Vì sao cuối tuần nào tôi cũng phải phục vụ gia đình bảy người của chị chồng?

Tôi vào bếp, liếc nhìn bếp lò lần cuối.

Trong bồn rửa vẫn còn hai cái bát chưa rửa, là cái bát Trần Hạo dùng ăn trái cây buổi tối.

Anh ta không rửa, cứ để ngâm như vậy.

Tôi vặn vòi nước, rửa sạch bát.

Sau đó tắt đèn.

Cả căn nhà cuối cùng cũng yên tĩnh.

Tôi nằm trên giường, Trần Hạo đã ngủ say, tiếng ngáy vang lên đều đặn.

Tôi nhìn chằm chằm lên trần nhà, trong đầu rối bời.

Nhớ lại bài đăng trên mạng xã hội của chị chồng, nhớ câu “Nhà này trông cậy hết vào nó” của mẹ chồng, nhớ câu “Ngon hơn cả ngoài hàng” của anh rể.

Họ dường như đều thấy đó là lời khen.

Họ dường như nghĩ rằng tôi nên cảm thấy hạnh phúc vì những lời khen ấy.

Nhưng tôi không hạnh phúc.

Tôi thực sự không hạnh phúc.

Tôi chỉ muốn có một ngày cuối tuần không phải dậy sớm đi chợ, không phải đứng trong bếp cả ngày, không phải nghe tiếng cười nói ngoài phòng khách mà thấy mình như người ngoài cuộc.

Tôi chỉ muốn ngồi trước bàn ăn, thong thả ăn hết một bữa cơm mà không phải đứng dậy ba lần.

Tôi chỉ muốn có người hỏi mình một câu “Em có mệt không”, và đó phải là lời hỏi thăm chân thành, chứ không phải khách sáo cho có lệ.

Tôi lật người, quay lưng về phía Trần Hạo.

Tiếng ngáy của anh ta vẫn tiếp tục.

Tôi nhắm mắt lại, tự nhủ với bản thân rằng nhẫn nhịn một chút là qua thôi.

Nhưng nhẫn nhịn đến bao giờ?

Nhẫn nhịn đến khi họ cho rằng tất cả những điều này là lẽ đương nhiên?

Nhẫn nhịn đến khi chính tôi cũng thấy đây là lẽ đương nhiên?

Tôi không biết.

Tôi chỉ biết rằng, ngày mai vẫn phải gói sủi cảo.

4. Người gói sủi cảo

Sáng Chủ nhật, tôi tỉnh dậy sớm hơn mọi khi.

Chưa đến sáu giờ đã mở mắt, nằm trên giường mà không muốn nhúc nhích.

Trần Hạo vẫn đang ngủ, tiếng ngáy vang dội cả căn phòng.

Tôi cầm điện thoại lên xem, chị chồng tối qua đã đăng một bài trên mạng xã hội, đính kèm ảnh mâm cơm hôm qua và phòng khách nhà tôi.

Chị ấy viết: “Mỗi tuần mong chờ nhất là được về nhà ngoại, cả nhà quây quần, ăn uống vui vẻ, hạnh phúc quá.”

Bên dưới là hơn hai mươi lượt thích, vài bình luận bảo “Ngưỡng m/ộ quá”, “Ấm cúng quá”.

Tôi nhìn chằm chằm vào bài đăng đó một lúc lâu.

Cả nhà quây quần.

Trong ảnh không có tôi.

Tôi không nhấn thích bài đăng của chị ấy.

Sau đó đặt điện thoại xuống, rời giường.

Gói sủi cảo.

Tôi đã hứa từ hôm qua.

Tôi ra chợ m/ua nhân th!t, hẹ, cải thảo và vỏ sủi cảo.

Trên đường về đi ngang qua hàng ăn sáng, tôi m/ua một chiếc quẩy, vừa đi vừa ăn.

Đây là bữa đầu tiên của ngày hôm nay.

Về đến nhà, mẹ chồng đã dậy, đang ngồi xem chương trình dưỡng sinh trong phòng khách.

Bà hỏi: “Hiểu Nam, m/ua nhân th!t rồi à?”

Tôi nói: “Vâng, lát nữa con gói sủi cảo.”

Bà bảo: “Gói nhiều một chút, hôm qua chị con bảo muốn ăn nhân hẹ trứng, con làm thêm chút nhân chay nhé.”

Tôi đáp: “Vâng.”

Tôi vào bếp, bắt đầu trộn nhân.

Nhân th!t heo cải thảo, nhân hẹ trứng, nhân th!t heo cần tây, ba loại nhân.

Trộn nhân xong, bắt đầu gói.

Trần Hạo hơn mười giờ mới dậy, mặc đồ ngủ lững thững vào bếp, nhìn một cái rồi bảo: “Oa, em gói nhiều thế này rồi à?”

Tôi nói: “Chẳng phải anh nói sẽ giúp em cán vỏ sao?”

Anh ta nói: “Được, anh cán.”

Anh ta cán được khoảng mười phút, chưa đầy hai mươi cái vỏ thì bảo: “Không được, anh cán vỏ dày quá, luộc lên không ngon, thôi em làm đi.”

Đúng y như tôi nghĩ.

Tôi không nói gì, cầm lấy cây cán bột, tự mình cán, tự mình gói.

Anh ta đứng cạnh một lúc rồi nói: “Vậy anh đi xem bóng đ/á đây.”

Rồi bỏ đi.

Tôi tiếp tục gói.

Mẹ chồng vào bếp một lần, ngắm nhìn đĩa sủi cảo rồi bảo: “Gói đẹp thật đấy, chị con cứ thích ăn loại xếp nếp thế này.”

Sau đó bà cũng bỏ đi.

Tôi một mình đứng trong bếp, trước mặt là ba chậu nhân, một chồng vỏ sủi cảo và một cây cán bột.

Ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu vào, rọi lên mặt thớt.

Tôi nhìn những chiếc sủi cảo đó, bỗng thấy mỗi chiếc đều như đang mang khuôn mặt của chính mình.

Khuôn mặt mệt mỏi, tủi thân, không dám nổi cáu và luôn cố gắng giữ nụ cười.

Buổi trưa, sủi cảo luộc xong.

Gia đình chị chồng tất nhiên không đến, họ đã đến hôm qua rồi, hôm nay không cần đến nữa.

Chỉ bốn người chúng tôi ăn.

Trần Hạo ăn hai đĩa, mẹ chồng ăn một đĩa, Tiểu Diệp ăn sáu cái.

Tôi ăn bốn cái.

Không phải vì không đói, mà vì không có khẩu vị.

Ăn xong, Trần Hạo lại đi xem bóng đ/á, mẹ chồng về phòng ngủ trưa, Tiểu Diệp đang chơi Lego trong phòng khách.

Tôi ngồi trong bếp, nhìn đống nhân và vỏ sủi cảo còn thừa.

Nhân còn một nửa, vỏ cũng còn một nửa.

Tôi cho chúng vào tủ lạnh, mai lại gói tiếp.

Sau đó tôi rửa bát, lau bếp, đổ rác.

Ngồi cạnh bàn ăn, ngẩn người một lúc.

Điện thoại reo, là tin nhắn WeChat của mẹ tôi.

“Hiểu Nam, tuần này có về không con? Mẹ làm món cá cải chua con thích đấy.”

Sống mũi tôi cay xè.

Mẹ đã hỏi tôi ba tuần rồi, lần nào tôi cũng nói “Tuần sau nhé”.

Cuối tuần nào cũng bị chị chồng chiếm mất, tôi chẳng có thời gian mà về.

Tôi nhắn lại cho mẹ: “Tuần sau con nhất định về.”

Mẹ nhắn lại ngay: “Được được, mẹ để dành cá cho con.”

Tôi nhìn tin nhắn đó, bỗng thấy muốn khóc.

Tôi nhớ mẹ.

Nhớ bố.

Nhớ cái sân nhỏ nhà mình, nhớ món cá cải chua mẹ nấu, nhớ ấm trà bố pha.

Nhớ cái nơi mà tôi có thể ngồi trên sofa không làm gì cả, thản nhiên làm một đứa “con gái”.

Trong ngôi nhà này, tôi là con dâu, là vợ, là mẹ, là đầu bếp, là bảo mẫu.

Chỉ duy nhất không phải là “con gái”.

Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn vào lịch.

Cuối tuần sau.

Cuối tuần sau nhất định tôi phải về.

Danh sách chương

5 chương
24/08/2026 13:38
0
24/08/2026 13:38
0
24/08/2026 19:21
0
24/08/2026 19:20
0
24/08/2026 19:20
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Sau khi chị dâu mắng tôi phá gia chi tử, tôi cắt đứt sinh hoạt phí (Toàn văn)

Chương 12

2 phút

Sau khi tôi đổi từ xe xăng sang xe điện, người hàng xóm đi nhờ xe suốt ba năm đã phát điên: Kết cục trọn vẹn

Chương 7

6 phút

Sau khi trọng sinh, tôi không còn là kẻ cam chịu, cả nhà hối hận đến phát điên (Toàn văn hoàn)

Chương 5

8 phút

Vì sao cuối tuần nào tôi cũng phải phục vụ gia đình bảy người của chị chồng?

Chương 12

9 phút

Sau khi kết hôn, chồng yêu cầu chi tiêu kiểu AA: Toàn bộ diễn biến tiếp theo

Chương 7

13 phút

Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta

Chương 11: Ngoại truyện

15 phút

Chị dâu chồng ghen tị với tiền sính lễ của tôi (Toàn văn)

Chương 9

15 phút

Ly hôn xong, cả nhà chồng cũ đều hoảng loạn! (Phần tiếp theo)

Chương 22

17 phút
Bình luận
Báo chương xấu