Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
24/08/2026 17:54
Những thông tin này, tất cả đều là do tôi dựa vào dữ liệu trên đạn màn, cẩn thận "mã hóa" vào trong đó. Đối với một học giả như Giáo sư Tôn, khi kết hợp với thời cuộc hiện tại (sự nhen nhóm của cải cách mở cửa) cùng kiến thức sâu rộng của ông về lịch sử địa lý, nó đủ để tạo ra những liên tưởng kinh ngạc.
Trong văn phòng, không gian tĩnh mịch chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của Giáo sư Tôn và tiếng lật giấy sột soạt. Tâm trí tôi dường như lại quay về ngôi làng cũ. Cuốn "Thiên thư" này, tôi đã chuẩn bị từ hai năm trước rồi.
21
Những "tiên gia" mà tôi từng nghĩ đến, sau này tôi mới biết, đó là một nhóm các thầy cô giáo đến từ những không gian thời gian khác nhau. Họ nói cho tôi biết sự phát triển của sách vở trong vài thập kỷ tới, vốn không khác biệt mấy so với thực tại của họ.
Vậy thì, họ từng nhắc đến với vẻ tiếc nuối về những cơ hội bị bỏ lỡ do chênh lệch thông tin, khởi đầu muộn, hay thậm chí là những cảnh báo về thiên tai có thể giảm thiểu thiệt hại? Tim tôi đ/ập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngựk! Một ý nghĩ táo bạo đến mức gần như đi/ên rồ, bắt đầu sinh sôi nảy nở trong lòng tôi như cỏ dại.
"Nếu... nếu con truyền đạt những thông tin này cho quốc gia thì sao?" Tôi hỏi các thầy cô trên đạn màn.
【Việc này? Đáng để thử đấy! Nhưng phải cực kỳ, cực kỳ cẩn thận!】
【Đúng vậy, tuyệt đối không được để lộ sự tồn tại của chúng ta (đạn màn)! Nếu không sẽ rất khó giải thích.】
【Cần một vật mang tin và kênh truyền tin tuyệt đối đáng tin cậy...】
【Ngụy tạo cổ tịch thì sao? Dưới danh nghĩa là phát hiện khảo cổ?】
【Cách này khả thi! Nhưng kỹ thuật làm giả phải cực kỳ tinh xảo, và người được chọn để giao nộp mới là yếu tố then chốt!】
Thế là, kể từ ngày đó, việc "ôn thi" của tôi có thêm một nhiệm vụ tuyệt mật: chế tạo một cuốn "Thiên thư tiên tri" đủ sức đá/nh lừa thị giác và khiến tầng lớp lãnh đạo cấp cao phải coi trọng.
Trên đạn màn có các thầy cô học chuyên ngành lịch sử, hóa học, thậm chí cả chuyên gia phục chế văn vật. Họ hướng dẫn tôi từ xa cách chọn giấy cũ, pha chế mực cổ, bắt chước nét chữ và thói quen viết lách của các thời đại khác nhau, cách làm giả độ cũ, tạo ra những vết mòn và vết bẩn hợp lý.
Tôi tận dụng mọi cơ hội để thu thập nguyên liệu: sổ sách kế toán cũ, thư từ cũ, những cuốn sách đóng gáy chỉ rá/ch nát ở trạm phế liệu...
Dưới ánh đèn dầu, sau khi cả nhà đã chìm vào giấc ngủ, tôi thử nghiệm từng chút một, thất bại không biết bao nhiêu lần. Cuối cùng, tôi đã thành công, chính là cuốn sách này đây.
Tôi đã dùng lối hành văn nửa văn nửa bạch, mang phong cách sấm truyền tiên tri để "mã hóa" những thông tin đã được sàng lọc và làm mờ đi vào trong cuốn sách dày cộm này. Từ tính tất yếu của việc khôi phục thi đại học, cải cách mở cửa, cho đến hướng đột phá trong các lĩnh vực công nghệ then chốt, hay cảnh báo về thời gian và khu vực xảy ra những thiên tai lớn...
Tôi đặt tên nó là 《Khuy Thiên Lục》, mang ý nghĩa "nhìn tr/ộm thiên cơ", lại cố tình không ghi tên tác giả, không đề bút danh để tăng thêm vẻ bí ẩn và sự bất định về niên đại.
Cuốn "Thiên thư" này, ngay từ khi tôi nhận được giấy báo trúng tuyển và chuẩn bị lên đường ra Bắc, đã nằm im lìm dưới đáy hành lý của tôi rồi. Nhưng tôi không hành động thiếu suy nghĩ. Các thầy cô trên đạn màn liên tục cảnh báo tôi: chọn sai người, mọi công sức đều đổ sông đổ biển, thậm chí có thể tự th/iêu thân.
Tôi cần quan sát, cần chờ đợi, cần một người đủ tầm vóc, phẩm hạnh chính trực, mang trong mình tấm lòng vì nước vì dân, và có khả năng tiếp cận được tầng lớp lãnh đạo cao hơn.
Ba tháng đầu nhập học, tôi vừa nỗ lực học tập, vừa âm thầm quan sát người thầy hướng dẫn của mình - Giáo sư Tôn. Học thức của ông, sự nghiêm cẩn của ông, tình yêu thương dành cho học trò, và sự quan tâm đối với vận mệnh quốc gia bộc lộ trong từng lời nói, đều khiến tôi dần tin chắc rằng - ông chính là người thích hợp nhất.
Lúc này, tiếng thở của Giáo sư Tôn ngày càng nặng nề, trên trán ông thậm chí còn rịn ra những giọt mồ hôi li ti. Đạn màn cũng im phăng phắc. Tôi đứng cạnh bên, lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh. Thành bại, quyết định ở đây.
Không biết đã qua bao lâu, Giáo sư Tôn cuối cùng cũng ngẩng đầu, tháo kính ra, dùng sức day day ấn đường, khi nhìn về phía tôi, ánh mắt vô cùng sắc bén.
22
"Cuốn sách này... em lấy ở đâu ra?"
Giọng ông khô khốc, nhìn chằm chằm vào mắt tôi.
Tôi làm theo bản thảo đã cùng đạn màn diễn tập vô số lần, cụp mắt xuống, làm ra vẻ đang cố gắng nhớ lại:
"Là... khoảng ba năm trước, mùa thu năm 1975, em tìm thấy nó ở trạm thu m/ua phế liệu tại huyện nhà. Lúc đó nó nằm chung với mấy tờ báo cũ và sách vụn, em lật qua xem thấy nội dung khá thú vị nên đã dùng vài xu m/ua về như giấy vụn.
Lúc đó em cũng không để ý, chỉ nhét vào đáy rương sách ở nhà. Cho đến... cho đến tối nọ, em đọc được vài dòng viết về việc 'khôi phục tiến cử', 'văn vận tái hưng', thời gian lại chỉ đúng ba năm sau. Lúc đó trong lòng em rất hoảng, lại nghĩ có khi là trùng hợp, hoặc do người xưa viết bừa nên em không dám hé răng, lại cất đi.
Nhưng trong lòng vẫn ôm một tia hy vọng, nên... bắt đầu học tập tại nhà, dẫn theo cả gia đình cùng học. Sau này, thực tế đã chứng minh sự chính x/ác của nó. Dù em chỉ là một cô gái nông thôn, không có kiến thức, nhưng em cũng biết tầm quan trọng của việc này đối với quốc gia. Nên em đã mang nó đến đại học, em... em nghĩ có thể gửi gắm nó cho thầy..."
Lời kể của tôi nửa thật nửa giả. Giáo sư Tôn nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt như đuốc, như muốn xuyên thấu tâm can tôi. Tôi ép bản thân phải giữ bình tĩnh, đón nhận sự dò xét của ông, trong ánh mắt chỉ có sự khẩn trương và chân thành muốn hiến dâng cho quốc gia.
Sau một hồi lâu, Giáo sư Tôn thở hắt ra một hơi thật dài và vô cùng chậm rãi, đeo lại kính, ánh mắt rơi trở lại cuốn 《Khuy Thiên Lục》, thần sắc nghiêm trọng chưa từng có. Ông im lặng, ngón tay vô thức gõ lên mặt bàn, phát ra tiếng "cộc cộc" trầm đục. Không khí trong văn phòng trở nên ngột ngạt đến mức khó thở. Rõ ràng ông đã rơi vào trạng thái chấn động dữ dội và những suy tư đầy mâu thuẫn.
"Việc này," cuối cùng ông cũng lên tiếng, giọng trầm thấp và nghiêm túc, từng chữ như được nặn ra từ trong lồng ngựk.
Chương 13
Chương 17
Chương 8
Chương 10
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook