Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Bùi Đình Chu cười một tiếng. Rất thoải mái, rất nhẹ. Lúc ở bên tôi, anh chưa bao giờ dùng giọng điệu này.
"Đẹp. Nhưng Mạn Mạn về có phát hiện không?"
"Cô ấy không để ý những chuyện này đâu."
Tiếng cười của hai người hòa vào nhau, ăn ý như một cặp thật sự đang sống ở đây.
Đoạn thứ hai, cùng ngày vào buổi tối.
"Hộp sữa chua dâu tây trong tủ lạnh để gần một tháng rồi, tớ giúp anh vứt rồi nhé."
Đó là của tôi.
Bùi Đình Chu nói: "Vứt thì vứt đi."
Ôn Vãn lại nói gì đó, giọng quá nhỏ không ghi rõ. Nhưng câu trả lời của Bùi Đình Chu thì rất rõ ràng.
"Chỗ này mới giống nhà khi Mạn Mạn không có ở đây."
Tiếng nước dừng lại. Tôi tắt loa, lùi về phòng ngủ nằm xuống.
"Em tỉnh rồi à?"
"Không."
Anh chui vào chăn, quay lưng về phía tôi. Năm phút sau hơi thở đã trở nên đều đặn.
Chín giờ sáng, công ty tổ chức đám hỏi gọi điện để tôi đi x/ác nhận việc trang trí địa điểm đính hôn. Đến nơi, người lên kế hoạch cười tiếp đón.
"Tiểu thư Ôn, mời đi xem phương án cắm hoa bàn chính ở đây ạ."
"Tôi họ Kỷ."
Trên mặt cô ta lóe lên một tích tắc hoảng hốt.
"Xin lỗi xin lỗi, tiểu thư Kỷ. Chúng tôi liên lạc với tiểu thư Ôn quá nhiều lần, nói trượt miệng rồi."
"Đã liên lạc mấy lần?"
Người lên kế hoạch lật máy tính bảng.
"Bảy lần. Kiểu chữ trên thiệp mời do cô ấy định, sơ đồ chỗ ngồi cô ấy giúp sắp xếp, cách phối hợp khăn voan và váy cưới cô ấy cũng góp không ít ý kiến."
Tiệc đính hôn của tôi, từ kiểu chữ đến sơ đồ chỗ ngồi đến khăn voan, tất cả đều do một người phụ nữ khác sắp xếp.
"Những chuyện này, Bùi Đình Chu đều biết?"
Người lên kế hoạch thoáng do dự.
"Tiểu thư Ôn lần nào cũng nói là thay mặt cô dâu đến, chúng tôi không hỏi nhiều."
Thay mặt cô dâu.
Điện thoại reo, mẹ tôi gọi.
"Mạn Mạn, chuyện đính hôn chuẩn bị thế nào rồi?"
"Mẹ, con nói với mẹ một chuyện. Ôn Vãn đã đến nhà mình bốn mươi bảy lần, dùng vân tay mà Bùi Đình Chu nhập cho cô ta để mở cửa. Mọi chi tiết của đám cưới cũng đều do cô ta sắp xếp."
Đầu dây bên kia im lặng hai giây.
"Con lại nghĩ nhiều rồi đúng không? Con bé Ôn Vãn đó bố mẹ con đều đã gặp, đặc biệt ngoan. Người ta giúp con lo lắng, con còn hoài nghi đây nghi ngờ nọ?"
"Mẹ, cô ta có vân tay khóa cửa nhà mình."
"Bạn bè giúp nhận giùm cái đồ giao hàng nhanh hay cho mèo ăn cũng rất bình thường mà?"
Tôi muốn nói là nhà mình không có mèo.
Bà đã chuyển đề tài.
"Em con nói con tối qua lại làm nũng nữa à? Mạn Mạn, mọi người đều vì tốt cho con, lớn rồi còn vì chút chuyện nhỏ mà không vui, con để Đình Chu nghĩ thế nào?"
Vì tốt cho tôi.
Xâm nhập bốn mươi bảy lần gọi là vì tốt cho tôi. Sáu mảnh giấy gọi là vì tốt cho tôi.
"Con biết rồi mẹ."
Cúp máy. Về đến nhà, Bùi Đình Chu đang bày mẫu thiệp mời trên bàn ăn.
"Về rồi à? Xem cái này có được không."
Tôi cầm lấy lật ra xem.
Duy nhất có một vấn đề, chú thích phiên âm bên cạnh tên cô dâu bị in sai. Chữ "Mạn" phiên âm, lại in thành chữ "Vãn".
"Phiên âm sai rồi."
Bùi Đình Chu liếc qua một cái.
"Lỗi trình bày, để họ làm lại."
"Bùi Đình Chu, chữ Mạn và chữ Vãn, chữ nào có thể trình bày sai được?"
Anh ta gấp thiệp mời lại đặt sang một bên.
"Em đừng cái gì cũng để trong lòng."
03
Cửa hàng áo cưới hẹn thử váy lúc hai giờ chiều.
Tôi đến sớm. Đẩy cửa vào, rèm phòng thử kéo kín. Trước gương đứng một cô gái mặc váy dây hai quai trắng.
Nhân viên cửa hàng đón lên, trên mặt có chút lúng túng.
"Tiểu thư Kỷ, tiểu thư Ôn đến trước một bước, nói giúp tiểu thư thử hiệu quả lên người váy cưới."
Rèm được kéo ra.
Ôn Vãn xoay người lại, cô ta thấp hơn tôi một chút, g/ầy hơn một chút, đường nét mềm mại.
"Mạn Mạn, sợ một mình em đến thử váy buồn chán, chị đến trước giúp em xem hiệu quả. Em đừng để ý nhé."
Nụ cười chân thành đến mức không tìm ra một vết x/ấu nào.
Nhưng chiếc váy cưới mặc trên người cô ta, khớp đến từng chi tiết. Không phải là mặc cho có, mà là sự vừa vặn như đo ni đóng giày.
Tôi nhìn về phía nhân viên.
"Số đo đặt may ban đầu của chiếc váy cưới này là bao nhiêu?"
Nhân viên lật hồ sơ đơn hàng trên máy tính bảng.
"Vai rộng 36, vòng ngựk 82, vòng eo 62. Số đo của tiểu thư Kỷ là 37, 86, 66, có chênh lệch, chúng tôi sau đó đã sửa lại một phiên bản."
Số đo ban đầu, là của Ôn Vãn.
"Ai là người đặt đơn?"
Nhân viên nhìn Ôn Vãn, lại nhìn tôi.
"Là ngài Bùi."
Ôn Vãn lập tức tiếp lời.
"Mạn Mạn em đừng hiểu lầm, là lúc Đình Chu nhờ chị giúp chọn kiểu dáng, nhân viên ghi nhầm số đo của chị, sau đã sửa lại cho em rồi."
Bên ngoài cửa vọng tới tiếng bước chân. Bùi Đình Chu đẩy cửa đi vào.
Ánh mắt anh ta đầu tiên rơi vào bóng hình Ôn Vãn đang mặc váy trắng.
Sau đó trở lại bình thường, đi về phía tôi.
"Mạn Mạn, anh đến đón em. Thử xong rồi à?"
"Bùi Đình Chu, lúc đặt áo cưới anh đăng số đo của Ôn Vãn."
Anh ta nhíu mày một cái.
"Đã nói là nhân viên ghi nhầm rồi."
"Vậy tại sao cô ta lại mặc áo cưới của tôi?"
Ôn Vãn đã cởi lớp áo ngoài, gấp gọn gàng đặt sang một bên.
"Là chị tự ý làm chủ, xin lỗi Mạn Mạn nhé."
Cô ta xin lỗi, lúc nào cũng nhanh hơn tốc độ Bùi Đình Chu bảo vệ tôi.
Em trai Kỷ Nhiên không biết từ lúc nào đã đến, đang nhai kẹo cao su.
"Chị, chị Ôn Vãn giúp chị chọn váy cưới, giúp chị liên lạc với bên tổ chức đám cưới, chị không cảm ơn thì thôi, còn nghi cái này nghi cái kia nữa à?"
"Em bắt đầu gọi cô ta là chị từ khi nào?"
Kỷ Nhiên sững lại, lại lý lẽ hùng h/ồn.
"Chị Ôn Vãn tốt bụng, gọi một tiếng thì sao?"
Ôn Vãn nhỏ hơn tôi một tuổi. Tôi không sửa lại nó.
Cô bạn thân Thẩm Dư An gửi đến một đoạn tin nhắn thoại. Tôi đi ra bậc thềm ngoài cửa nghe xong.
"Mạn Mạn, em bình tĩnh một chút. Ôn Vãn giúp đỡ nhiều như vậy, em không thể vì người ta tỉ mỉ hơn mình mà sinh lòng gh/en tị. Em càng như vậy, mọi người mới càng cảm thấy em không bằng cô ấy."
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook