Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
「Đúng vậy, sao anh khóa trên biết ạ?」
「Hôm qua lúc liên hoan câu lạc bộ nhảy, cậu ta uống say, cứ lẩm bẩm một cái tên, còn nói là bản thân đã sai rồi.」
Chu Lạc ngập ngừng một chút rồi nói tiếp:
「Cái tên cậu ta gọi chắc là tên của em.」
「Thì ra là vậy,」
Tôi nhếch mép, thở dài bất lực:
「Haizz, em với cậu ta kết thúc lâu rồi. Chỉ là con người cậu ta tâm cơ quá nhiều, em sợ sau này bị cậu ta gài bẫy thôi.」
Chu Lạc cười, nghiêng đầu nhìn tôi:
「Sau này nếu cậu ta còn quấn lấy em, có thể tìm anh giúp đỡ.」
「Còn nữa, nếu có động tác nhảy nào không biết, hoặc bất cứ chuyện gì khác, đều có thể tìm anh.」
Gió xuyên qua những tán lá ngô đồng, phát ra tiếng xào xạc khẽ khàng.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, mỉm cười rạng rỡ:
「Vậy thì cảm ơn anh khóa trên nhé.」
16
Sau đó, tôi thực sự đã nhờ Chu Lạc giúp đỡ vài lần.
Tôi m/ua cho Linh Linh một chiếc ghế gaming mới, chính là Chu Lạc đã hì hục bê từ trạm chuyển phát nhanh đến tận dưới lầu ký túc xá.
Hai tuần quân sự, chiều nào anh cũng xuất hiện đúng giờ bên sân tập, tay xách theo ly trà sữa ướp lạnh vừa lấy từ tiệm ra.
Điệu nhảy đầu tiên tôi biết nhảy trong đời cũng là do anh cầm tay chỉ việc, dạy từng nhịp một.
Một buổi chiều bình thường nọ, Tiểu Viên đột nhiên đ/ập bàn:
「Cuối cùng mình cũng hiểu tại sao tối hôm đó Chu Lạc lại mời chúng mình gia nhập câu lạc bộ nhảy rồi!」
Linh Linh thong thả hút một ngụm trà sữa, đảo mắt trắng dã:
「Giờ cậu mới biết à, cô nương?」
Nói xong, cô nàng nháy mắt đầy ẩn ý với tôi.
Tôi ngượng ngùng cúi đầu, ngón tay vẫn đang trả lời tin nhắn trên màn hình điện thoại:
【Được, vậy năm giờ anh qua đón em nhé.】
Buổi tối, tôi và Chu Lạc hẹn nhau cùng đi xem concert.
Lời bài hát vang lên--
「Em chưa từng tin tưởng như thế, x/ác định như thế, ai sẽ là định mệnh của đời mình, cho đến khi anh xuất hiện.」
Cả khán đài đều hát theo.
Giọng của Chu Lạc lại xuyên qua tất cả sự ồn ào, từng chữ từng chữ rơi rõ mồn một vào tai tôi.
「Ngụy Ương, anh có thể làm bạn trai của em không?」
「Chu Lạc,」
Giọng tôi hơi r/un r/ẩy,
「Anh thấy thế nào là yêu?」
Anh nắm lấy tay tôi, lòng bàn tay nóng rực.
「Là muốn dành những gì tốt đẹp nhất cho em.」
「Là sợ bản thân chưa đủ tốt nhưng nhất định sẽ khiến mình trở nên tốt hơn.」
「Là để em có thể mãi mãi là chính mình.」
Tôi ngẩng đầu, nhìn anh đầy lệ.
Đôi mắt sáng ngời ấy, tựa như con thuyền giữa biển khơi, ngọn đèn trong đêm tối.
17
Tôi đã đồng ý với Chu Lạc.
Concert kết thúc, anh đưa tôi về dưới lầu ký túc xá.
Lúc chia tay, Chu Lạc gọi tôi lại--
「Ương Ương.」
Thân hình cao lớn bao trùm lấy tôi.
Giọng nói dịu dàng của anh rơi bên tai:
「Chúc ngủ ngon, bạn gái.」
Trong lòng như bị ném một viên đ/á nhỏ, gợn lên vài vòng sóng nước.
Tôi cười nghiêng đầu, đặt lên má anh một nụ hôn.
「Chúc ngủ ngon, bạn trai.」
Khi nhìn theo bóng Chu Lạc rời đi, tôi luôn có cảm giác có một ánh mắt đang âm thầm dõi theo từ trong bóng tối.
Cho đến khi tôi xoay người lại, thấy Trần Trạch Xuyên từ trong bóng râm của hàng cây bước ra.
Không biết anh ta đã đứng đó bao lâu, dường như cả người đã thấm đẫm sương gió.
Tôi không kìm được nhíu mày:
「Trần Trạch Xuyên, anh lại đến làm gì?」
Anh hạ thấp giọng, rít qua kẽ răng:
「Em và Chu Lạc ở bên nhau rồi sao?」
Tôi nhìn thẳng vào anh, ánh mắt không hề né tránh:
「Đúng vậy.」
Lời vừa dứt, cả người anh khựng lại tại chỗ.
Anh cố gắng há miệng, nhưng không thốt ra được bất kỳ âm thanh nào.
Trong sự im lặng kéo dài, tôi lên tiếng trước:
「Sau này đừng đến tìm tôi nữa.」
Trần Trạch Xuyên lắc đầu, ánh sáng trong đôi mắt ấy mờ dần rồi tắt hẳn, chỉ còn lại nỗi buồn bã không thể tin nổi.
Anh ngồi thụp xuống, đ/au đớn cắm tay vào mái tóc.
「Ngụy Ương, người sai rõ ràng là em, là em không chịu nổi thử thách, là em bỏ rơi anh trước. Tại sao bây giờ người chịu ph/ạt lại là anh?」
Tôi khoanh tay, nhìn xuống anh:
「Nếu anh nghĩ như vậy thì tôi cũng chịu, nhưng sau này anh đừng đến quấy rầy tôi nữa, bạn trai tôi sẽ đá/nh anh đấy!」
Nói xong, tôi không ngoảnh đầu lại mà bước thẳng vào tòa nhà ký túc xá.
18
Sau này, nghe nói Trần Trạch Xuyên đã chuyển chuyên ngành, chuyển sang khu học xá khác.
Câu chuyện giữa tôi và anh xem như cũng hoàn toàn lật sang trang mới.
Lần tiếp theo nghe tin về anh là một năm sau đó.
Linh Linh đi học môn tự chọn ở khu học xá khác, kiến thức chuyên ngành học được bao nhiêu thì không biết, nhưng tin đồn thì mang về đầy một rổ.
「Ương Ương, cậu còn nhớ gã bạn trai cũ mặt dày của cậu không?」
Cô nàng sán lại gần tôi, vẻ mặt đầy phấn khích.
Tôi khép sách lại, ngẩng đầu suy nghĩ một chút:
「Tạm thời vẫn còn nhớ.」
「Tớ nói cậu nghe, lúc tớ mới nhìn thấy cậu ta còn không nhận ra, chỉ cảm thấy có chút quen quen. Cho đến khi giảng viên bất ngờ điểm danh tên cậu ta--」
「Trần Trạch Xuyên.」
「Cậu ta 'bộp' một cái đứng bật dậy từ ghế, làm tớ gi/ật cả mình.」
「Tớ thật sự không ngờ bây giờ cậu ta lại phát triển chiều ngang thành một gã b/éo bốn trăm cân, tớ xin gọi đó là sự sụp đổ của một nam thần tra nam.」
Linh Linh kể lại đầy sinh động.
Tôi lặng lẽ lắng nghe, không biết là cảm giác gì, không quá ngạc nhiên, cũng chẳng hề hả hê.
Câu nói đùa mà Trần Trạch Xuyên từng dùng để thử lòng tôi lúc trước, cuối cùng lại biến thành sự thật.
Đời người đúng là kịch tính thật.
Kỷ niệm một năm yêu nhau của tôi và Chu Lạc, anh đã đặt một nhà hàng kiểu Pháp.
Bên ngoài cửa sổ sát đất là mặt sông xanh thẫm, ngọn lửa của chân nến nhảy nhót khẽ khàng trong lồng kính.
Chương 9
Chương 7
Chương 8
Chương 10
Chương 8
Chương 6
Chương 10
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook