Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Nhỏ quá."
"X/ấu quá."
"Nhăn nheo quá."
"Giống người ngoài hành tinh gh/ê."
"Trước đây chúng ta cũng thế này sao?"
"Mẹ ơi, trước đây mẹ cũng vất vả thế này ạ?"
Đây là lời của thằng cả.
Đứa trẻ ba tuổi rưỡi, ngẩng đầu nhìn tôi, trong mắt có chút gì đó xót xa.
Tôi xoa đầu nó.
"Cũng ổn mà. Có các con ở đây, mẹ không vất vả đâu."
Nó suy nghĩ một chút, lấy từ trong túi ra một miếng sô-cô-la đã cất rất lâu.
Nó chảy ra rồi.
Một cục dính dính.
Nó đưa cho tôi: "Mẹ ăn đi, bồi bổ cơ thể ạ."
Tôi nhìn cục sô-cô-la nhão nhoét đó.
Sống mũi cay cay.
Tôi nhận lấy.
Ngọt.
Thật sự rất ngọt.
Bà nội đứng bên cạnh chứng kiến cảnh này, mắt cũng đỏ hoe.
Quay đầu lại thì thấy Hà Diên đang lén lút đi lên tầng hai.
Nước mắt còn chưa ráo trên mặt, sắc mặt bà đã thay đổi.
"Hà Diên! Con lại định--"
"Mẹ! Con chỉ lên lấy cái tã thôi mà!"
"Để dì giúp việc lấy!"
"Dì đang cho bé bú!"
"Vậy thì con đợi đấy!"
"...Được thôi."
Hà Diên lại rụt về tầng một.
Đứng ở chân cầu thang.
Ngước nhìn lên phía trên.
Giống hệt ba năm trước.
Nhưng lần này--
Năm đứa lớn chạy tới, ôm lấy chân anh.
"Bố! Bố lại bị ph/ạt ạ?"
"Bố đáng thương quá!"
"Để con giúp bố lên lấy!"
Thằng cả vỗ vỗ ngựk, dẫn bốn đứa em chạy chân sáo lên lầu.
Hà Diên nhìn theo bóng lưng chúng.
Anh cười.
Thôi vậy.
Ở kho chứa đồ cũng khá tốt.
Ít nhất khóa cửa là của riêng mình.
Đó là góc yên tĩnh duy nhất trong cái nhà này.
Mà sự yên tĩnh--
Trong một gia đình có tám thằng con trai.
Là báu vật vô giá.
【Chương Mười】
Kết thúc câu chuyện nên viết thế nào đây?
Chẳng có cái kết nào oanh oanh liệt liệt cả.
Cuộc sống vẫn tiếp diễn.
Một cuộc sống đầy những chuyện vụn vặt, xen lẫn tiếng cười và nước mắt, hỗn lo/ạn mà ấm áp.
Ngày ba đứa nhỏ đầy tháng, mẹ chồng phá lệ cho Hà Diên ngồi vào bàn chính.
"Hôm nay ngày lành, cho con chút thể diện."
Hà Diên thụ sủng nhược kinh ngồi xuống.
Chưa kịp cầm đũa, thằng tư nhân lúc không ai để ý, bỏ một con gián mẫu vật vào bát canh của bố.
Hà Diên múc một thìa canh.
Nhai hai cái.
"Ủa? Cái gì đây? Dai dai thế--"
Cúi đầu nhìn.
Sáu cái chân.
Hai cái râu.
Da mặt anh xanh lại.
Trắng bệch.
Cuối cùng là xám xịt.
"Phụt--"
Cả bát canh phun ra ngoài.
Mẹ chồng bị phun đầy mặt.
"Hà Diên! Con làm cái gì đấy!"
"Mẹ! Trong bát có gián!"
"Gián gì!"
"Mẫu vật! Ai bỏ mẫu vật vào!"
Năm đứa lớn đồng loạt cúi đầu ăn cơm.
Không đứa nào nhận.
Nhưng độ cong nơi khóe miệng thằng tư đã b/án đứng nó.
Mẹ chồng lau vết canh trên mặt, nhìn con gián mẫu vật trong bát.
Im lặng ba giây.
Rồi bật cười.
Cười đến rơi nước mắt.
Cười đến mức gục cả người xuống bàn.
"Ha ha ha ha ha ha-- Hà Diên, biểu cảm của con-- ha ha ha--"
Cả nhà đều cười theo.
Năm đứa lớn cười.
Các cô giúp việc cười.
Bố chồng cười.
Ngay cả ba đứa bé đang ngủ trong nôi cũng khẽ nhếch khóe miệng--dù có thể chỉ là đang nấc c/ụt.
Chỉ có mỗi Hà Diên là không cười.
Anh trầm mặt, nhìn từng đứa con trai một.
"Đứa nào làm? Đứng ra đây."
Năm đứa đồng loạt lắc đầu.
"Không phải con."
"Không phải con."
"Không phải con."
"Không phải con."
"..." Thằng năm bắt đầu khóc luôn.
Hà Diên: "? Bố còn chưa m/ắng con mà."
"Bố hung dữ quá hu hu hu--"
"Bố không hung dữ!"
"Bố hung dữ rồi, bố hung dữ rồi-- oa oa oa--"
Trong năm đứa thì ba đứa bắt đầu khóc.
Tiếng khóc kéo theo ba đứa nhỏ trên lầu.
Tiếng trẻ con khóc ba phần hòa vào.
Trong phút chốc, tám tầng tiếng khóc vang vọng khắp phòng khách.
Long trời lở đất.
Mẹ chồng không cười nổi nữa.
Bố chồng cũng không cười nổi.
Các cô giúp việc lao tới, đứa thì bế, đứa thì dỗ.
Hà Diên đứng tại chỗ.
Một doanh nhân thành đạt ba mươi lăm tuổi.
Đối mặt với tám đứa con trai đang khóc.
Không biết phải làm sao.
Anh quay đầu nhìn tôi.
Ánh mắt đó như muốn nói: C/ứu mạng.
Tôi nhấp một ngụm trà.
Không nhúc nhích.
Chậm rãi nói một câu:
"Anh nhìn xem, công lao của anh đấy."
Anh chịu thua.
Hoàn toàn chịu thua.
"Đời này đều là lỗi của anh."
"Nhớ kỹ là được."
Tôi đứng dậy, vỗ vỗ tay.
"Được rồi được rồi-- đừng khóc nữa. Mẹ cho các con xem phim hoạt hình."
Tiếng khóc dừng bặt.
Năm đôi mắt đẫm lệ sáng rực lên.
"Xem gì xem gì!"
"Con muốn xem Ultraman!"
"Con muốn xem khủng long!"
"Con muốn xem video tháo máy!" (Đây là thằng tư.)
"Con muốn mẹ bế--" (Thằng năm. Mãi mãi là thằng năm.)
Tôi dắt hai đứa, ba đứa còn lại tự chạy phía trước, chân sáo chạy vào phòng khách.
Để lại Hà Diên một mình.
Đứng trước bàn ăn.
Đối mặt với bát canh có gián mẫu vật.
Và một bãi chiến trường lộn xộn.
Anh thở dài.
Cúi người bắt đầu dọn dẹp.
Mẹ chồng đi ngang qua, vỗ vỗ vai anh.
Hiếm hoi nói một lời tử tế: "Vất vả cho con rồi, con trai."
Hà Diên sững sờ.
Ngẩng đầu nhìn mẹ.
Mẹ chồng đã đi xa.
Bóng lưng thẳng tắp, bước chân nhẹ nhàng.
Đi về phía phòng khách--đi xem cháu nội rồi.
Hà Diên đứng tại chỗ.
Cười nhẹ.
Có chút đắng.
Nhưng ngọt ngào nhiều hơn.
Đây chính là nhà của tôi.
Tám đứa con trai.
Một người chồng bị cả nhà ghẻ lạnh nhưng vẫn cam tâm tình nguyện.
Một bà mẹ chồng miệng cứng lòng mềm, suốt ngày đuổi đá/nh chồng tôi.
Một ông bố chồng xem gia phả tám lần, muốn m/ua két sắt riêng.
Cùng vô số bảo mẫu, người giúp việc và các chuyên gia giáo dục trẻ em bị năm đứa lớn dọa chạy mất dép.
Hỗn lo/ạn.
đi/ên cuồ/ng.
Ngày nào cũng muốn n/ổ tung tại chỗ.
Nhưng mỗi tối, năm đứa lớn nằm bò bên giường tôi, tiếng "Chúc mẹ ngủ ngon" đồng thanh đều tăm tắp.
Ba đứa nhỏ ngủ ngon lành trong nôi.
Thỉnh thoảng vào lúc nửa đêm, Hà Diên lén lút lên lầu--
Bị camera của mẹ chồng quay được--
Bị đuổi xuống--
Sáng hôm sau lại bị đuổi chạy khắp sân bằng chiếc dép lê--
Năm đứa lớn ở phía sau hò reo cổ vũ.
Cũng chẳng biết là cổ vũ cho ai.
Những ngày tháng như thế này.
Tôi cảm thấy--
Cũng khá tốt.
(Toàn văn hoàn)
Chương 9
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 6
Chương 4
Bình luận
Bình luận Facebook