Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
24/08/2026 15:07
Chứ không phải chiếc ghế cứng mà anh ấy quen dùng.
Châu Tịch Xuyên nhìn quanh một vòng, hít sâu hết lần này đến lần khác, chỉ có thể đứng sượng sùng ở ngay giữa phòng.
Tôi mặc kệ anh.
Tiện tay quăng vali sang một bên, khoanh chân ngồi dưới đất, mở hộp ếch xào cay mà tôi đã đặt ship trước khi lên tàu cao tốc.
Vẫn còn nóng, rất thơm.
Châu Tịch Xuyên nhìn tôi như thể đang nhìn một người xa lạ.
Tôi biết chắc anh ấy đang nghĩ, sao tôi lại thành ra thế này.
Rõ ràng trước đây tôi và anh ấy có cùng sở thích, gu thẩm mỹ đồng nhất, món ăn yêu thích cũng là loại thanh đạm.
Nhưng anh ấy lại không biết, đó là tôi đang ngụy trang.
Để yêu anh, tôi như bãi bùn nhão không xươ/ng, cố sức bao bọc lấy tất cả những gai nhọn của anh, khiến anh cảm thấy dễ chịu.
Thế nhưng bùn nhão cũng biết đ/au.
Bùn nhão không làm nữa.
Châu Tịch Xuyên chằm chằm nhìn tôi, hồi lâu sau mới chậm rãi mở lời:
"Hạ Nguyệt, Tiểu Bảo nhớ em lắm, tình trạng của con không tốt chút nào."
Tay đang gắp ếch của tôi khựng lại.
Bản năng làm mẹ lo lắng trào dâng, nhưng chốc lát sau lại bị lý trí đ/è xuống:
"Tôi không tin."
"Con trai có Lương Nam Thư làm mẹ rồi."
"Anh đi tìm cô ta đi."
Yết hầu Châu Tịch Xuyên chuyển động lên xuống, dường như đang rất vất vả để sắp xếp từ ngữ:
"Hạ Nguyệt, Tiểu Bảo không thích Lương Nam Thư."
"Thằng bé muốn em."
"Hơn nữa chúng ta đều hiểu lầm rồi, con trai thực ra không gọi Nam Thư là mẹ, thằng bé gọi là Nam Thư, gọi em là mẹ."
"Nam Thư, mẹ."
Anh ấy bắt chước tông giọng của con trai, khẩn thiết muốn nhìn thấy sự vui mừng trên mặt tôi:
"Nam Thư, mẹ, ở giữa có một dấu phẩy."
"Thằng bé đang gọi Nam Thư và mẹ."
"Ý là như vậy đó, Hạ Nguyệt."
Tôi vô ý cắn phải một hạt hoa tiêu, trong chốc lát tê rần cả miệng.
Tôi không kìm được ho sặc sụa, hoảng lo/ạn tìm nước khắp phòng.
Cuối cùng tìm thấy một lon Coca trong ngăn sâu nhất của tủ lạnh, uống ực mấy ngụm lớn, cái cảm giác khô nóng khó tả kia mới tạm thời bị đ/è xuống.
Châu Tịch Xuyên vẫn đứng ch/ôn chân tại chỗ.
Như một đứa trẻ bất lực, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía tôi, chờ đợi tôi tuyên án.
Thấy tôi cuối cùng cũng không ho nữa, anh ấy lại vội vàng x/ác nhận với tôi:
"Hạ Nguyệt, em hiểu chưa?"
"Con trai gọi em là mẹ."
Tôi bỗng bật cười, ngửa cổ uống nốt phần Coca còn lại, không trả lời câu hỏi của anh mà hỏi ngược lại:
"Châu Tịch Xuyên, vừa nãy tôi bị cay."
"Anh có biết nếu là người chồng bình thường, họ sẽ làm gì không?"
Tôi bóp nát lon Coca trong tay, ném vào thùng rác:
"Anh ta sẽ tìm nước cho tôi uống, chứ không phải đứng đực mặt ra ở đây."
Châu Tịch Xuyên sững người, muốn nói gì đó nhưng bị tôi xua tay ngắt lời.
Tôi bước đến trước mặt anh, chìa hai lòng bàn tay ra cho anh xem.
Đôi tay tôi, vì quanh năm suốt tháng tranh giành phân chó trong miệng con trai, đã bị nó cắn đến biến dạng.
Chi chít những vết s/ẹo và hố lõm khó lòng lành lại.
Thậm chí còn vương lại mùi phân chó không thể gột rửa.
Ánh mắt Châu Tịch Xuyên lại trở nên mơ hồ, cố sức nhìn chằm chằm.
Như thể đang giải một bài toán hóc búa tầm cỡ thế giới.
Tôi nhìn anh, cảm giác như quay lại đúng ngày chúng tôi cãi nhau đòi ly hôn.
Lúc ấy tôi còn thảm hại hơn nhiều.
Trên tay, mùi phân chó hôi thối trộn lẫn với nước dãi nhầy nhụa của con trai bết thành một lớp vỏ.
Cử động một chút là đ/au.
Châu Tịch Xuyên rõ ràng đã nhìn thấy, nhưng chẳng hề quan tâm.
Giờ đây, tôi đã nói cho anh biết rồi, anh cũng không biết phải quan tâm thế nào.
Tôi thở dài:
"đ/au không? Sao con lại cắn em?"
"Trời ơi phân chó hôi quá, để anh lau cho em."
"Vợ đừng khóc, để anh hôn một cái."
"Châu Tịch Xuyên, anh nên biết, trong một thời gian dài, tôi chưa từng oán trời trách người, tôi thậm chí còn nỗ lực yêu anh và Tiểu Bảo hơn."
"Thứ tôi cần cũng rất đơn giản, tôi cần sự quan tâm của anh."
"Cho nên bây giờ, mọi chuyện chẳng còn ý nghĩa gì nữa."
Tôi xoa mặt, lòng bàn tay ướt đẫm:
"Anh ở đây bắt bẻ câu chữ với tôi, nghiên c/ứu dấu câu."
"Nhưng dù con trai gọi Nam Thư là mẹ, hay Nam Thư và mẹ, thực ra đều không quan trọng nữa."
"Nó đối với Nam Thư tốt hơn tôi là thật, anh đối với Nam Thư tốt hơn tôi cũng là thật."
"Cho nên tôi không hiểu, anh chạy đến đây nói những lời này với tôi có ích gì."
"Nhưng tôi nói rõ cho anh biết, tôi không về đâu."
"Nếu anh cảm thấy cuộc sống có tôi trước đây rất đỡ lo, anh có thể bảo Lương Nam Thư học theo, cô ta cũng yêu anh, cô ta sẽ bao dung anh như tôi từng làm."
"Nếu cô ta bận làm việc, anh cứ thuê bảo mẫu."
"Châu Tịch Xuyên, công ty của anh vừa gọi vốn thành công lên sàn rồi, không lẽ đến cả một người bảo mẫu cũng không thuê nổi sao?"
"Có thể đi được chưa?"
Tôi lách người bước qua, mở cửa nhà, đuổi anh ra ngoài.
Châu Tịch Xuyên há miệng, nhưng chẳng nói được câu nào.
Đáy mắt anh bỗng dưng phủ một tầng sương, rồi quay đầu đi:
"Hạ Nguyệt, anh sẽ còn tìm em để nói chuyện."
9
Tôi không ngờ Châu Tịch Xuyên lại bám riết không tha.
Anh gần như sáng nào cũng xuất hiện đúng giờ dưới lầu nhà tôi, nếu gặp tôi, anh sẽ quấn lấy nói vài câu.
Đến giờ đi làm là anh sẽ đi.
Lặp đi lặp lại, tôi biết, anh đã đưa việc tìm tôi vào lịch trình mỗi ngày rồi.
Muốn tránh cũng dễ thôi, tôi đổi giờ đi chợ.
Qua giờ đó là không gặp được nữa.
Kết quả là hôm nay, tôi vừa xuống lầu đã thấy Châu Tịch Xuyên dắt con trai đứng bên bồn hoa.
Con trai lại phát b/ệnh.
Nó gào thét ầm ĩ, đòi lao vào bồn hoa nghịch bùn, Châu Tịch Xuyên vất vả kéo nó lại:
"Tiểu Bảo, bẩn, Tiểu Bảo! Nghe lời nào!"
Giống hệt những gì tôi từng trải qua, Châu Tịch Xuyên không kéo nổi con trai, cũng không khuyên nổi nó.
Chương 9
Chương 6
Chương 9
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook