Cha 50 tuổi tái hôn và cái kết đắng sau cú lừa tình cảm

Tôi và em trai vốn không có thời gian thường xuyên về thăm cha, giờ có người bầu bạn với ông, tôi sao có thể để ý chuyện hai căn phòng, dù sao cũng đâu phải không có chỗ ở.

Từ Tuệ Khiết ánh mắt khẽ sáng lên, cười tiễn tôi ra ngoài.

"Được rồi, hai người không cần tiễn đâu." Cha tôi thay giày, cùng tôi bước ra ngoài.

Ông im lặng, mãi đến khi gần tới hầm để xe mới lên tiếng: "Ninh Ninh, là cha có lỗi với con, cha thật sự già rồi nên lẩm cẩm."

Tôi biết cha xin lỗi vì chuyện gì.

Tôi cũng thực sự rất gi/ận, nhưng người tôi gi/ận không phải là cha.

"Cha chẳng có lỗi gì cả, xin lỗi làm gì?"

Cha tôi thở dài: "Trước kia bà ấy rất tốt, cha không ngờ, mới vừa đăng ký kết hôn xong mà bà ấy đã..."

Tôi cười an ủi cha: "Gia đình tái hôn đều như vậy, cần thời gian hòa hợp. Hơn nữa bà ấy chẳng phải đã nói, còn chuẩn bị cho con một cửa tiệm sao.

"Cha, con và Thần An đều không có thời gian ở bên cạnh cha, cha tìm được người bầu bạn, con và Thần An đều rất ủng hộ, cũng thấy mừng cho cha, thật đấy."

Cha tôi quay đầu nhìn lại, x/ác định không có ai theo sau, hạ thấp giọng nói: "Ngày mai con cùng cha đi làm thủ tục sang tên căn nhà của chúng ta, mặc dù là tài sản trước hôn nhân, nhưng nhìn thái độ của dì Từ hôm nay, cha thấy bà ấy vẫn nhắm vào tiền bạc.

"Nếu bà ấy thật lòng sống với cha, sau này đương nhiên cha sẽ một lòng với bà ấy, những gì nên cho bà ấy thì tuyệt đối sẽ không thiếu."

"Dù sao thì con cứ đi xem cửa tiệm đó trước đã rồi tính, cha cứ thấy bà ấy có điều gì đó giấu chúng ta."

"Vâng, chiều mai sau hai giờ con có hai tiếng đồng hồ rảnh."

Cha tôi có thể giữ được sự cảnh giác như vậy, tôi cũng thấy an lòng.

5

Chiều hôm sau, tôi và cha đi làm thủ tục sang tên căn nhà.

Tuy mất một chút phí sang tên, nhưng còn hơn là để căn nhà cuối cùng bị người khác chia chác mất.

Làm xong thủ tục, cha tôi rõ ràng trút được gánh nặng.

"Cha vẫn còn một ít tiền, cũng gửi chỗ con đi, cha tự giữ lại vài chục ngàn là đủ rồi."

Tôi gọi điện cho Quý Thần An, bảo em ấy qua một chuyến để nhận tiền tiết kiệm của cha.

"Tiền của hai chị em mình gửi ai cũng như nhau, chị không chạy qua chạy lại nữa, em cứ giải quyết ổn thỏa là được."

Khi nói đến tiền, Quý Thần An rất thoải mái.

Trước đây em ấy cũng luôn nói với cha, dù là nhà hay tiền của cha, em ấy đều không cần.

"Cha, con trai cha có bản lĩnh tự nuôi sống bản thân, đợi sau này con ki/ếm được nhiều tiền, còn có thể để cha với chị cùng con hưởng phúc, tiền của cha thì cha cứ giữ lấy."

Tôi m/ua chiếc xe đó cho em ấy, vì từ nhỏ đến lớn em ấy thích nhất là Rolls-Royce.

Đó là món quà sinh nhật tuổi hai mươi lăm tôi tặng em ấy.

Em ấy cũng nói đợi sau này có tiền sẽ trả lại khoản này cho tôi.

Có lẽ ông trời thấy nhà chúng tôi chẳng ai tranh giành gia sản, nên mới sắp đặt Từ Tuệ Khiết và Từ Chính Nam ở bên cạnh cha tôi chăng.

Cuối cùng toàn bộ tiền tiết kiệm của cha cũng đưa cho tôi.

"Con về công ty đi, cha tự bắt xe về là được." Ông đứng trước cửa ngân hàng nói.

Tôi nhìn bóng lưng cha rời đi, lòng chua xót.

Chắc giờ ông cũng đang tự trách mình lắm.

Haizz.

Tôi trở về công ty, cứ nghĩ đến hoàn cảnh hiện tại của cha, lòng lại thấy hoang mang.

Ngộ nhỡ họ cãi vã, động tay động chân, cha tôi chưa chắc đã là đối thủ của cặp mẹ con đó.

Nhất là Từ Chính Nam, còn trẻ khỏe.

Tôi lập tức sắp xếp cho cha một vệ sĩ, và thuê một căn hộ trong khu chung cư đó cho vệ sĩ ở.

Mọi việc đều diễn ra rất suôn sẻ.

Tôi gọi điện cho cha, đưa số điện thoại của vệ sĩ cho ông.

Cha tôi bật cười: "Con bé này, con nghĩ đi đâu thế? Họ làm sao có thể động tay với cha?"

"Con tất nhiên không mong họ động tay với cha rồi, tóm lại cha cứ lưu số vệ sĩ vào danh bạ nhanh, nhỡ có chuyện gì thì gọi ngay cho họ."

"Biết rồi, cha lưu ngay đây."

Cúp máy, tôi lại gọi thư ký đến, hỏi cô ấy xem tôi khi nào có thời gian, rồi đưa địa chỉ Từ Tuệ Khiết cho tôi.

"Cố gắng sắp xếp lịch trình cho chị, chị muốn đến huyện này."

6

Một tuần sau, tôi đến thị trấn nhỏ đó, rất dễ dàng tìm thấy mảnh đất kia.

Trên đó đúng là có hai căn nhà đang xây dựng dở dang.

Tôi hỏi thăm người dân xung quanh xem mảnh đất đó thuộc về ai.

Cái tên nhận được lại chẳng liên quan gì đến Từ Tuệ Khiết cả.

Tôi hỏi họ có biết Từ Tuệ Khiết hay Từ Chính Nam không, họ đều lắc đầu.

"Không biết."

Tôi mô tả cụ thể hơn, là một góa phụ dẫn theo một đứa con trai, rồi đưa ảnh cho họ xem.

Lúc này họ mới nhớ ra.

"Có chút ấn tượng, nhưng bà ta bao nhiêu năm nay không quay về rồi. Hồi đó là vì bà ta bị bắt quả tang ngoại tình, không trụ lại được ở đây nữa nên mới dẫn con trai bỏ đi, tôi nhớ lúc đó con trai bà ta hình như chưa lớn lắm."

"Người chồng trước của bà ta cũng đáng thương lắm, sau khi ly hôn với bà ta thì tìm được người vợ biết vun vén gia đình, ai ngờ sống tốt được vài năm thì đổ b/ệnh qu/a đ/ời, haizz."

"Vậy mảnh đất này cũng không phải của chồng trước Từ Tuệ Khiết sao?"

"Không, họ làm gì có đất đai gì chứ?"

Người đó tiếp tục càm ràm: "Hơn nữa đất này giờ cũng chẳng đáng tiền, giờ ai còn dám đầu tư đất đai nữa? Mảnh đất này dù có bị chiếm dụng thì cùng lắm cũng chỉ nhận được hơn trăm ngàn thôi."

"Thằng Tiểu Quân bao nhiêu năm nay không về, tôi cứ tưởng nó bỏ mảnh đất này rồi, ai ngờ năm nay đột nhiên xây nhà lên, chúng tôi cũng chẳng biết nó tính toán gì, đây chẳng phải là ném tiền qua cửa sổ sao? Đất này vốn dĩ chẳng có ai tranh chấp."

"Mà nói đi cũng phải nói lại, thực sự muốn được chia thêm tiền thì cứ trồng vài cái cây là được, xây nhà làm gì? Đây toàn là xây lén lút vào giữa đêm, bị tố cáo là ch*t chắc, nhưng mọi người cũng chẳng có xích mích gì với Tiểu Quân nên cũng chẳng ai muốn làm kẻ á/c."

Danh sách chương

5 chương
24/08/2026 13:45
0
24/08/2026 13:45
0
24/08/2026 21:40
0
24/08/2026 21:40
0
24/08/2026 21:40
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu