Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Trong ICU, anh ấy cũng nói chỉ cần em có thể khiến chị cam tâm tình nguyện chấp nhận, thì anh ấy sẽ không ngăn cản nữa.
"Với điều kiện là không được chia tay anh ấy…"
Ầm--
Đầu óc tôi như muốn n/ổ tung.
Tôi lắp bắp hỏi: "Ý gì cơ?"
Bùi Tân Chu đi lấy khăn ướt, kiên nhẫn giúp tôi lau sạch.
Bùi Cẩn Ngôn cũng chạy lại, cười híp mắt như một chú cún lớn: "Ý là, chị có nguyện ý ở bên cả em và anh trai em cùng một lúc không?"
Đầu óc tôi như bị đổ hồ dán vào, không thể xoay chuyển.
"Hai người… hai người đang nói gì thế?"
Tay Bùi Tân Chu khựng lại, anh ngẩng đầu nhìn tôi.
Hốc mắt vẫn đỏ, nhưng ánh mắt lại bình tĩnh.
"Noãn Noãn, anh biết điều này rất hoang đường, nhưng anh đã suy nghĩ rất lâu rồi."
"Nghĩ gì?"
"Nghĩ về em, nghĩ về chúng ta, nghĩ về tương lai."
"Vậy nên anh nghĩ ra cách này? Để em ở bên cả hai người cùng một lúc?"
Anh nói: "Anh không nghĩ ra cách nào khác cả."
Tôi nhìn sang Bùi Cẩn Ngôn.
Bùi Cẩn Ngôn cũng nhìn tôi, đôi mắt sáng rực.
"Chị, có thể ở bên chị, em đã hạnh phúc lắm rồi, nếu như cách này có thể khiến chị không phải lựa chọn, thì em cũng nguyện ý."
Tôi nhìn cậu ấy, rồi lại nhìn Bùi Tân Chu.
Hai người đàn ông đứng trước mặt tôi.
Một người tuấn tú trầm ổn, một người trẻ trung tràn đầy sức sống.
Tôi đột nhiên bật cười.
Lạy trời, hoá ra tôi thật sự là một con q/uỷ nữ!
21
Sau đó, tôi chuyển về nhà.
Có người biết chuyện đã hỏi tôi: Ba người làm sao ở cùng nhau được?
Tôi không biết trả lời thế nào.
Tôi chỉ biết--
Bùi Tân Chu vẫn nấu ăn.
Nhưng trong bếp có thêm một người phụ việc.
Kỹ năng dùng d/ao của Bùi Cẩn Ngôn rất tốt, nhưng cậu ấy cứ thái được một lúc lại lẻn ra ngoài, hỏi tôi có muốn nếm miếng đầu tiên không.
Bùi Tân Chu không ngăn cậu ấy.
Anh chỉ lặng lẽ đẩy đĩa thức ăn về phía em trai mình khi thấy tôi đã ăn quá nhiều.
Bạn bè hỏi tôi, giờ đã phân biệt được hai người họ chưa?
Tôi không phân biệt được khuôn mặt của họ.
Nhưng tôi phân biệt được--
Người bên trái.
Khi đưa nước cho tôi sẽ thử nhiệt độ trước.
Người bên phải.
Khi gọi "chị" đuôi giọng luôn vút cao lên một chút.
Chứng m/ù mặt của tôi vẫn chưa khỏi.
Nhưng, có lẽ không cần điều trị nữa.
Người cần điều trị là họ mới đúng.
Ví dụ như trong nhà, thường xuyên có tiếng hét lớn.
"Anh là chó à?! Lần trước chính là anh, đã thoả thuận lần tới là của em, anh dựa vào cái gì mà mặc đồ ngủ của em để ở bên Noãn Noãn!! Á á á á!!!"
"Chỉ dựa vào việc chú từng giả mạo anh, anh cũng thử giả mạo chú xem sao."
Tiếng cãi vã trong nhà không dứt.
Đôi khi hai người họ cãi nhau rồi đá/nh nhau luôn.
Nhưng tôi nghĩ, đây chính là cái gọi là hơi thở khói lửa nhân gian nhỉ?
đ/ộc nhất vô nhị của riêng tôi… hơi thở khói lửa ấy…
Chương 7
Chương 6
Chương 10
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook