Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Ông ta nói nàng không đi, ông ta sẽ không chữa."
"Vậy thì không chữa nữa."
Người làm nghề y phải có lòng nhân từ, nếu ông ta thực sự đến, tôi không thể không khám. Nhưng nếu b/ệnh nhân không muốn đến, còn từ chối các đại phu khác khám cho mình, đó là do ông ta tự muốn ch*t, tôi việc gì phải miễn cưỡng?
Có lẽ nhận ra tôi sẽ không đến, buổi chiều, Bùi Tân Hữu đẩy Bùi Cao Trì đến.
Buổi chiều tôi tiếp chẩn, khám b/ệnh cho ông ta.
"Uống th/uốc đúng giờ, nghỉ ngơi cho tốt, đừng làm càn, tôi có thể bảo đảm ông sống thêm mười năm nữa."
Ngay cả ở kiếp trước, bắt tôi chữa trị cho Bùi Cao Trì, tôi cũng nắm chắc trong tay. Dù sao để c/ứu vãn họ, để Bùi Cao Trì sống tốt, ngày nào tôi cũng nghiên c/ứu b/ệnh tình của ông ta.
Những năm đầu sau khi cãi nhau với tôi, ông ta vẫn sẽ nhận bát th/uốc tôi đưa. Lần nào tôi cũng thấy, ông ta hiểu tấm lòng của tôi khi thấy sự hy sinh của tôi, sau này mới biết, là ông ta cho tôi một cơ hội nhận sai. Chỉ cần tôi cúi đầu, chỉ cần chấp nhận Vân Kiều là bình thê, tất cả những gì tôi mất đi đều có thể quay lại. Nhưng tôi không muốn.
Kiếp trước, b/ệnh của ông ta là do tôi dùng từng bát th/uốc bồi bổ mà khỏi. Y thuật của tôi cũng chỉ tồn tại vì một mình ông ta. Kiếp này, y thuật của tôi có thể chữa trị cho hàng ngàn hàng vạn người.
Bùi Cao Trì kéo cánh tay tôi: "Nàng quả nhiên vẫn để tâm đến ta."
Tôi gi/ật tay lại, không thèm để ý.
Ngày hôm sau, tôi đi đến trấn nhỏ gần đó. Ở đó có vài b/ệnh nhân cần tôi tái khám, năm ngày sau mới quay về. Trạng thái của Bùi Cao Trì thậm chí còn tệ hơn trước.
Tôi hỏi Hoắc Khiêm chuyện gì đã xảy ra.
"Th/uốc ta kê ông ta không uống."
Bùi Cao Trì giọng yếu ớt: "Ta chỉ uống th/uốc nàng kê."
Ông ta thấy tôi vẫn là người sẽ quan tâm đến sống ch*t của ông ta.
"Đã kê th/uốc rồi, b/ệnh nhân xin hãy về cho."
Bùi Tân Hữu thăm dò lên tiếng: "Mẹ..."
"Nếu cha con không uống th/uốc, sẽ không sống quá nửa năm." Tôi nhìn Bùi Tân Hữu nói: "Nếu còn làm càn, e là ba tháng cũng không sống nổi."
"Đây là lượng th/uốc trong năm ngày, uống hết rồi hãy đến tìm chúng tôi lấy th/uốc."
Tôi xoay người đi khám b/ệnh nhân tiếp theo. Cả ngày hôm đó, họ cũng không tìm được cơ hội nào để chen lời.
19
Năm ngày sau, tôi đang chuẩn bị ra ngoài. Bùi Tân Hữu tìm đến cửa.
"Mẹ, mẹ xem cha đi, ông vẫn không chịu uống th/uốc."
B/ệnh tình của vị b/ệnh nhân tôi cần khám cũng rất khẩn cấp, Bùi Cao Trì chỉ cần uống th/uốc sẽ không có vấn đề gì.
"Để Hoắc Khiêm kê cho ông ta đơn th/uốc khác, b/ệnh nhân tôi cần khám b/ệnh tình phức tạp, không tiện để Hoắc Khiêm tiếp quản, tôi bắt buộc phải đi."
Bùi Tân Hữu quỳ xuống trước mặt tôi.
"Cha và người khác, mẹ chọn người khác sao?"
"Chỉ cần mẹ đi xem ông một chút, ông sẽ ngoan ngoãn uống th/uốc."
Tôi im lặng một lúc, sau đó xoay người tiếp tục đi.
"Mẹ, mẹ đối với cha, đối với con thực sự không có lấy một chút tình cảm nào sao?!"
Câu hỏi này nực cười nhất. Tôi không chút do dự, bước lên xe ngựa. Chặng đường này xa xôi, nửa tháng mới về.
Bùi Cao Trì trông già đi mười tuổi so với lần tôi gặp trước đó. Ông ta được Bùi Tân Hữu đỡ, đi về phía tôi.
"Chỉ cần nàng kê th/uốc, ta sẽ uống ngay."
"Thính Lộ, chỉ cần nàng muốn ta sống, ta sẽ sống."
"Ta thực sự biết sai rồi, năm đó nàng vừa đi, ta đã tỉnh ngộ, bấy lâu nay ta vẫn luôn tìm nàng, c/ầu x/in nàng cho ta một cơ hội, dù chỉ là một câu, ta muốn nàng sống."
Nhắm mắt lại, tôi im lặng một lúc. Cuối cùng nhìn về phía Hoắc Khiêm.
"Anh phụ trách đi, tôi mệt rồi."
Ánh sáng trong mắt Bùi Cao Trì biến mất trong chớp mắt, người cũng hoàn toàn không còn sức sống.
"Nàng lại h/ận ta đến thế."
"Ngay cả lừa ta một câu cũng không muốn."
Đúng lúc này, Bùi Cao Trì ho khan một tiếng, đột nhiên vịn vào Bùi Tân Hữu, thật sự thổ huyết. Ông ta ngã xuống, không bao giờ bước xuống giường b/ệnh được nữa. Hôn mê trở thành trạng thái bình thường, lúc tỉnh táo lại ít đến đáng thương. Là một đại phu, tôi thỉnh thoảng tái khám, rất khó gặp lúc ông ta tỉnh táo.
Bùi Tân Hữu nhìn ông ta, thẫn thờ: "Rõ ràng kiếp trước, ông không yếu ớt như vậy."
"Chúng con thực sự rất hối h/ận."
"Con..."
Hoắc Khiêm ngắt lời cậu ta đúng lúc: "Trời không còn sớm nữa, còn có b/ệnh nhân khác đợi tái khám, chúng ta không thể trì hoãn quá lâu."
Tôi gật đầu, đuổi theo anh. Dù là Bùi Cao Trì hay Bùi Tân Hữu, đều không xứng để tôi dừng bước vì họ.
20
Tôi cũng từng thấy lúc Bùi Cao Trì tỉnh táo. Ông ta thấy tôi, sẽ đột nhiên nắm lấy tôi.
"Thính Lộ, nàng về rồi."
Mỗi khi đến lúc này, tôi đều phá vỡ giấc mơ của ông ta.
"Tôi đến để khám b/ệnh cho ông."
Lúc này ông ta mới chậm rãi thu tay về.
"Trong mơ quá đẹp, ta đột nhiên không muốn tỉnh lại nữa."
21
Tôi đang chẩn trị, Bùi Tân Hữu nước mắt đầm đìa bước vào. Đến trước mặt tôi, giọng trầm xuống.
"Cha đi rồi."
Tôi an ủi cậu ta như an ủi các b/ệnh nhân khác: "Cha cậu b/ệnh quá nặng, tôi đã cố gắng hết sức rồi."
Cậu ta đột nhiên nghẹn ngào. Người đã trải qua hai kiếp, vậy mà lại gào khóc trước mặt tôi.
"Con không muốn nghe cái này."
"Con không muốn mẹ an ủi con bằng giọng điệu của một đại phu."
Tôi hiểu ý cậu ta. Cậu ta muốn tôi an ủi với tư cách là một người mẹ. Đáng tiếc, tôi không làm được.
22
Bùi Cao Trì qu/a đ/ời, nhà họ Bùi sa sút không gượng dậy nổi, chưa đầy hai năm sau thì tan đàn x/ẻ nghé. Cha tôi không còn chỗ dựa, đột nhiên nhớ đến tôi. Ông ta phái người đi khắp nơi dò hỏi tung tích của tôi, thậm chí truyền đến tận chỗ tôi. Tôi bảo người truyền lời cho ông ta:
"Mẹ tôi ch*t như thế nào, muốn tôi quay về, thì hãy để kẻ hại ch*t mẹ tôi phải trả giá."
Tôi không ngờ, khi tin tức về họ truyền đến lần nữa, lại là kết cục một người bị thương, hai người ch*t. Cha tôi vì muốn tôi nuôi ông, vậy mà không tiếc tay ra tay với mẹ của Vân Kiều, đúng lúc Vân Kiều về nhà, chứng kiến cảnh này. Ba người lao vào đá/nh nhau, trong lúc hỗn lo/ạn, cha tôi đ/âm mẹ Vân Kiều một nhát, Vân Kiều đ/âm cha tôi một nhát. Nghe nói hiện trường thảm không nỡ nhìn, Vân Kiều cũng bị quan phủ đưa đi. Gi*t người đền mạng, bà ta sống không lâu nữa đâu. Tôi từng đến nhà lao thăm bà ta. Bà ta hỏi tôi, có phải rất đắc ý không.
"Tất nhiên là đắc ý rồi, không chỉ đắc ý, còn rất sảng khoái."
"Kẻ hại ch*t người khác, luôn phải trả giá."
Vân Kiều dùng thân thể đ/ập vào cửa lao, nhìn tôi đầy hung á/c. Tuy nhiên, dù bà ta có cố gắng thế nào, bà ta cũng không thể ra ngoài được nữa.
--Hết--
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook