầu, sự tĩnh lặng bao trùm.
Tôi mới bừng tỉnh từ đại dương tri thức.
Trong lớp chỉ còn lại một mình tôi, các bạn khác đã về nhà từ lâu.
"Thôi Bảo Bội?"
Không xa vang lên giọng nói lạnh lùng quen thuộc, mang theo chút nghi hoặc: "Sao cậu còn ở đây?"
Ngẩng đầu lên, hóa ra là Chử Hàn Thành.
Tôi theo bản năng nắm ch/ặt tờ giấy trong tay, không đáp lại.
Chử Hàn Thành nhíu mày bước nhanh tới, cậy mình cao hơn tôi một cái đầu, dễ dàng cư/ớp lấy tờ đề trong tay tôi.
Chương 9
Chương 6
Chương 9
Chương 9
Chương 8
Chương 10
Chương 7
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook