Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Ai gi/ận chứ, không được làm nũng."
Rồi cậu ta lấy từ túi áo khoác ra một chiếc điện thoại mới đưa cho tôi.
"Cái cũ vứt đi, lag đến mức nào rồi kia kìa."
Chiếc điện thoại trước mắt là mẫu mới nhất có giá hơn mười nghìn tệ, đồng nghiệp của tôi vài ngày trước vừa mới m/ua một chiếc.
Tôi đẩy điện thoại lại: "Đắt quá, trả lại đi."
Tưởng Hạo Tri trực tiếp tháo bao bì, giúp tôi thay sim.
"M/ua rồi thì dùng đi, mau ăn cơm đi, ăn nhiều th!t vào."
Buổi tối Tưởng Hạo Tri cùng tôi về nhà.
Cậu ta rõ ràng không thích nghi được với công việc mới này, sau khi tắm xong liền nằm ườn ra ghế sofa, trông mệt đến mức muốn xỉu.
Tôi hơi buồn cười.
Cần gì phải thế chứ, vị thiếu gia này đúng là nghĩ gì làm nấy.
Có lẽ cậu ta cảm thấy thế này rất vui.
Người có đường lui rộng thênh thang, thì việc chịu khổ giả nghèo cũng thấy là thú vị.
Tôi ngồi bên cạnh cậu ta, dùng tăm bông thấm đầy dung dịch sát trùng, nhẹ nhàng bôi lên vết thương trầy da trên vai cậu ta.
Tưởng Hạo Tri xuýt xoa một tiếng.
Tôi vội vàng xoa đầu cậu ta.
"Không sao, không sao, em thổi cho anh là hết đ/au ngay."
"Ôi, sao mà đáng thương thế này? Bố mẹ anh mà biết thì xót xa biết bao nhiêu."
Sau đó tôi lấy điện thoại ra, mở lịch sử m/ua hàng của ứng dụng m/ua sắm, đưa trước mặt cậu ta.
"Em m/ua cho anh đôi giày, anh xem có thích không?"
Đôi giày vài trăm tệ, chắc là cậu ta chẳng thèm để mắt đến đâu.
Tưởng Hạo Tri nhìn rõ màn hình, vội nói: "Đừng tiêu tiền lung tung cho anh, trả lại đi."
Tưởng Hạo Tri hơi chột dạ mím môi.
Đột nhiên nhìn thấy lịch sử m/ua hàng bên dưới đôi giày đó, ngón tay lướt xuống.
Toàn là quần áo rẻ tiền và đồ dùng sinh hoạt tôi m/ua cho chính mình.
Tôi cùng cậu ta nhìn xuống dưới.
Mới phát hiện ra đã rất lâu rồi tôi không m/ua cho mình thứ gì quá năm mươi tệ.
Tưởng Hạo Tri không lướt nữa, cậu ta kéo lịch sử m/ua hàng lên trên cùng, dứt khoát chọn trả lại đôi giày.
Rồi cậu ta không nói một lời, đứng dậy, ôm ch/ặt lấy tôi.
Ngay khoảnh khắc cậu ta đặt cằm lên vai tôi, căn phòng trọ bị mất điện.
Trong bóng tối mịt m/ù, tôi nghe thấy cậu ta nói giọng nghẹn ngào:
"Bảo bối, sau này anh sẽ đối xử thật tốt với em."
Tôi mỉm cười.
Rất muốn nhắc nhở cậu ta rằng, chúng ta có lẽ chẳng có "sau này" đâu.
"Ừm." Tôi gật đầu, "Cảm ơn anh."
Tưởng Hạo Tri có vẻ không hài lòng: "Sao lại nói cảm ơn nữa?"
Tôi nói: "Vì chưa từng có ai nói với em những lời này, cũng chẳng có mấy người đối xử tốt với em cả."
"Anh đối xử tốt với em, em cảm động lắm."
Tưởng Hạo Tri lại ôm tôi ch/ặt hơn một chút.
Tôi xoa xoa đầu cậu ta.
Tưởng Hạo Tri sững sờ, áp mặt vào cổ tôi cọ xát mạnh.
Mặt nóng đến đ/áng s/ợ.
Cứ như thể chỉ một cái chạm nhẹ của tôi cũng đủ khiến cậu ta mất hết bình tĩnh.
"Được rồi, ngủ thôi." Tôi vỗ vỗ lưng cậu ta, "Đêm nay chắc không có điện lại đâu."
Lực ôm của Tưởng Hạo Tri càng mạnh hơn, giọng nói cũng trở nên dính dấp.
"Bảo bối, bảo bối..."
Tôi nén cơn ngáp, đẩy cậu ta ra, nói một câu chúc ngủ ngon rồi quay về phòng ngủ.
09
Tôi cứ ngỡ cậu ta sẽ sớm từ bỏ công việc này.
Không ngờ cậu ta đã kiên trì được ba tháng, trên tay và vai đều đã chai sạn.
Ngày nào buổi trưa cũng đến ăn cơm cùng tôi, tối lại cùng về nhà.
Còn thường xuyên chuyển tiền, m/ua đồ cho tôi.
Nhiều đến mức căn phòng trọ chật hẹp của tôi sắp không còn chỗ chứa nữa rồi.
Thỉnh thoảng tôi lại cố tình hỏi cậu ta, lấy đâu ra lắm tiền thế, không phải lén lút làm chuyện gì x/ấu đấy chứ.
Cậu ta thề thốt không có, nhịn được vài hôm, lại tìm cớ chuyển tiền m/ua đồ cho tôi.
Thậm chí còn bịa ra lý do mình trúng xổ số.
Tôi đến kỳ kinh nguyệt làm bẩn quần l/ót, cậu ta ngồi xổm trong nhà vệ sinh giúp tôi giặt.
Người vốn mười ngón tay không dính nước, nay lại học cách nấu cơm cho tôi ăn.
Thỉnh thoảng tôi tâm trạng không tốt, cậu ta lại tìm đủ mọi cách để dỗ dành tôi.
Cứ như thể chúng tôi đang có một mối tình vô cùng nghiêm túc vậy.
Cậu ta thường bắt tôi phải nói là thích cậu ta, không thể rời xa cậu ta.
Khi đi dạo phố, tôi vô tình liếc nhìn người khác, cậu ta sẽ gh/en, hỏi tôi là người đàn ông khác đẹp hơn cậu ta à.
Hỏi tôi trước khi gặp cậu ta từng thích chàng trai nào khác không, có từng đối xử tốt với người khác như vậy không?
Tôi hơi mệt mỏi vì phải đối phó, cân nhắc kỹ lưỡng, muốn kết thúc mối qu/an h/ệ này, nhưng lại hơi không biết phải xử lý ra sao.
May mà Thi Cổ Ngôn đã giúp tôi một tay.
Ngày nghỉ.
Tôi ra khỏi nhà từ sáng sớm, đưa một đồng nghiệp có mối qu/an h/ệ khá tốt đến b/ệnh viện khám b/ệnh.
Nhưng cô ấy có việc đột xuất không đi được, tôi lại quay về.
Về đến nhà, tôi phát hiện Tưởng Hạo Tri cũng ở đó.
Cậu ta vừa thử nấu cơm nhưng thất bại, cả nhà nồng nặc mùi khét.
Tôi bảo cậu ta mở hé cửa cho bay mùi rồi quay về phòng ngủ nằm, muốn chợp mắt một lát.
Nhưng chưa kịp ngủ, cửa đã bị đẩy ra.
Giọng của Thi Cổ Ngôn vang lên.
"Thiếu gia Tưởng, đầu óc mày bị đi/ên à? Thương vụ mấy chục triệu không lo bàn, lại đi làm thuê lương ba ngàn một tháng với cô ta làm gì?"
"Lườm tao cái gì, chẳng phải mày nói cô ta không có nhà à, tao không được đến à?"
Một khoảng lặng bao trùm.
Tôi đứng dậy, bước ra khỏi phòng ngủ, nhìn thấy Thi Cổ Ngôn với vẻ mặt hoảng lo/ạn.
Và Tưởng Hạo Tri với sắc mặt trắng bệch đến đ/áng s/ợ.
10
"Tiểu Hà, Tiểu Hà em nghe anh giải thích!"
Lòng bàn tay Tưởng Hạo Tri đầy mồ hôi lạnh, "Anh không cố ý lừa em, anh chỉ là, chỉ là..."
Tôi nhìn đôi bàn tay đang nắm ch/ặt của chúng tôi, suy nghĩ một chút rồi nói:
"Bây giờ em ra ngoài, sáu giờ chiều về, chắc đủ để anh chuyển đồ của mình đi rồi nhỉ."
Tưởng Hạo Tri lo lắng đến đỏ cả vành mắt.
"Tại sao phải chuyển đi, anh không chuyển!"
"Anh thực sự không cố ý lừa em, là nó, là Thi Cổ Ngôn lúc trước nói với anh rằng em làm bẩn quần áo của nó là cố ý, là muốn bám lấy nó."
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Chương 11
9
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook