Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Anh ta đi đến trước mặt tôi: "Xin lỗi, là hệ thống an ninh của tôi làm chưa tốt."
Tôi không nói gì.
Anh lại nói: "Bình luận trên hot search tôi cũng xử lý rồi, Diêm Vương đích thân đăng thông báo đính chính."
"Không kịp nữa rồi," tôi thở dài, "đã có mấy nghìn con q/uỷ xem qua rồi."
Anh im lặng một lúc: "Tôi sẽ chịu trách nhiệm."
"Chịu trách nhiệm thế nào?" Tôi ngẩng đầu lườm anh, "Anh có thể khiến họ quên đi không? Anh có thể cho mỗi con q/uỷ đã xem một bát canh Mạnh Bà không?"
Anh vậy mà lại nghiêm túc suy nghĩ: "Có thể xin."
Tôi tức đến bật cười.
14
Sau sự việc rò rỉ, tôi liên tiếp ba ngày không đi làm.
Xin nghỉ ốm - mặc dù q/uỷ không có cơ thể, nhưng địa phủ cũng có chế độ nghỉ tâm lý.
Tôi cuộn mình trong ký túc xá, trùm chăn kín mít không muốn ra ngoài.
Những bình luận đó như gai đ/âm vào lòng.
"Theo đuổi nam q/uỷ hèn mọn quá đi."
Năm đó đúng là tôi tỏ tình trước, anh từ chối.
Tôi lại tỏ tình lần thứ hai, anh vẫn từ chối.
Lần thứ ba, tôi chặn anh dưới chân ký túc xá, nói: "Bùi Tư Hành, đây là lần cuối, nếu anh còn từ chối, tôi thực sự sẽ đi."
Anh nhìn tôi rất lâu.
Rồi nói: "Được."
Bên nhau bốn năm, tôi tưởng anh bị sự đeo bám của tôi làm cho mủi lòng.
Khi chia tay anh nói "Em xứng đáng với người tốt hơn", tôi đã hiểu - quả nhiên là vậy.
Đêm thứ ba, cửa ký túc xá bị gõ.
Tôi không mở.
Ngoài cửa truyền đến giọng của Bùi Tư Hành: "Thẩm Uẩn, tôi biết em ở trong đó."
Tôi không lên tiếng.
"Cơm để ở cửa rồi," anh nói, "còn một tập tài liệu cần em ký tên, là thỏa thuận bồi thường cho mẫu ký ức, 150.000 tiền công đức."
150.000? Đủ để tôi bốc thăm đầu th/ai hai lần rồi.
Tôi quấn chăn lăn xuống giường mở cửa.
Anh đứng ở cửa, tay cầm hộp cơm, nhìn thấy bộ dạng đầu bù tóc rối quấn chăn của tôi, khóe miệng khẽ động.
"Buồn cười lắm sao?" Tôi gi/ật lấy hộp cơm.
"Không buồn cười," anh thu tay lại, "khi nào em có thể quay lại làm việc?"
"Tiền bồi thường vào tài khoản thì quay lại," tôi đóng sầm cửa.
Ba giây sau, thông báo Minh Tín: Tiền công đức đã vào tài khoản 150.000.
Tốc độ chuyển tiền của người này nhanh hơn quan tâm đến tôi nhiều.
15
Ngày quay lại làm việc, phát hiện văn phòng đã thay đổi.
Chỗ ngồi của tôi chuyển từ đại sảnh vào một ngăn riêng biệt, có cửa có cửa sổ có rèm.
A Khôn thì thầm với tôi: "Anh Bùi bảo sửa đấy, nói là để bảo vệ quyền riêng tư của chị."
Không chỉ vậy.
Ức Kính của tôi được thay bằng mẫu mới nhất, cảm giác trải nghiệm thoải mái hơn.
Chỗ ngồi được trang bị ghế công thái học - mặc dù q/uỷ không có đĩa đệm cột sống, nhưng ngồi đúng là thoải mái.
Trên bàn còn đặt một chậu cây giả.
Cách Bùi Tư Hành làm những việc này vẫn như cũ - không nói, làm thẳng luôn.
Mười giờ sáng, anh đến thị sát.
Nhìn thấy tôi ngồi ở chỗ mới, gật đầu: "Thích nghi không?"
"Cũng được."
"Dự án ngày kia lên sóng," anh nói, "hôm nay có nhóm test cuối cùng, cần em làm."
"Nội dung gì?"
Anh đưa máy tính bảng cho tôi.
Trên màn hình viết: Mẫu test - Ký ức chủ thể số 027, phân loại: Điểm nút cảm xúc mấu chốt.
Thời gian ghi chú: Hai năm trước, ngày 17 tháng 11.
Ngày 17 tháng 11.
Ngày chúng tôi chia tay.
"Anh cố ý đúng không?" Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
"Đây là mẫu cuối cùng hệ thống ngẫu nhiên chọn ra," biểu cảm của anh không thay đổi, "nếu em không muốn--"
"Test," tôi ngắt lời anh.
Tôi không tin mình vẫn chưa thoát ra được.
16
Tôi đeo Ức Kính lên.
Hình ảnh sáng lên.
Mùa đông hai năm trước, trong căn nhà thuê của tôi, lò sưởi hỏng, cửa sổ lùa gió, trên bàn bày hai cốc cà phê đã nguội ngắt.
Bùi Tư Hành trong khung hình ngồi trên sofa, tôi đứng đối diện anh.
"Ý anh là sao?" Giọng tôi trong khung hình r/un r/ẩy.
"Chia tay," anh nói.
"Tại sao?"
"Anh không xứng với em, em xứng đáng với người tốt hơn."
Tôi nhìn thấy nước mắt của chính mình trong khung hình rơi lã chã, nhưng trong lòng bỗng phát hiện ra một chi tiết--
Góc độ này không đúng.
Ức Kính trình chiếu theo góc nhìn ký ức của tôi, tôi đáng lẽ không thể nhìn thấy mặt chính diện của mình.
Nhưng hình ảnh hiện tại, là được quay từ hướng sofa.
Đây không phải là ký ức của tôi.
Đây là góc nhìn của Bùi Tư Hành.
Trong khung hình, anh nhìn tôi khóc, hai tay nắm ch/ặt lấy phần vải quần trên đầu gối.
Trong mắt anh--
Tôi chưa từng chú ý đến mắt anh khi chia tay.
Vì tôi cứ khóc mãi.
Nhưng nhìn từ góc độ hiện tại, trong mắt anh toàn là tơ m/áu.
Sau khi tôi trong khung hình đóng sầm cửa bỏ đi, anh ngồi một mình trên sofa, rất lâu không cử động.
Rồi anh cầm điện thoại lên, gọi một dãy số.
"Kết thúc rồi," anh nói, "đã làm theo lời các người rồi."
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nam lạ mặt: "Rất tốt, Bùi Tư Hành, người nhà của cậu sẽ an toàn, cậu đã chọn đúng rồi."
Hình ảnh bị ngắt.
Tôi đứng sững tại chỗ.
17
Khi tôi tháo Ức Kính ra, tay run dữ dội.
Bùi Tư Hành không ở cạnh bảng điều khiển, trong văn phòng chỉ có A Khôn.
"Bùi-- Bùi tiên sinh đâu?"
A Khôn ngẩng đầu: "Anh ấy vừa nghe điện thoại rồi đi ra ngoài rồi. Sao vậy chị Uẩn? Mặt chị tệ quá."
Tôi không trả lời, xuất dữ liệu Ức Kính ra Minh Tín của mình, xem đi xem lại ba lần.
"Người nhà của cậu sẽ an toàn. Cậu đã chọn đúng rồi."
Câu nói này cứ xoay vần trong đầu tôi.
Tôi tra lại dòng thời gian của tôi và Bùi Tư Hành-- thời gian anh ch*t sớm hơn tôi ba ngày.
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 11
Chương 8
Chương 11
Chương 8
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook