Thiên kim thật am hiểu chút huyền học thì đã sao?

Tôi sinh ra đã là đứa con gái duy nhất trong nhà.

Khoảng hơn một tuổi, tôi hướng về phía không trung mà nói câu đầu tiên trong đời: "Dì ơi, bế con~"

Mẹ tôi h/oảng s/ợ không nhẹ: "Bảo bối, mẹ ở đây mà, làm gì có dì nào?"

Bố tôi an ủi mẹ: "Tiểu Bảo thông minh, còn biết đùa với em đấy!"

Anh cả tôi: "Sao lại đẻ ra đứa ngốc thế này?"

Anh hai tôi: "Hay là... đưa đi b/ệnh viện kiểm tra xem sao?"

Anh ba tôi: "Trong phòng có m/a à?!"

Chỉ duy nhất bà nội bế tôi lên, xúc động nói: "Ông Hứa ơi, nhà chúng ta cuối cùng cũng có người kế nghiệp rồi!"

1

Tôi tên là Hứa Nặc, sinh ra đã là đứa con gái duy nhất trong nhà.

Trên tôi còn có ba người anh trai.

Theo lý mà nói, tôi phải được cả nhà cưng chiều hết mực.

Nhưng thật không may.

Từ khi biết nói, tôi luôn lảm nhảm với không trung.

Mẹ sợ tôi, bố không mấy vui vẻ với tôi.

Anh cả, anh hai bảo tôi là đứa ngốc, còn anh ba ngày nào cũng cầm bùa chú dán lên người tôi.

Cứ như vậy, vừa tròn hai tuổi, tôi đã bị bà nội đưa về quê sinh sống.

Ngày nào bà cũng bế tôi đi khoe với người trong làng: "Thấy chưa? Đây chính là hy vọng của nhà họ Hứa chúng tôi đấy, tài giỏi lắm!"

Người trong làng bĩu môi: "Thôi đi, con gái thì có tài cán gì chứ?"

Bà nội nói không sai, tôi quả thực có chút bản lĩnh.

Hơn nữa bản lĩnh còn không hề nhỏ.

Hơn một tuổi, tôi đã có thể khiến người dì tóc dài cứ lơ lửng trên không trung chơi trốn tìm với mình.

Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, dì ấy chưa chơi với tôi được bao lâu thì đã bị vị đạo trưởng mà bố tôi mời tới bắt đi mất.

Năm ba tuổi, tôi lén nói với bà cụ nhà bên rằng có một cô bé cao hơn tôi một chút, ngày nào cũng nằm trên lưng bà.

Ngay ngày hôm đó, cả nhà bà cụ khăn gói lên núi lập bia m/ộ cho cô cháu gái mất sớm.

Từ đó về sau, lưng bà cụ không còn c/òng nữa.

Năm bốn tuổi, ông trưởng làng mời tôi và bà nội đến nhà chơi.

Vừa vào cửa, tôi đã thấy trên xà nhà treo lủng lẳng một, hai, ba, bốn... mười đứa trẻ nhỏ.

Bà nội và ông trưởng làng thì thầm to nhỏ một hồi lâu, tôi chẳng hiểu gì cả.

Sau đó, bà nội bế tôi lên và che mắt tôi lại.

Ông trưởng làng dùng kim châm một lỗ nhỏ trên ngón cái của tôi.

Đến khi tôi mở mắt ra lần nữa, ngón cái đã được bà nội băng bó, còn những đứa trẻ trên xà nhà cũng biến mất.

Năm năm tuổi, trong làng có m/a q/uỷ lộng hành, dân làng đồng loạt đến miếu bái thần tế tổ.

Trong góc có một bức tranh nhỏ, bà nội nói đó là ông nội đã qu/a đ/ời từ nhiều năm trước của tôi.

Đêm đó, tôi mơ màng đi đến ngôi miếu.

Còn thấy ông nội bước ra từ trong bức tranh.

Ông nắm tay tôi, ân cần nói: "Nặc Nặc à, sự kế thừa của nhà họ Hứa đành giao lại cho con, như vậy ông mới có thể an tâm làm việc ở dưới âm phủ. Con yên tâm, ông sẽ cố gắng làm việc để được thăng chức, chờ con xuống âm phủ kế nghiệp ông..."

Những lời sau đó tôi không nhớ rõ lắm.

Chỉ nhớ trước khi đi, ông tặng tôi một chuỗi hạt phỉ thúy.

"Nặc Nặc, chuỗi hạt này có thể bảo vệ con vào lúc nguy cấp, con hãy giữ cho kỹ, tuyệt đối đừng để mất!"

Vừa dứt lời, tôi đã chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau, dân làng tìm thấy tôi trong miếu.

Chuỗi phỉ thúy trên tay vẫn còn, nhưng bức tranh của ông nội đã biến mất.

Trở về nhà, bà nội lấy ra những gì ông nội để lại khi còn sống.

Lúc đó tôi mới biết ông nội vốn là kế toán của làng, đồng thời cũng là một thầy thông linh.

Khắp mười dặm tám làng ai cũng biết ông.

Tôi cầm lấy cuốn "Nhật ký thông linh" do chính tay ông viết từ tay bà nội.

Từ đó, một hạt giống nhỏ đã nảy mầm trong lòng tôi.

Tôi bắt đầu học theo sách cách phân biệt m/a q/uỷ, nhận biết đạo pháp, vẽ bùa chú...

M/a q/uỷ trong làng cũng trở nên an phận hơn nhiều.

Tôi dần dần trở thành "thần bà nhỏ" trong miệng dân làng.

2

Năm mười lăm tuổi, bố mẹ không biết lên cơn gì mà đòi đón tôi về nhà.

Đương nhiên là tôi không đồng ý!

Tôi lăn lộn ở quê bao nhiêu năm, ít nhiều cũng có chút danh tiếng.

Dân làng tôn tôi là thần bà nhỏ, m/a q/uỷ tinh quái gặp tôi đều phải đi đường vòng.

Những lúc buồn chán, tôi có thể tùy tiện triệu hồi hai con q/uỷ nhỏ ra đá/nh nhau, lúc rảnh rỗi lại cùng đám bạn trong làng đi bắt cá bắt tôm.

Nếu tôi thực sự quay về cái ngôi nhà biệt thự 800 mét vuông kia thì chán ch*t mất.

Tôi đã nhiều năm không gặp bố mẹ và ba người anh trai, chẳng thể nói là có tình cảm sâu đậm gì.

Hơn nữa, tôi cũng đã qua cái tuổi khao khát nhận được sự quan tâm của họ, trong lòng ít nhiều có chút bài xích việc quay về ngôi nhà đó.

Nhưng cuối cùng tôi vẫn phải cúi đầu trước thực tại.

Vì không có tiền...

Tôi và bà nội cùng chung chiến tuyến, nhưng bố mẹ đã c/ắt đ/ứt nguồn lương thực của cả hai.

Ngày bố mẹ đến đón chúng tôi, họ cười rất vui vẻ.

Còn tôi và bà nội thì nhìn nhau mà nước mắt lưng tròng, chẳng nói nên lời.

Tôi chỉ có thể thở dài trong lòng.

Ai bảo bát tự của tôi không có tài vận chứ?

Người ta cứ bảo làm thần bà ki/ếm được nhiều tiền, nhưng dân làng thì có mấy ai dư dả.

Đa số đều là người quen, tôi cũng ngại thu phí quá cao.

"Bảo bối, dù sao con cũng là con gái ruột của họ, họ sẽ đối xử tốt với con thôi," bà nội an ủi.

Tôi cũng an ủi lại: "Bà cũng là mẹ ruột của bố con mà, họ cũng sẽ đối xử tốt với bà thôi!"

Bà nội im lặng.

Một lúc lâu sau, bà nắm lấy tay tôi, hốc mắt đỏ hoe từ lúc nào: "Bảo bối... bà không thể cùng các con lên thành phố được."

"Tại sao ạ?"

Tôi nắm ch/ặt tay bà, nếu bà không về, thì tôi cũng không về.

Đôi mắt bà nội càng đỏ hơn, hồi lâu mới nói: "Ông nội của con... vẫn còn ở đây."

"Bảo bối ngoan... con phải nghe lời."

Tôi cúi đầu, cố nén nước mắt không để nó trào ra: "Con biết rồi, bà nội... con sẽ đi cùng họ."

Danh sách chương

3 chương
24/08/2026 13:33
0
24/08/2026 13:33
0
24/08/2026 17:41
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Thiên kim thật am hiểu chút huyền học thì đã sao?

Chương 10

2 phút

Em trai từ chối làm con thừa tự, vậy thì vinh hoa phú quý thuộc về tôi! (Phần tiếp theo)

Chương 6

6 phút

Thiên kim thật là đại lão cấp tối thượng, thiên kim giả là cô nàng bám mẹ

Chương 7

8 phút

Ngày đăng ký kết hôn, tôi đổi chồng: Ngoại truyện trọn bộ

Chương 7

11 phút

Tôi trở thành người chiến thắng cuộc đời nhờ những dòng bình luận tiết lộ cốt truyện

Chương 6

16 phút

Hôm nay nữ phụ Ma Hoàn lại bị đánh sao? (Toàn văn hoàn)

Chương 8

18 phút

Tôi, chồng cũ, bạch nguyệt quang và chị dâu anh ta: Hậu truyện trọn bộ

Chương 15

20 phút

Tôi không phải là trà xanh: Phần hậu truyện hoàn chỉnh

Chương 8

23 phút
Bình luận
Báo chương xấu