Vì một chiếc bánh kem, ngày kỷ niệm cưới tôi và chồng ly hôn (Toàn văn hậu truyện)

"Tôi không ăn, bà không cần làm phần của tôi."

"Nhà này đâu phải của riêng mình tôi, cùng đi làm như nhau, tại sao anh không thể dọn dẹp?"

Tôi hỏi ngược lại.

"Đàn ông con trai thì làm việc nhà cái gì?"

Thấy Trần Nghiễn cứng họng, mẹ chồng không ngồi yên được nữa.

"Không phải mẹ nói con đâu, con trai mẹ đi làm vất vả cả ngày bên ngoài, đến cơm cũng không được ăn tử tế, con làm vợ mà quá thiếu trách nhiệm rồi đấy."

"Anh ta là bị g/ãy tay hay g/ãy chân mà không tự nấu cơm được?"

Tôi không chút khách khí đáp trả.

"Con ăn nói kiểu gì thế, con trai ta cho các người ở căn nhà tốt như thế này, hầu hạ chồng con vốn là việc con phải làm."

"Hai người có quên không đấy, căn nhà này cũng có một nửa là của con."

"Còn về việc con nên làm gì, cũng không đến lượt bà dạy bảo."

Tôi xách hành lý đã thu dọn xong, quay người bỏ đi.

"Đi rồi thì đừng có quay lại, không biết học được thói hư tật x/ấu từ ai, ki/ếm tiền thì kém mà cái tôi thì lớn."

Trần Nghiễn đứng phía sau quát lên.

"Thế chuyện chuyển hộ khẩu cho Minh Hiên thì làm sao? Thằng bé học kỳ tới là vào tiểu học rồi."

Mẹ chồng sốt sắng hỏi.

"Mẹ yên tâm đi, cháu trai con mà con lại không để tâm sao? Ngày mai con xin nghỉ làm đi làm thủ tục nhập hộ khẩu nó vào sổ hộ khẩu nhà mình, không làm lỡ việc học của nó đâu."

Trần Nghiễn cao giọng, cố tình nói cho tôi nghe.

Tôi dừng bước, quay người lại nhìn anh ta.

Ha, tôi đã bảo sao họ lại vô duyên vô cớ lên đây.

Hóa ra là nhắm vào căn hộ thuộc khu vực trường điểm này.

"Không phải cô muốn đi sao? Sao thế, không đi nữa à?"

Anh ta vênh cằm lên, đợi tôi xuống nước.

Tôi nhìn chằm chằm vào anh ta, nói ra những lời đã cân nhắc từ lâu: "Trần Nghiễn, chúng ta ly hôn đi!"

5

Anh ta sững người.

Mẹ chồng lập tức gào lên: "Đúng là cái thói tiểu thư, chuyện bé tí thế này mà đòi ly hôn, không biết bố mẹ cô dạy dỗ kiểu gì nữa."

Tôi vung tay t/át thẳng vào mặt Trần Nghiễn một cái: "Anh nên cảm thấy may mắn vì bố mẹ tôi dạy quá tốt, nên tôi mới không nói ra được những lời thiếu văn hóa như thế, cũng không trơ trẽn mặt dày như một số người."

"Cô nói ai thiếu văn hóa? Ai trơ trẽn mặt dày? Tôi thấy cô mới là kẻ không có giáo dục, dám nói chuyện với người lớn như vậy."

"Ai nhận thì tôi nói người đó." Tôi đảo mắt một cái.

"Trời ơi là trời, tôi không sống nổi nữa rồi." Mẹ chồng ngồi bệt xuống đất, túm lấy vạt áo Trần Nghiễn mà khóc lóc.

"Hồi đó mẹ đã bảo đừng lấy vợ ngoại tỉnh, con cứ không nghe, con nhìn xem bây giờ, mẹ đã già thế này rồi còn bị vợ con chỉ tay vào mặt m/ắng nhiếc."

Bà ta khóc đến mức không thở nổi, ra vẻ vô cùng yếu ớt.

Trần Nghiễn ôm mặt cuối cùng cũng phản ứng lại, nghiêm giọng quát: "Cô sao có thể ch/ửi người, giáo dưỡng của cô để đâu hết rồi? Mau xin lỗi mẹ tôi ngay."

"Trần Nghiễn, tôi phát hiện ra anh bây giờ không chỉ đi/ếc mà còn m/ù nữa, vợ chồng một kiếp, khuyên anh nên đi khám khoa tai mũi họng đi."

Tôi siết ch/ặt hành lý trong tay, nói đầy mỉa mai.

"Mỗi lần mẹ anh nói tôi, anh đều giả c/âm giả đi/ếc, anh bảo chúng ta một năm về quê có một hai lần, bắt tôi phải nhẫn nhịn."

"Tôi vì anh mà nhẫn nhịn bao nhiêu năm nay, kết quả nhận lại là sự lấn tới của các người!"

"Mỗi tháng anh gửi cho bố mẹ anh mười triệu tôi không nói, ốm đ/au chăm sóc tôi cũng không nói, nhưng anh không được phép để người nhà anh đến chiếm căn hộ thuộc khu vực trường học của con gái tôi, anh làm thế thì con bé đi học kiểu gì?"

Nói đến cuối cùng, giọng tôi nghẹn lại, đầy tiếng nức nở.

"Con trai do ta nuôi lớn, nó hiếu thuận với ta là thiên kinh địa nghĩa!"

Mẹ chồng đột nhiên ngừng khóc, giọng cao vút lên tám tông: "Cô là người ngoài, có tư cách gì mà ở đây chỉ tay năm ngón?"

"Con gái thì tìm đại cái trường nào mà học là được rồi, lớn lên cũng phải gả đi, tốn cái đồng tiền oan uổng đó làm gì."

"Mẹ, mẹ đừng nói nữa."

Trần Nghiễn biết mình đuối lý, đẩy mẹ vào phòng ngủ.

Rồi quay sang giải thích với tôi: "Nguyên Nguyên còn hai năm nữa mới vào tiểu học, đến lúc đó tính cách khác, với lại giờ trẻ con ít, biết đâu đến lúc đó lại không giới hạn chỉ tiêu nữa."

"Nói cho cùng, trong lòng anh, chuyện nhà họ Trần các người mãi mãi quan trọng hơn tôi và Nguyên Nguyên!"

Tôi không thể kìm nén cơn gi/ận thêm được nữa, giọng r/un r/ẩy chất vấn: "Chẳng phải chỉ vì Nguyên Nguyên là con gái thôi sao?"

Những năm qua, mẹ chồng không biết bao nhiêu lần bóng gió xa gần, bắt chúng tôi phải sinh thêm thằng con trai.

Sau khi biết chúng tôi không định sinh thêm con thứ hai, bà ta luôn ám chỉ bắt chúng tôi phải đối xử tốt hơn với Minh Hiên, con trai của em chồng, bảo rằng sau này dưỡng già phải trông cậy vào nó.

Rõ ràng, Trần Nghiễn đã bị tẩy n/ão thành công.

"Không cần nữa, chúng ta ly hôn đi, nếu anh muốn lấy căn nhà thì đưa cho tôi một nửa giá trị căn hộ, tôi sẽ dắt con gái chuyển ra ngoài."

Căn nhà này là tiền tiết kiệm của tôi và Trần Nghiễn mỗi người góp một nửa mà m/ua.

Lúc cắn răng gom tiền trả góp, chính là nhắm vào trường tiểu học thực nghiệm trọng điểm gần khu này.

Bây giờ anh ta không hề bàn bạc với tôi câu nào, trực tiếp chuyển hộ khẩu của cháu trai vào.

Hoàn toàn không màng đến việc con gái mình hai năm nữa cũng vào tiểu học.

6

Tôi thuê một căn hộ nhỏ gần trường mẫu giáo của con gái, ngay trong ngày hôm đó đã xách hành lý chuyển vào.

Trần Nghiễn đứng ngoài lạnh lùng quan sát, không hề nói một câu níu kéo.

Ngược lại mẹ chồng, vẻ mặt vui mừng không giấu nổi, như thể cuối cùng cũng đợi được ngày này.

Khi tôi quay lại dọn nốt lần cuối, bà ta đang gọi điện cho gia đình cậu con trai út lên đây.

"Thành phố lớn đúng là khác hẳn, sau này cả nhà mình sống cùng nhau vui vẻ, Minh Hiên đi học cũng không phải lo lắng gì nữa."

Bà ta nhìn thấy tôi, cố tình khoe khoang: "Có người đúng là có phúc mà không biết hưởng, con trai tôi ly hôn rồi vẫn có thể tìm cô gái mười tám đôi mươi sinh cho thằng bé đứa cháu đích tôn, đến lúc đó, tôi sẽ chăm cháu cho bọn nó."

Tôi dừng bước, quay người lại.

Danh sách chương

5 chương
24/08/2026 13:22
0
24/08/2026 13:22
0
24/08/2026 13:59
0
24/08/2026 13:59
0
24/08/2026 13:59
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu