Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Chàng đỡ lấy cánh tay tôi từ phía sau, cầm lấy chiếc biển hiệu gỗ trên tay tôi.
“Để ta làm cho, nàng đi nghỉ đi.”
“Sao mà được chứ...” tôi lắc đầu, “Ngài là ân nhân, lại là khách quý, sao có thể sai bảo ngài được?”
Chàng khựng lại một chút, thu chiếc biển hiệu vào lòng bàn tay.
“Không cần khách sáo như vậy, cứ gọi ta là Hoài Cẩn là được.”
Tôi chậm rãi đi ra cửa ngồi hóng gió, chẳng bao lâu sau đã thấy hai vị binh sĩ đang ngó nghiêng bên ngưỡng cửa.
“Hai vị có phải đang tìm Lý công tử? Huynh ấy đang ở sân sau chẻ củi.”
Cả hai trợn tròn mắt nhìn nhau: “Chẻ củi?”
Tôi gật đầu, đứng dậy dẫn họ ra sau. Ân nhân đang cầm rìu, tay chân nhanh nhẹn chẻ đống củi đã hơi ẩm ướt.
Hai binh sĩ đứng ngây người, nhìn đến mức chàng phải nhíu mày.
“Đứng ngây ra đó làm gì? Lại đây chẻ củi.”
“Rõ!”
Cả hai gi/ật thót, hành lễ rồi tiến lên, hạ thấp giọng báo cáo điều gì đó.
Chàng ngước mắt nhìn tôi một cái, nói nhỏ với phó tướng.
“...Thúc giục cái gì mà thúc giục? Ta tự có tính toán.”
Chắc là chàng có việc công gấp gáp, bị cấp trên giục về.
Tôi phải đi giục đầu bếp Phạm, bảo cô ấy nhanh tay lên mới được.
Hiện tại đống bã đậu này trông tuy không bắt mắt, nhưng đã được vo thành viên, lấy nước nóng ngâm là tan ra, vị cũng bình thường, không có gì đặc sắc.
Thấy Lý Hoài Cẩn cũng đi theo tới, tôi vội bưng đĩa đưa cho chàng.
“Ân nhân... Hoài Cẩn, huynh xem, thế này có ổn không?”
Chàng bốc một miếng bỏ vào miệng, khẽ gật đầu.
“Để đó đã, ta đã mời Tống y sư tới, để ông ấy xem thử cơ thể nàng có gì bất ổn không.”
Đầu bếp Phạm vỗ tay: “Đúng lúc quá! Cũng để xem công thức này có chỗ nào cần cải thiện không.”
Bên bàn, chưởng quầy Tống cười tủm tỉm xách hòm th/uốc, kiểm tra tới lui một lượt rồi đóng nắp hòm lại.
“Cái thằng nhóc này, hớt hải gọi ta tới, ta còn tưởng xảy ra chuyện đại sự gì. Vọng Thư chỉ là làm việc quá sức nhiều ngày nên khí hư một chút, nghỉ ngơi vài hôm là ổn.”
Chàng có chút lúng túng, cười ngượng nghịu.
Tôi thấy chàng và chưởng quầy Tống thân thiết, trong lòng sinh nghi.
Hỏi ra mới biết, chưởng quầy Tống hóa ra từng là ngự y trong cung! Hèn gì ông ấy lại có tiếng tăm lẫy lừng trong thành đến vậy.
Người bên cạnh tôi ai nấy đều là bậc cao nhân ẩn dật, khiến tôi cảm thấy ba cửa tiệm này của mình thật chẳng đáng là bao.
“Ta với chưởng quầy Tống... không thân.” Lý Hoài Cẩn ngồi thẳng người, thản nhiên nói.
Chưởng quầy Tống nhìn chàng: “Không thân mà cứ liên tục gửi thư nhờ ta quan tâm đến người ta?”
“Huynh biết từ sớm là ta nhờ chưởng quầy Tống giúp đỡ sao? Ta chưa từng nhắc đến trong thư mà.” Tôi hơi ngạc nhiên.
Kiếp này tôi và chàng chỉ thư từ qua lại hai ba lần, chỉ có kiếp trước, chàng mới hiểu rõ tường tận từng người bên cạnh tôi.
Lý Hoài Cẩn trước mắt này, sợ là cũng giống tôi, là người trọng sinh.
Vậy nên mới hiểu tôi đến thế, cứ như thể đã quen biết từ lâu rồi vậy.
Lòng tôi dậy sóng.
Nghĩ đến việc kiếp trước chưởng quầy Tống hay giúp đỡ tôi, kiếp này lại thường xuyên tới cải thiện công thức... thì ra đều có nguyên do cả.
Đợi khi chỉ còn hai chúng tôi đối mặt, tôi thẳng thắn hỏi.
“Thiếu tướng quân tại sao phải giả vờ như không quen biết tôi? Chẳng phải kiếp trước chúng ta đã thư từ qua lại mấy năm sao?”
Chàng sững sờ.
12
Sau một hồi im lặng, chàng cay đắng nói: “Nàng... nàng không thấy hoang đường sao?”
Tôi lắc đầu, đẩy cuốn sổ sách đã chuẩn bị sẵn qua.
Hai phần mười lợi nhuận mỗi tháng, đây là món quà hậu tạ tốt nhất mà tôi có thể đưa ra.
Chàng khựng lại: “Ta không có ý đó.”
“Ta biết, số tiền này đối với thiếu tướng quân chẳng đáng là bao. Nhưng đây là tấm lòng của ta, xin huynh hãy nhận lấy.”
Tôi cúi mắt nhìn chàng.
Lý Hoài Cẩn với tôi chỉ là thư từ qua lại, trên những trang giấy mỏng manh, tôi coi chàng là người dân thường giống mình, tình cảm và sự dựa dẫm được phóng đại lên, nên không thấy có gì sai trái.
Nhưng khi thực sự biết thân phận và gia thế của chàng, nhìn thấy con người thật của chàng, tôi mới biết khoảng cách giữa chúng tôi xa vời như vực thẳm.
Chút kỳ vọng mong manh trong lòng phút chốc tan thành mây khói.
Chàng không nhận sổ sách, im lặng hồi lâu rồi ngước mắt nhìn tôi.
“Nếu nàng thực sự muốn báo đáp ta, chi bằng hợp tác với ta.”
Hóa ra lần này về kinh, chàng đã dâng sớ lên bệ hạ, muốn mở ra tuyến đường thương mại chuyên dụng từ Biện Kinh đến biên ải.
Đường thủy thông suốt Nam Bắc, thương nhân qua lại sẽ thuận tiện hơn, việc vận chuyển vật tư biên ải cũng nhanh chóng hơn nhiều.
Vị trí của tôi chính là trung tâm huyết mạch, nếu có thể dẫn đầu treo biển hiệu quan phương, mở thêm một Vọng Thư Lâu ở biên ải, nhận sự che chở của quân doanh, cũng có thể làm nơi dừng chân trao đổi tin tức.
“Nàng có nguyện ý không?” Chàng hỏi một cách dè dặt.
Tôi bật cười: “Đây đâu phải là hợp tác? Rõ ràng là thiếu tướng quân ban cho ta cơ hội.”
Chàng cũng cười: “Chuyện đôi bên cùng có lợi, cứ coi như báo đáp lẫn nhau đi, sau này đừng ai nhắc đến chữ ân tình nữa, được không?”
Lòng tôi rung động, khẽ gật đầu.
Có Lý Hoài Cẩn tiến cử, tôi dẫn theo đầu bếp Phạm vào cung diện thánh, thuận lợi nhận được sự đồng ý, còn có cả tấm biển hiệu do ngự bút đề tên.
Khi ra khỏi cổng cung, chân tôi mềm nhũn, đầu bếp Phạm cũng r/un r/ẩy dìu nhau mà đi.
Thái giám mang thánh chỉ tới tiệm, phái không ít thợ thủ công và thợ mộc đến, muốn tu sửa ba cửa tiệm thành một tửu lầu lớn.
Tôi đương nhiên vui mừng khôn xiết, lần tu sửa này, tôi không phải tốn một đồng xu nào.
Có tấm biển hiệu bệ hạ ban tặng, trong tửu lầu đương nhiên không thể sơ sài, những món quà ban thưởng từ trong cung, lễ mừng từ các quan lại cứ lũ lượt được khiêng vào.
Khi tấm biển được treo lên, tôi nhìn thấy đám tiểu nhị của Ngự Tiên Lâu đối diện đứng thành một hàng, ngẩng cổ nhìn đầy ngưỡng m/ộ suốt nửa ngày.
Người làm qua lại khiêng vác đồ đạc, hàng xóm dọc phố đều đứng trước cửa ngóng cổ xem.
Lý Hoài Cẩn theo tôi giám sát công trình, những món đồ lặt vặt tôi tùy tay đặt ở góc, chàng cũng nhớ thu dọn lại, sợ bị người làm vứt mất.
Chương 9
Chương 9
Chương 12
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook