Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
24/08/2026 21:51
“Hàn Nghệ, con đừng làm lo/ạn nữa được không!”
“Con không làm lo/ạn.”
“Con không được phép rời khỏi ngôi trường này, thành tích của con là do trường này mang lại! Là do mẹ mang lại cho con!”
Hahaha...
Tôi cười lạnh thành tiếng.
Lại một lần nữa, tôi dõng dạc nói với tất cả mọi người:
“Thưa các vị lãnh đạo, từ giây phút này, ai đưa cành ô liu cho tôi, tôi sẽ đến trường của người đó, nói được là làm được.”
Các vị lãnh đạo lại nhìn nhau vài cái.
Người của trường Trung học số 1 thành phố lập tức bày tỏ thái độ:
“Hàn Nghệ, em có muốn đến Trung học số 1 không?”
“Em đồng ý.”
“Không được!”
Mẹ tôi hoàn toàn hoảng lo/ạn.
Bà thở hổ/n h/ển nói với vị lãnh đạo của trường Trung học số 1 kia:
“Hôm nay là hội nghị khởi động của trường chúng tôi, tôi thấy cách làm của quý trường vô cùng không thỏa đáng!”
“Đúng vậy, Hiệu trưởng Hàn, học sinh trường chúng tôi chỉ đùa một chút thôi, sao ông có thể coi là thật được?”
Hiệu trưởng Điền vội vàng tiếp lời.
Ông ta còn nửa đùa nửa thật nói:
“Hahaha, Hàn Nghệ là con át chủ bài tuyệt đối cho kỳ thi đại học tương lai của chúng tôi, đừng ai hòng lôi kéo nó đi.”
“Nếu các vị lãnh đạo không ai chịu nhận tôi, tôi sẽ bỏ học ngay tại chỗ!”
Từng chữ từng chữ của tôi vang vọng khắp hội trường.
Tất cả mọi người lặng ngắt như tờ.
Tôi hỏi: “Lời khẳng định như vậy đã đủ kiên định chưa ạ? Hiệu trưởng Điền, ông vẫn còn nghĩ là tôi đang nói đùa sao?”
“Hàn Nghệ, con đừng nói đùa nữa được không.”
Mẹ tôi sốt ruột dậm chân, hốc mắt cũng đã đỏ hoe.
Tôi lạnh nhạt lắc đầu.
Quay người nhìn về phía các vị lãnh đạo trường đại học.
“Mẹ tôi là một giáo viên vô cùng có trách nhiệm, đi đâu cũng phải tránh hiềm nghi, đi đâu cũng phải nhường nhịn. Khi học ở bên cạnh cô ấy, tôi cảm thấy áp lực rất lớn, thậm chí không nhận được sự đối xử công bằng.”
“Vì thế, tôi xin khẩn cầu các vị lãnh đạo một lần nữa, liệu có thể tiếp nhận tôi không ạ?”
“Tôi, trường Trung học số 1 thành phố sẵn sàng tiếp nhận em!”
Vị Hiệu trưởng Hàn lúc nãy lại đứng dậy.
Ông ấy nói tiếp với Hiệu trưởng Điền:
“Cháu tôi sống ở gần đây, nó cũng học ở trường các người. Về chuyện của em Hàn Nghệ, tôi có nghe phong phanh qua, nhưng cứ nghĩ đó là tin đồn thất thiệt.”
“Hôm nay nghe em ấy đích thân kể lại, tôi thật sự thấy chấn động.”
“Ông không cần chấn động đâu ạ, vì nếu không bị đối xử phân biệt, thì năm lớp 9 cháu đã vào được Trung học số 1 rồi.”
Hiệu trưởng Hàn mở to mắt.
“Tôi nhớ ra rồi, lễ tốt nghiệp năm lớp 9, người đáng lẽ được lên phát biểu với tư cách học sinh xuất sắc phải là em, nhưng vì bị sốt cao nên không tham gia đúng không?”
“Cháu không hề bị sốt cao, là mẹ cháu vì muốn tránh hiềm nghi nên không cho cháu tham gia.”
Giọng tôi không lớn, nhưng khiến hiện trường vốn đang ồn ào lại một lần nữa rơi vào tĩnh lặng.
“Năm lớp 9 cháu đã bỏ lỡ Trung học số 1, lần này cháu sẽ không từ bỏ nữa.”
“Được, Hàn Nghệ, Trung học số 1 chào đón em.”
“Hàn Nghệ!” Mẹ tôi đã khóc đến mức nức nở.
Tôi nhìn bà một lúc, rồi quay người bước đi theo Hiệu trưởng Hàn.
18
Tôi chọn cách ở nội trú.
Kể từ khi đến Trung học số 1, mẹ không hề liên lạc với tôi.
Sau đó, tôi tham gia kỳ thi Olympic Toán cấp tỉnh.
Giành quán quân, lên truyền hình, được đội tuyển tỉnh để mắt tới.
Sau khi vào đội tuyển tỉnh, tôi cùng cả đội ngày đêm nghiên c/ứu, chuẩn bị cho kỳ thi CMO toàn quốc.
Cũng chính trong khoảng thời gian đó, mẹ gửi cho tôi một tin nhắn.
Bà nói muốn xin nghỉ việc.
Tôi đáp: “Tùy mẹ.”
Sau đó nữa, đội của chúng tôi vượt qua mọi chông gai, dồn hết tâm huyết tiến vào vòng chung kết CMO và may mắn giành được huy chương vàng.
Thành tích cá nhân của tôi là hạng 35 toàn quốc.
Cùng tháng đó, tôi nhận được giấy báo tuyển thẳng vào Thanh Hoa - Bắc Đại.
Mẹ biết tin, khóc lóc gọi điện cho tôi:
“Mẹ suýt chút nữa đã hại con, mẹ rất sợ hãi, nếu lúc đó cố chấp giữ con bên cạnh, thì khác nào bẻ g/ãy đôi cánh của con.”
Tôi mấp máy môi, những lời định nói ra lại chẳng biết phải diễn đạt thế nào.
Cuối cùng, tôi vẫn không nói một lời nào.
Có những chuyện, qua đi không có nghĩa là thực sự đã qua.
Sau đó nữa, tôi một mình đến thủ đô.
Môi trường ở đây rất tốt, tôi cũng đã quen thêm nhiều bạn mới.
Ngày khai giảng, tôi đứng trong khuôn viên trường, dang rộng cánh tay, hướng về bầu trời rực rỡ.
Một cuộc đời tự do tự tại, tôi đến đây!
Chương 9
Chương 9
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook