Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi cầm ly trà sữa trên tay, thong dong tản bộ trên phố, đây mới chính là cuộc sống mà con người nên tận hưởng.
Đột nhiên, một người lao ra chặn đường tôi.
Tôi chẳng buồn để ý, bước sang phải.
Ấy thế mà, bạn đoán xem?
Bà ta lại chặn tôi lần nữa.
Tôi mất kiên nhẫn ngẩng đầu lên.
Chà, người chặn đường tôi là một phụ nữ trung niên ăn mặc sang trọng, trang sức đầy mình.
“Dì ơi, dì chặn đường cháu rồi, tránh ra cho cháu đi.”
Kính già yêu trẻ là truyền thống tốt đẹp của nước ta, tôi nhịn.
“Cô gọi tôi là dì?”
“Chứ không lẽ gọi là chị?”
Thấy bà ta tức đến run người mà vẫn cố kiềm chế, tôi bỗng thấy tò mò.
“Cô chính là Tống Chiêu?”
Biết tên tôi, quả nhiên là có chuẩn bị mà đến.
“Tôi là Tống Chiêu, bà là ai?”
“Ở đây nói chuyện không tiện, lên xe, chúng ta đến quán cà phê gần đây nói chuyện.”
Vừa nói, bà ta vừa đi, cứ đinh ninh là tôi sẽ đi theo.
“Th/ần ki/nh!”
Tôi quay người bỏ đi.
“Đợi đã, cô không được đi.”
Tôi tránh bàn tay bà ta, nhìn bà ta đầy cảnh giác: “Bà muốn làm gì?”
“Cô nghĩ tôi có thể mưu cầu gì ở cô?”
Lời lẽ đanh thép nhưng giọng điệu lại r/un r/ẩy, tôi bỗng muốn trêu chọc bà ta.
“Thế thì nhiều lắm.”
Tôi giơ ngón tay ra đếm: “Tôi còn trẻ đẹp, sức khỏe tốt, tôi sợ bà mổ lấy thận của tôi, tôi còn sợ bà b/án tôi sang Myanmar, c/ắt n/ội tạ/ng của tôi nữa…”
“Cô xem phim truyền hình nhiều quá rồi đấy.” Người phụ nữ cạn lời.
“Vậy nên, dì rốt cuộc là ai? Dì còn chặn đường tôi nữa là tôi báo cảnh sát đấy.” Tôi khoanh tay trước ngựk.
Nếu không phải x/ác định bà ta không gây nguy hiểm, tôi đã tung cước đ/á cho một cú rồi.
“Tống Chiêu, hai mươi sáu tuổi, lớn lên tại trại trẻ mồ côi Ái Tâm, hiện đang thất nghiệp, cô…”
Tôi nheo mắt, hạ thấp giọng: “Bà điều tra tôi?”
Người phụ nữ này không lẽ là gián điệp nước ngoài chứ?
Ch*t ti/ệt!
Tôi đã ẩn mình sâu đến thế rồi mà vẫn có người chú ý tới!
Chuyện này thật phi lý!
C/ứu mạng với, Nhà nước ơi!
“Tôi là mẹ ruột của cô, Triệu Mỹ Quyên.”
“Hả?”
Tôi nghiêng đầu, sau đó cười nhạt.
Triệu Mỹ Quyên bất mãn: “Cô cười cái gì?”
“Tôi thường không cười, trừ khi không nhịn được.”
“Cô nghĩ tôi đang lừa cô?”
Triệu Mỹ Quyên hung dữ nói: “Trên người cô chẳng có món nào đáng giá, cô đáng để tôi lừa sao?”
Tôi ngoáy ngoáy tai: “Xin lỗi, giọng bà khó nghe quá, có thể nói nhỏ lại được không?”
“Nếu tôi thực sự là con gái bà, thì đúng là xui xẻo tám đời rồi.”
“Cô…”
Triệu Mỹ Quyên tức đến run cầm cập.
Cuối cùng, tôi vẫn đi theo bà ta đến quán cà phê.
Chỉ đơn thuần là tò mò thôi.
Người phụ nữ này trông có vẻ rất giàu có, nếu thực sự là con gái bà ta, chẳng phải là tự do tài chính rồi sao.
Nghĩ đến đây, tôi lại càng thấy hứng thú.
Triệu Mỹ Quyên lấy từ trong túi xách ra ba bản xét nghiệm ADN.
“Trước khi đến tôi đã làm xét nghiệm ADN, báo cáo cho thấy cô chính là đứa con gái ruột bị bế nhầm của nhà họ Lục chúng tôi.”
“Khoan đã, báo cáo xét nghiệm ADN?”
“Các người lấy mẫu của tôi từ lúc nào?”
“Các người không biết là khi chưa có sự đồng ý của người trong cuộc mà tự ý xét nghiệm ADN là phạm pháp sao?” Tôi gõ gõ lên mặt bàn.
Triệu Mỹ Quyên khựng lại: “Trọng tâm của cô có phải bị sai rồi không?”
Tôi vắt chéo chân, lười biếng tựa vào ghế: “Bà Triệu không cần cố gắng đá/nh trống lảng, bà đã phạm pháp rồi.”
Triệu Mỹ Quyên nhíu mày, từng chữ từng chữ nói: “Tôi nghĩ mình cần nhắc lại một lần nữa, tôi là mẹ ruột của cô.”
“Tôi đâu có đi/ếc.”
Tôi lườm bà ta một cái đầy khó chịu: “Bà nói tôi là con gái ruột của bà, lại nói tôi bị bế nhầm, bà đến tìm tôi chắc chắn là muốn nhận lại tôi rồi nhỉ?”
“Đương nhiên, con cái nhà họ Lục chúng tôi không thể lưu lạc bên ngoài.” Triệu Mỹ Quyên gật đầu.
“Chuyện năm đó đã điều tra rõ ràng chưa?”
“Là bị cố ý tráo đổi, hay là vô ý bế nhầm?”
“Còn nữa, các người nhận tôi về, thì người đang ở trong nhà các người, các người định xử lý thế nào?”
Triệu Mỹ Quyên bị hàng loạt câu hỏi của tôi làm cho ngơ ngác.
Rõ ràng là chưa chuẩn bị gì cả.
“Không phải chứ, các người chưa từng nghĩ đến sao?” Tôi bất mãn nhìn bà ta.
“Xem ra các người cũng chẳng để tâm đến tôi cho lắm.”
Nhìn vẻ mặt này của bà Triệu, chắc chắn cô thiên kim giả kia được cưng chiều lắm đây.
Chị đây vừa có tiền vừa có nhan sắc, tội gì phải đi vào vũng nước đục này.
Tuy có hơi vất vả làm trâu làm ngựa một chút, nhưng cũng đáng.
Triệu Mỹ Quyên suy nghĩ một lúc, nhìn tôi với ánh mắt phức tạp: “Cô và Minh Châu là bế nhầm, không phải cố ý tráo đổi, hơn nữa nhà họ Lục chúng tôi gia thế giàu có, nuôi thêm một trăm đứa như cô cũng dư sức.”
“Thế sao, tôi hơi khó tin.” Tôi cười lạnh.
“Tôi sinh ra đã bị vứt bỏ ở trại trẻ mồ côi, kiểu gì nhìn cũng giống như bị cố ý tráo đổi.”
Triệu Mỹ Quyên vô thức đáp: “Dù có là cố ý tráo đổi thì Minh Châu cũng vô tội.”
“Vậy ra tôi thực sự là bị cố ý tráo đổi rồi.”
“Thấy chưa, tôi còn chưa về nhà mà bà đã bắt đầu thiên vị con bé Lục Minh Châu kia rồi, tôi mà về đó thì chẳng phải bị b/ắt n/ạt đến ch*t sao.”
Tôi cạn lời.
Quả nhiên, tiểu thuyết không lừa tôi.
Tôi đang cầm kịch bản nữ phụ đ/ộc á/c trong truyện thiên kim thật.
Đang chán, hay là chơi thử xem sao?
Tôi có chút nóng lòng muốn thử.
Không biết cô gái kia có chịu nổi trò của tôi không.
“Tôi không có.” Triệu Mỹ Quyên cuống lên.
“Ồ.”
“Nói trước nhé, tôi không hiến tủy, không hiến thận, càng không hiến giác mạc và tim đâu đấy.”
“Cô coi chúng tôi là hạng người gì thế, hơn nữa, anh chị của cô vẫn khỏe mạnh chán.” Triệu Mỹ Quyên tức đến phát đi/ên.
Chương 10
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 8
Chương 15
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook