Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Dù sao thì, tôi cũng đã thông báo với bố mẹ hủy đám cưới rồi."
Đối mặt với gương mặt khó coi đến cực điểm của Lương Dục Châu, tôi chỉ mỉm cười.
"Giờ anh tự do rồi, Lương Dục Châu, anh muốn làm gì thì làm."
Đúng lúc này, người phụ nữ áo trắng đang đứng trên lan can bỗng giơ tay lau nước mắt.
Cô ta tái mặt, giọng khàn đặc nghẹn ngào: "Xin lỗi..."
"Tất cả là tại tôi... đều tại tôi mà hai người mới nảy sinh mâu thuẫn cãi vã."
Người phụ nữ áo trắng nhìn tôi, trong mắt đong đầy vẻ c/ầu x/in.
"Chị gái à, chị đừng cãi nhau với chồng mình nữa."
"Hai người mau đi đi, mau đi tổ chức đám cưới của mình đi, người ta vẫn bảo thà phá mười ngôi chùa còn hơn phá một cuộc hôn nhân."
"Nếu vì tôi mà làm lỡ dở đám cưới của hai người, thì tội lỗi của tôi lớn lắm... tôi..."
Nói đến đây, nước mắt người phụ nữ áo trắng lại rơi lã chã như những hạt ngọc đ/ứt dây, không sao ngăn lại được.
Cô ta cúi đầu, đôi mắt đỏ hoe, khẽ xoa lấy cái bụng nhô lên của mình.
"Dù sao mạng tôi cũng rẻ rúng, chưa từng có ai quan tâm đến tôi cả."
Nghe thấy những lời này, Lương Dục Châu lập tức nhíu mày.
Anh lại cẩn trọng nhích thêm một bước về phía lan can.
"Đừng nói như vậy!"
"Trên thế giới này chắc chắn có người yêu thương cô, cô đừng tự coi rẻ bản thân mình như thế..."
Lương Dục Châu nhìn người phụ nữ kia, giọng điệu ngày càng dịu dàng.
"Cô tuyệt đối không được bi quan như vậy, càng không được dễ dàng từ bỏ mạng sống của mình!"
Những người qua đường xung quanh cũng đồng loạt lên tiếng.
"Đúng đấy cô bé, nhìn cô còn trẻ thế này, đừng dại dột mà làm chuyện không hay."
Cùng lúc đó, đám người thân xì xào bàn tán, đủ mọi lời lẽ.
"Người nói bên này có lý, kẻ nói bên kia cũng đúng, tôi chẳng biết nên đứng về phía ai nữa."
"Dẫu biết đám cưới cả đời chỉ có một lần, nhưng tôi vẫn thấy Dục Châu có lý hơn."
"Tôi cũng nghĩ vậy, con bé Vũ Vi này vẫn là quá tùy hứng."
Lương Dục Châu thở hắt ra một hơi dài: "Mọi người bớt nói vài câu đi."
Anh mím đôi môi mỏng, một lần nữa nhìn về phía tôi.
"Vũ Vi, bình thường em đâu có như thế này, hôm nay rốt cuộc là vì sao hả?"
"Cô gái này nhìn là biết đang gặp phải bước đường cùng, chẳng lẽ em thực sự muốn trơ mắt nhìn cô ấy nhảy sông sao?"
Tôi nhìn chằm chằm vào anh, không chớp mắt.
"Lương Dục Châu, tại sao tôi lại như vậy, chẳng lẽ trong lòng anh không rõ sao?"
Lương Dục Châu chưa kịp nói gì, Chu Khải – phù rể kiêm anh em tốt của anh – đã bước lên.
"Mạnh Vũ Vi, người khác không biết đầu đuôi câu chuyện, chứ tôi là người ngồi ghế phụ trên xe hoa."
"Tôi nhìn thấy rõ mồn một, từ đầu đến cuối chính là cô đang vô lý gây sự, không chịu buông tha."
"Dục Châu chỉ muốn c/ứu người thôi, anh ấy có lòng tốt, anh ấy làm gì sai chứ?"
Tôi nhìn Lương Dục Châu đang im lặng, khóe môi khẽ nhếch lên đầy lạnh lùng.
"Đúng, không sai! Anh ấy lương thiện, anh ấy có lòng tốt, anh ấy là bậc đại nhân nghĩa hiệp."
"Còn tôi là kẻ bụng dạ hẹp hòi, đ/ộc á/c, chúng ta vốn dĩ chẳng phải người cùng đường!"
"Cho nên tôi hủy hôn, để anh ấy có thể vô tư mà làm người tốt, việc này có gì không ổn sao?"
Tôi nhìn sang người phụ nữ áo trắng, khẽ nhếch môi.
"Hơn nữa, nếu cô ta thực sự muốn ch*t thì đã chẳng đứng trên lan can lâu đến thế."
"Mọi người không thấy bộ dạng này của cô ta rất giả tạo và kịch cỡm sao?"
Nghe thấy lời tôi, chút sắc m/áu cuối cùng trên mặt người phụ nữ áo trắng lập tức biến mất.
Cô ta cắn môi dưới, òa khóc nức nở.
"Được! Được... tôi đi ch*t, tôi đi ch*t là được chứ gì..."
Người phụ nữ nhìn Lương Dục Châu một cái sâu sắc rồi không chút do dự quay người lại.
Cô ta nắm ch/ặt tay, giả vờ như sắp nhảy xuống dòng nước sông lạnh lẽo.
"Đừng nhảy!" Lương Dục Châu hét lớn, đôi mắt như muốn nứt ra.
Cùng lúc người phụ nữ quay người, anh lao mạnh về phía lan can, muốn nắm lấy tay cô ta.
Nhưng dù anh có nhanh đến đâu thì vẫn đã muộn.
Người phụ nữ rơi tõm xuống dòng sông, đ/au đớn vùng vẫy trong nước.
Lương Dục Châu không chút do dự, lập tức cởi áo khoác vest rồi nhảy xuống theo.
Tôi đứng tại chỗ, thần sắc thờ ơ nhìn tất cả mọi chuyện đang diễn ra trước mắt.
Không một chút gợn sóng, như thể người đàn ông vừa nhảy xuống kia vốn chẳng phải là chú rể sắp kết hôn với tôi.
Nếu như trước đó còn có người tỏ ý thấu hiểu cho tôi.
Thì sau lời nói vừa rồi, tôi đã hoàn toàn trở thành mục tiêu công kích của mọi người.
Trong chốc lát, những người qua đường vây xem chỉ muốn chỉ thẳng vào mặt tôi mà m/ắng là đồ đ/ộc phụ.
Thậm chí có người còn cầm điện thoại dí sát vào mặt tôi để quay video.
Lại có người trực tiếp livestream: "Mau đến bờ sông xem đi, chưa từng thấy người đàn bà nào đ/ộc á/c đến thế!"
"Trông xinh đẹp thế kia mà không ngờ lại là một kẻ đ/ộc phụ lạnh lùng, ích kỷ."
"Mọi người nghe tôi kể lại sự việc nhé, vừa có cô gái nhỏ muốn t/ự t*, chồng cô ta muốn c/ứu người, thế mà người phụ nữ này cứ ngăn cản không cho..."
"Còn cố tình dùng lời lẽ kích động, hại cô gái kia phải nhảy sông, cô ta chính là kẻ sát nhân!"
Cô ta nói xong, những người khác liền hùa theo.
"Đúng! Không sai, cô ta chính là kẻ sát nhân!"
"Còn dùng việc hủy hôn để u/y hi*p người khác, tôi thấy cô ta căn bản không xứng với một người lương thiện như chú rể!"
"Chú rể mà thực sự cưới loại đàn bà đ/ộc á/c này thì cũng chẳng hạnh phúc nổi đâu!"
Bất kể họ nói gì, tôi vẫn không hề có bất kỳ phản ứng nào.
Nước sông mùa này rất lạnh, nhưng Lương Dục Châu bơi lội khá giỏi, chẳng mấy chốc đã vớt được người phụ nữ kia lên.
Chỉ là khi cả hai lên bờ, quần áo đều đã ướt sũng, trông vô cùng nhếch nhác.
Chiếc váy trắng của cô ta sau khi thấm nước trở nên mỏng tang, Lương Dục Châu lập tức ân cần khoác áo khoác của mình lên người cô ta.
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 22
Chương 15
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook