Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Thực ra cũng không thể trách bố, tôi chưa thành niên, hai là cũng chưa từng thể hiện ra phẩm chất đáng tin cậy nào, nên việc ông thấy tôi nói nhảm là chuyện bình thường.
Thế là tôi cá cược với bố, nếu cuối năm dự án khu đô thị mới xây bên bờ sông n/ổ ra khủng hoảng, thì chứng minh tôi không nói bậy.
Bố tôi đồng ý ngay: "Được, được."
Ông còn nói: "Trừng Trừng, lần này con thua chắc rồi, bố vừa nhận được tin mật, dự án đó đã được tập đoàn Đại Hằng tiếp quản, sao có thể n/ổ ra khủng hoảng chứ!"
Tôi lặng lẽ gặm bánh mì nướng.
Chính vì Đại Hằng tiếp quản, nên nó mới n/ổ ra khủng hoảng đấy.
Buổi tối khi học thêm, tôi lại kể chuyện này với Bùi Tuyển.
Nhưng không kể quá chi tiết, chỉ nói cảm giác nhà mình không còn xa ngày phá sản.
"Cho nên tôi nhất định phải đỗ Đại học Hoa! Thầy Bùi, thầy Bùi, nhờ cả vào thầy đấy!" Tôi chắp hai tay lại, "Thầy nhất định phải c/ứu vãn cái gia đình đang lung lay trước gió này nhé!"
Bùi Tuyển xoa xoa sống mũi.
"Ôn Trừng, cậu hãy c/ứu lấy môn Hóa của cậu trước đi, tại sao chỗ này lại chọn sai nữa rồi?"
"Đâu, để tôi xem nào, ồ ồ ồ, cái đó, cái đó chẳng lẽ là Toluen?"
"Là Benzen."
"Ồ."
Phấn đấu học tập nửa tháng, cuối cùng cũng đến kỳ thi tháng đầu tiên.
Kết quả công bố, quả nhiên đúng như tôi dự đoán.
Hạng bảy.
Tính từ dưới lên.
"Ôn Trừng, sao lần này cậu lại hạng ba mươi lăm thế này?"
Tống Sơ D/ao nhìn bảng điểm, rất ngạc nhiên nói: "Tớ nhớ học kỳ trước cậu là hạng tám toàn lớp mà, sao lần này lại... Chẳng lẽ trước đây cậu toàn gian lận à? À... tớ không có ý đó..."
Cô ta bịt miệng lại, nhưng giọng nói chẳng hề nhỏ đi chút nào: "Nhưng mà, khoảng cách này lớn quá, khó mà không khiến người ta nghĩ như vậy."
Tiếng bàn tán của các bạn học cũng vang lên, nhưng không cùng hướng với dự đoán của Tống Sơ D/ao.
"Quả nhiên là vì Trần Thác nhỉ..."
"Chuyện của Trần Thác và Tống Sơ D/ao đả kích Ôn Trừng lớn quá rồi..."
"Lúc Ôn Trừng đến lớp mắt thường xuyên đỏ hoe."
...Đó là vì tối hôm trước thức đêm học bài đấy.
Không, thà nghi tôi gian lận còn hơn!
Vốn dĩ tôi còn muốn dùng thành tích của Trần Thác để phản kích Tống Sơ D/ao, giờ thì không dám nữa, tôi sợ các bạn học lại tự biên tự diễn cho chúng tôi một vở kịch yêu h/ận tình th/ù.
Nhưng Giang Trĩ rõ ràng không có những lo lắng đó.
Nó lấy nước xong quay về, vừa hay nghe thấy câu này, gi/ận dữ nói:
"Cậu bị b/ệnh à! Trần Thác lần này còn hạng ba từ dưới lên đây, sao cậu không nói cậu ta gian lận đi!"
Tống Sơ D/ao không cần nghĩ ngợi: "Trần Thác làm sao có thể gian lận được!"
"Cậu là giun trong bụng Trần Thác à mà hiểu cậu ta thế! Đồ tiêu chuẩn kép!"
Mặt Tống Sơ D/ao lập tức đỏ bừng, quay đầu nhìn về phía Trần Thác, lại phát hiện anh đang thong thả đi đến trước mặt tôi, gõ gõ vào bàn tôi.
"Mẹ tớ thuê cho tớ giáo viên giỏi, tối nay cậu đến thử lớp không?"
Tôi đang định đảo mắt với anh, thì bạn học ngồi ở cửa đột nhiên gọi tôi:
"Ôn Trừng, có người tìm cậu!"
Trong lớp yên tĩnh lại, tôi quay đầu nhìn ra, thiếu niên đứng ngược sáng ở cửa, mái tóc ngắn được ánh nắng mùa thu phác họa lên một đường viền vàng ấm áp.
"Sao cậu lại đến đây?" Tôi chạy chậm ra ngoài lớp.
Bùi Tuyển đưa túi bánh cuốn trong tay cho tôi: "Không phải lần trước cậu nói muốn nếm thử bánh cuốn bà ngoại mình làm sao? Đây là cho cậu, phần thưởng tiến bộ."
Tôi ngượng ngùng: "Không phải, lần này tôi hạng bảy từ dưới lên..."
"Đó cũng là tiến bộ, nhìn từ kết quả bài kiểm tra ngày đầu tiên, cậu chỉ có thể đứng bét bảng thôi."
Tôi không nhịn được ngẩng đầu lên, lại phát hiện trên mặt Bùi Tuyển không có lấy một chút ý đùa cợt.
"Một chút tiến bộ cũng là tiến bộ, Ôn Trừng, mỗi lần cậu tiến bộ thêm một chút, cuối cùng chắc chắn sẽ đỗ Đại học Hoa."
"Đừng lo lắng."
10
Bùi Tuyển lấy đi xấp bài thi của tôi.
Ngày hôm sau khi học thêm, tôi phát hiện trọng tâm của cậu ấy đã được điều chỉnh lại.
"Mình xem những chỗ cậu sai, phát hiện mấy module này đặc biệt yếu, nhưng lại là trọng tâm của đề thi."
Bùi Tuyển dùng bút chì khoanh lại, "Cách này tuy hơi có ý lợi dụng mẹo, nhưng trước tiên cứ bù đắp phần này đã, lần sau thành tích sẽ trông khá hơn nhiều, cũng tránh phải nghe những lời khó chịu."
Tôi ngẩn người: "Cậu nghe thấy rồi à?"
"Ừ." Bùi Tuyển nhìn tôi một cái, "Mình biết chắc cậu sẽ không để tâm, nhưng... bớt nghe đi, tránh làm ảnh hưởng đến việc học của cậu."
Tôi bật cười: "Ừ!"
Thời gian học thêm ngày thứ Bảy kéo dài thành ba tiếng.
Khi kết thúc, mẹ tôi đưa cho cậu ấy phong bì dày hơn một chút, bên trong có thêm tiền học phí của một giờ.
Bùi Tuyển nhận lấy rồi khựng lại, không từ chối: "Cảm ơn dì, lần sau Ôn Trừng chắc chắn sẽ tiến bộ hơn lần này, cháu đảm bảo với dì."
Tôi đã sớm nói với mẹ rằng thi kém như vậy là do nguyên nhân từ phía tôi.
Thực ra mẹ tôi còn tin chuyện tôi quay về từ tương lai hơn cả bố, hơn nữa sự chăm chỉ học đến đêm khuya mỗi ngày của tôi cũng không thể giả được.
Cho nên bà hoàn toàn không trách Bùi Tuyển:
"Được, được, dì biết mà, Tiểu Bùi à, ở lại ăn cơm đi?"
Bùi Tuyển từ chối khéo, ngoài ngày đầu tiên ra, cậu ấy không ở lại ăn cơm lần nào nữa.
"Cháu phải đến chợ đêm, tối cuối tuần rất bận, bà ngoại một mình vất vả lắm ạ."
"Ôi..." Lòng mẹ tôi đầy xót xa, "Đứa trẻ này, sao lại hiểu chuyện đến thế chứ!"
"Ôn Trừng cũng rất hiểu chuyện, bạn ấy nỗ lực học tập là vì lo lắng cho gia đình thôi." Bùi Tuyển nhìn tôi một cái, đột nhiên nói.
Mẹ tôi không phải kiểu phụ huynh hay chèn ép con cái:
"Đúng, đúng, cả hai đứa đều hiểu chuyện."
"Trừng Trừng à, tiễn Tiểu Bùi đi con."
Gió mùa thu đã hơi se lạnh, tôi khoác thêm một chiếc áo mỏng rồi mới theo cậu ấy ra cửa.
Bùi Tuyển dắt xe đạp ra, "Về đi, nổi gió rồi."
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 50
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook