Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Vị hôn phu hào môn của tôi đang dây dưa với một nữ diễn viên trẻ nổi tiếng.
Các phu nhân giàu có trong nhóm chat @ tôi, mỉa mai đầy ẩn ý:
“Ngay cả góc ch*t như thế này mà Phó Dịch vẫn cân được, chẳng trách các cô gái lại mê mẩn đến thế.”
“Như chúng ta đây, làm sao mà rộng lượng được như An Nặc chứ.”
“Đây là người thứ mấy đòi danh phận với anh ấy rồi nhỉ?”
Người thứ mấy ư?
Tôi đã chẳng còn nhớ rõ nữa rồi.
Phó Dịch là vị công tử hào hoa phong nhã nổi danh ở Cảng Thành.
Trong giới giải trí có một câu nói thế này.
Ai gả được cho thiếu gia nhà họ Phó, nửa đời sau coi như danh lợi song thu.
Ai cũng nghĩ rằng tôi sẽ nhẫn nhục chịu đựng như trước đây.
Để được gả vào hào môn mà giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Thế nhưng lần này, tôi lại bình thản trả lời trong nhóm chat.
“Cô gái đó xinh đẹp thật, cũng nên cho người ta một danh phận.”
1
Chồng của các phu nhân trong nhóm đều có ít nhiều qua lại với Phó Dịch.
Để hòa nhập vào cuộc sống của anh, tôi đã gia nhập nhóm của họ.
Sau khi họ chia sẻ video của Phó Dịch và cô diễn viên trẻ, họ lập tức @ tôi.
Sợ tôi không nghe tin nhắn thoại, họ còn đặc biệt gõ thành chữ.
Phu nhân Vương mỉa mai đầy ẩn ý:
“An Nặc, người phụ nữ hiền thục như cô không nhiều đâu, chẳng trách Phó tổng lại muốn kết hôn với cô.”
“Như chúng ta đây, làm sao mà rộng lượng được như cô, chia sẻ người yêu của mình cho người khác chứ.”
“Hôm nào cô đến câu lạc bộ, chia sẻ kinh nghiệm xem nào?”
Phu nhân Lý lập tức phụ họa:
“Cô cần gì phải học những thứ đó, nhà mẹ đẻ cô có người chống lưng, không cần thiết đâu.”
“Chỉ những kẻ chẳng có bản lĩnh gì mới cần phải hiền thục rộng lượng thôi.”
“Chẳng phải cứ là chó mèo nào cũng có thể làm phu nhân hào môn được đâu.”
…
Các phu nhân ở Cảng Thành đều biết.
Vị hôn thê của Phó Dịch hiền thục đến mức cực điểm.
Tôi không những cho phép vị hôn phu chơi bời bên ngoài, mà còn chịu trách nhiệm dọn dẹp hậu quả cho anh.
Mỗi khi Phó Dịch gặp phải những người phụ nữ không chịu buông tha, tôi còn đích thân ra mặt để giải quyết những rắc rối đó giúp anh.
Chỉ riêng nửa tháng nay, tôi đã gặp mặt mấy người phụ nữ xa lạ rồi.
Lần trước nữa là một cô người mẫu có vóc dáng cực chuẩn.
Lần này là một nữ diễn viên trẻ đang nổi có chút tiếng tăm trong giới.
Trong video các phu nhân gửi.
Cô gái ngồi ở ghế phụ, vòng đôi tay trắng nõn như ngó sen qua cổ người đàn ông.
Đáng thương hỏi Phó Dịch.
“Phó tổng, người ta đã dốc hết tâm can với anh rồi, anh nỡ lòng nào để người ta làm kẻ thứ ba sao?”
Bị đòi hỏi danh phận, Phó Dịch dừng xe bên đường, tháo kính râm ra, để lộ khuôn mặt gần như hoàn hảo.
“Cô à, cô không biết là tôi đã có hôn thê rồi sao?”
Đôi mắt cô gái đỏ hoe, ngấn lệ, nhỏ giọng phản bác:
“Nhưng anh đâu có yêu cô ấy.”
Đúng vậy, nếu yêu cô ấy, sao người phụ nữ bên cạnh anh lại chưa bao giờ dứt?
Khóe môi Phó Dịch nhếch lên nụ cười lười biếng, thản nhiên nói:
“Cô gái này, xem ra chúng ta không hợp để làm bạn đâu.”
Sau khi đuổi cô diễn viên trẻ xuống xe, người đàn ông đạp mạnh chân ga rồi phóng đi mất.
Tôi lật úp điện thoại xuống.
Bưng bát, cầm đũa lên.
Gắp cọng rau muống đã nguội ngắt trên bàn.
Ngày thường ăn rất ngon, hôm nay lại thấy khó nuốt vô cùng.
2
Bát đũa đang dùng.
Là do Phó Dịch đặc biệt bay ra nước ngoài m/ua về.
Họa tiết bên ngoài là đôi chim yến xinh đẹp, bên trong là ngăn gỗ óc chó.
Tôi và Phó Dịch quen biết từ nhỏ.
Từ tiểu học đến lúc học cao học, chúng tôi đều học cùng một trường.
Khi lớn lên, người lớn hai nhà cao hứng nên đã định sẵn hôn sự cho chúng tôi.
Tôi với tư cách là bạn bè, nhìn cô gái bên cạnh anh thay người này đến người khác.
Cho đến khi Trần Thi Thi xuất hiện.
Tôi nhìn ra anh đối xử với cô ấy rất khác biệt, liền chủ động nói với anh:
“Phó Dịch, mình sẽ nói với bố mẹ, bảo họ hủy bỏ hôn ước.”
Thế nhưng, chưa kịp tìm cơ hội thích hợp để mở lời thì họ lại chia tay.
Sau đó, chúng tôi đều hoàn thành việc học.
Năm tốt nghiệp, bố mẹ tôi qu/a đ/ời vì t/ai n/ạn giao thông.
Tập đoàn đứng tên tôi cũng bị người khác chiếm đoạt.
Tôi đ/au buồn đến mức không ngủ được.
Phó Dịch hủy hết lịch hẹn với các cô gái khác, ngày đêm túc trực bên cạnh tôi.
Đêm khuya khi tôi gi/ật mình tỉnh giấc, anh nói với tôi:
“Nặc Nặc, có anh ở đây rồi.”
Nhờ có sự đồng hành của anh, tôi mới có thể bước ra khỏi nỗi đ/au mất đi cha mẹ.
Vì biết ơn, tôi lại đề nghị hủy hôn, trả lại tự do cho anh.
Phó Dịch dựa vào tường, khóe miệng nhếch lên:
“An Nặc, có lẽ chúng ta có thể thử xem sao?”
Hơi thở tôi như ngừng lại.
Sau khi bình tĩnh lại, tôi vẫn nghiêm túc hỏi anh:
“Anh nghĩ kỹ chưa?”
Anh gật đầu.
Không lâu sau, bố mẹ nhà họ Phó tổ chức tiệc đính hôn long trọng cho hai chúng tôi.
Có người khen ngợi nhà họ Phó.
“Đúng là có tình có nghĩa, chẳng trách việc kinh doanh lại lớn mạnh đến thế.”
Cũng có người đá/nh giá khách quan:
“Hôn nhân hào môn xưa nay chỉ chú trọng môn đăng hộ đối, An Nặc bây giờ đã không còn xứng với Phó Dịch nữa rồi.”
Những lời này như mũi nhọn đ/âm vào tim tôi.
Nhưng lại hết lần này đến lần khác được Phó Dịch dễ dàng nhổ bỏ.
Anh nói với những phu nhân cay nghiệt đó rằng:
“Cô ấy tính cách trầm lắng, sau này mong mọi người bao dung cho.”
Những chuyện xưa cũ vẫn còn hiện rõ trước mắt.
Tôi chợt nhận ra, hóa ra tôi và anh cũng từng có những lúc yêu nhau như thế.
Chỉ là thời hạn bảo quản của tình yêu quá ngắn, thậm chí còn không bằng cả bộ bát đũa anh tặng.
Trong đại sảnh tĩnh mịch, con số trên thang máy nhảy lên một nhịp, khi hiện tầng hai, cánh cửa được đẩy ra.
Phó Dịch một tay cầm áo khoác vest, một tay nới lỏng cà vạt.
Ngay cả khi đứng dưới ánh đèn, góc ch*t như thế này cũng không hề ảnh hưởng đến vẻ điển trai của anh.
Tôi cúi đầu, tiếp tục vùi đầu ăn cơm.
Một phút sau, từ phía ghế sô pha không xa vang lên tiếng quần áo rơi xuống ghế.
Chương 10
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook