Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đây là lần thứ bảy Tạ Thập An lên cơn tự kỷ.
Khi thằng bé quấy khóc tuyệt thực, không chịu ăn bất cứ thứ gì tôi làm, tôi cuối cùng cũng thỏa hiệp và chấp nhận đề nghị của Tạ Chước, để Lâm Vy dọn vào nhà chúng tôi.
Đêm đó, hai cha con đang trò chuyện vui vẻ với bạn bè trong thư phòng:
“Mạnh Vãn tin thật là con trai cậu bị tự kỷ à? Thằng bé rõ ràng khỏe mạnh như vâm mà.”
“Tất nhiên rồi, con diễn đạt lắm chứ bộ. Đúng không bố?”
“Ừm, sau này cũng phải phối hợp với dì Lâm như thế này, biết chưa?”
Tạ Thập An gật đầu lia lịa.
Tôi đứng ngoài cửa, lặng lẽ lắng nghe.
Không tức gi/ận xông vào, cũng không vạch trần.
Đương nhiên tôi biết b/ệnh tự kỷ của Tạ Thập An là giả.
Chỉ là tôi từng nói:
Chỉ cần thằng bé bình an và hạnh phúc, tôi có thể làm bất cứ điều gì.
Trong đó, bao gồm cả việc đổi cho nó một người mẹ mới.
1
Khi tôi về đến nhà, Tạ Thập An đang chơi đùa cùng chú chó nhỏ mà Lâm Vy tặng trong vườn hoa.
Căn nhà vốn u ám đã lâu rồi không còn vang lên tiếng cười của thằng bé.
Nhưng lúc này, tiếng cười vui vẻ của Tạ Thập An tràn ngập khắp khu vườn.
Người làm không nhìn thấy tôi, thấy cảnh này liền không kìm được cảm thán:
“Vẫn là cô Lâm có cách, b/ệnh của tiểu thiếu gia đỡ hơn nhiều rồi.”
“Đúng vậy, bảo sao bây giờ tiểu thiếu gia chỉ thân thiết với cô Lâm.”
Họ vừa nói xong, một người trong đó nhanh mắt, đột nhiên nhìn thấy tôi – người không biết đã về từ lúc nào và đứng lặng bên hành lang vườn hoa không biết bao lâu.
Cô ta huých tay đồng nghiệp ra hiệu.
Sắc mặt cả hai thay đổi ngay lập tức, vội vàng cúi đầu xuống.
Không trách họ thấy “tôi” là biến sắc.
Trong suốt vài tháng qua, điều tôi kỵ nhất là nghe người khác nói “Tạ Thập An thân thiết với Lâm Vy nhất”.
Dù sao tôi mới là mẹ ruột của Tạ Thập An.
Nhưng tất cả mọi người đều cho rằng, người mẹ ruột như tôi còn không bằng một người ngoài.
Nhưng giờ đây, khi nghe lại những lời này, lòng tôi đã có thể tĩnh lặng như nước, mặt không đổi sắc.
Thậm chí, tôi chủ động nhìn nhận mối qu/an h/ệ giữa Tạ Thập An và Lâm Vy với tư cách là một người ngoài cuộc.
Thoát khỏi lăng kính trước đây, tôi buộc phải thừa nhận:
So với tôi, Lâm Vy giống mẹ của Tạ Thập An hơn.
Giống như lúc này, Tạ Thập An chơi mệt, Lâm Vy liền ân cần đưa tay gọi thằng bé lại.
Lau mồ hôi, đút nước, dặn dò tỉ mỉ…
Mỗi cử chỉ đều làm tốt hơn tôi ngày trước.
Trong vườn còn một người nữa – Tạ Chước, chồng tôi.
Anh ta đứng bên cạnh, giọng nói dịu dàng nhắc nhở Tạ Thập An:
“Thập An, nói cảm ơn dì Lâm đi con.”
Thằng bé ngoan ngoãn gật đầu, nở nụ cười híp mắt về phía Lâm Vy:
“Cảm ơn dì Lâm ạ.”
“Người một nhà, khách sáo làm gì?”
Mặc dù nói vậy, trên mặt Lâm Vy vẫn lộ vẻ vui mừng.
Tạ Chước bế Tạ Thập An lên, đôi mày của hai cha con giống hệt nhau cùng hiện lên nét cười tương tự.
Lâm Vy cũng mỉm cười, xoa gương mặt nhỏ nhắn của Tạ Thập An, rồi lại khẽ khàng bàn bạc điều gì đó với Tạ Chước.
Nhìn từ xa, dưới góc độ của tôi, mọi thứ trong vườn quả thực rất giống bức tranh gia đình ba người ấm áp.
2
Có lẽ trong khung cảnh ấy, người đứng từ xa, bị cô lập như tôi trông có vẻ đáng thương.
Một người làm đột nhiên lên tiếng:
“Phu nhân, cô về rồi ạ.”
Giọng không lớn không nhỏ, vừa đủ để vài người trong vườn nghe thấy.
Thế là ánh mắt của Tạ Chước, Tạ Thập An và Lâm Vy đều đổ dồn về phía này.
Tạ Chước sững người, nhưng cũng là người phản ứng nhanh nhất:
“Vãn Vãn.”
Anh ta đặt Tạ Thập An xuống, bước về phía tôi:
“Em đi đâu về vậy?”
“Em đi có chút việc.”
Anh hỏi tôi đáp, như một cái máy.
Thấy ánh mắt tôi lướt qua anh ta rồi đặt lên đứa con của chúng tôi, Tạ Chước giơ tay ra hiệu:
“Thập An, qua chào mẹ đi con.”
Giống như rất nhiều lần trước đây, Tạ Thập An như không nghe thấy gì, thằng bé nhìn tôi một cái rồi nhanh chóng quay đi.
Chỉ quay đầu chơi với chú chó nhỏ mà Lâm Vy tặng.
Chứng rối lo/ạn giao tiếp của trẻ tự kỷ được thằng bé diễn xuất vô cùng sống động.
Nhưng sự đ/au lòng và xót xa của tôi ngày trước, giờ đây chỉ còn lại một chút nhói đ/au.
Tôi đứng thẳng người, cũng không để tâm, chỉ nói: “Em hơi mệt, về phòng nghỉ trước đây.”
Tôi quay người rời đi.
Không giống trước đây, tốn nhiều thời gian để can thiệp và dẫn dắt Tạ Thập An chỉ để thằng bé nhìn tôi một cái.
Tạ Chước khẽ nhíu mày, dường như nhận ra sự thay đổi trong cảm xúc và thái độ của tôi.
3
Anh ta đi theo tôi về phòng.
Phòng này không phải phòng ngủ chính, mà là căn phòng gần phòng trẻ của Tạ Thập An nhất.
Vị trí hơi chật hẹp, nhưng là nơi có thể đến nhanh nhất khi nghe tiếng Tạ Thập An khóc thét giữa đêm.
Kể từ khi Tạ Thập An được chẩn đoán “tự kỷ”, tôi đã trải qua rất nhiều đêm chờ đợi ở đây.
Tôi bị Tạ Chước ôm từ phía sau.
Anh ta đặt cằm lên vai tôi, dịu dàng an ủi:
“Vãn Vãn, đừng buồn, hãy cho Thập An thêm chút thời gian.”
Anh ta tưởng tôi lại bị hành động của Tạ Thập An làm tổn thương.
Anh ta khẽ an ủi, nói rằng trạng thái của Tạ Thập An hôm nay rất tốt, đã chịu giao tiếp và tương tác với mọi người rồi.
“Lâm Vy nói, đây là dấu hiệu b/ệnh tự kỷ đang chuyển biến tốt.”
Lại là Lâm Vy.
Những lời như vậy, tôi đã nghe rất nhiều lần rồi.
Từ sự kích động, cảm kích ban đầu, đến sự tức gi/ận, nghi ngờ ở giữa, và giờ đây là sự bình tĩnh, thản nhiên.
Cái tên Lâm Vy này không còn gây ra bất kỳ phản ứng hay sự bài xích nào đối với tôi nữa.
“Ừm, cô ấy là chuyên gia nghiên c/ứu nổi tiếng về tâm lý trẻ em, em tin cô ấy.”
Chương 9
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook