Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
20/08/2026 23:11
Nhưng rồi anh lại được bảo rằng phải quỳ lạy từng bước một lên núi Hoa Cửu.
Lúc đó, nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của Bạc Minh Xuyên khi từ trên núi xuống,
Tôi đã nghĩ cả đời này chính là anh ấy rồi.
Tôi cứ ngỡ anh sẽ vì tôi mà thỏa hiệp vô số lần, nhưng cuối cùng lại nhận ra chỉ có lần đó là duy nhất.
Vừa về đến biệt thự, người giúp việc đã nhìn tôi với vẻ ấp úng.
Chưa kịp mở lời, tôi đã nhìn thấy năm sáu chiếc thùng đặt giữa phòng khách.
Trang Niệm Khả mặc bộ đồ ngủ hai dây hở rốn, hai chân gác lên đùi Bạc Minh Xuyên.
Thấy tôi, Bạc Minh Xuyên thản nhiên đứng dậy, giải thích:
"Nhất Nhất, vì hạnh phúc tương lai của chúng ta, thầy không chỉ bảo anh và Niệm Khả đăng ký kết hôn, mà còn bắt cô ấy phải dọn đến ở vài năm."
Lại là thầy nói, thầy đã lải nhải suốt ba năm nay rồi.
Năm đầu tiên yêu nhau, cũng là lúc công ty của Bạc Minh Xuyên phát triển mạnh mẽ nhất.
Tôi xót anh tăng ca không được ăn uống tử tế,
Nên đã đặc biệt làm cơm hộp tình yêu mang đến cho anh.
Nhưng chưa kịp bước vào cổng công ty, tôi đã bị bảo vệ chặn lại.
Cho dù tôi có giải thích thế nào rằng mình là bạn gái của Bạc Minh Xuyên, họ cũng nhất quyết không cho vào.
Giữa cơn mưa tầm tã, tôi bị nước mưa làm cho ướt sũng như chuột l/ột.
Cho đến khi Trang Niệm Khả với phong thái tao nhã bước trên đôi giày cao gót nhọn, thong dong đi từ thang máy tổng giám đốc xuống.
"Ôi chao, chị dâu! Chị đến mà không báo một tiếng."
"Thật sự không thể trách bảo vệ không cho chị vào, là anh Xuyên dặn đấy."
"Thầy nói, chị vào công ty sẽ làm hỏng vận may tài lộc của anh Xuyên."
Cô ta nhìn hộp cơm trong tay tôi: "Có chuyện gì chị cứ giao cho em là được."
Kể từ đó, người từng được bạn bè trêu chọc là "phu nhân tập đoàn Ân Nam" như tôi, chưa từng bước chân vào công ty đó một lần nào nữa.
Ba năm yêu đương.
Công ty, tôi không vào được.
Nhà, tôi cũng không giữ nổi.
Cơn gi/ận khiến lồng ngựk tôi phập phồng, tôi không nhịn được mà chất vấn:
"Vậy cô ta ngủ ở đâu? Anh định ba người ngủ chung một giường sao?"
Bạc Minh Xuyên kéo tay tôi, đầu ngón tay khẽ vuốt ve tôi:
"Nhất Nhất, tất nhiên là anh vẫn ngủ với em rồi."
"Niệm Khả chỉ là giúp anh trấn giữ tài vận, ngủ phòng khách hoặc kê thêm một chiếc giường bên cạnh chúng ta đều được."
"Dù sao bây giờ vận may đã đến, sau này sẽ có tiền tiêu không hết cho em."
Trang Niệm Khả bên cạnh đỏ hoe mắt, thận trọng nhìn tôi:
"Chị dâu chị yên tâm, em tuyệt đối không có ý định tranh giành anh Xuyên với chị đâu."
"Em chỉ là tạm thời ở nhờ vì sự nghiệp của anh Xuyên thôi, sẽ không vượt quá giới hạn đâu, hai người cứ sống tốt là được."
Nhìn hai người kẻ tung người hứng, tôi thấy nực cười:
"Bạc Minh Xuyên, anh không cần phải năm thê bảy thiếp đâu, chúng ta chia tay tại đây."
"Tiện thể chúc hai người trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử."
Bạc Minh Xuyên thở dài bất lực:
"Nhất Nhất, em biết rõ chúng ta chỉ là kết hôn giả mà."
"Hai người giả hay thật, không liên quan đến tôi."
Tôi nhếch mép cười lạnh, mở bức ảnh giấy đăng ký kết hôn vừa chụp.
"Nhưng có qua có lại, hai người cũng nhớ chúc tôi tân hôn hạnh phúc nhé!"
Bạc Minh Xuyên sững sờ trong giây lát vì không tin nổi.
Sau đó khi phản ứng lại, anh liếc nhìn bức ảnh rồi bật cười khẩy:
"Nhất Nhất, đừng đùa nữa."
"Bây giờ công nghệ AI phát triển thế này, tùy tiện photoshop một tấm ảnh là muốn chọc tức anh sao?"
"Cái tính khí trẻ con đó của em, chẳng lẽ anh còn không biết sao?"
Anh đưa tay ôm lấy eo tôi, giữ ch/ặt tôi trong lòng.
"Bao nhiêu năm tình cảm, em căn bản không nỡ rời xa anh đâu."
Anh cúi đầu tựa trán vào trán tôi, kiên nhẫn dỗ dành:
"Trong lòng anh thật sự chỉ có một mình em thôi."
"Nếu không phải vì để sau này em có tiền tiêu không hết, anh mới không kết hôn với Niệm Khả."
Không muốn nghe những lời đường mật của anh, tôi dùng sức đẩy anh ra, thu dọn đồ đạc vào vali rồi định rời đi.
Bạc Minh Xuyên ba bước gộp làm một, gần như ngay lập tức tiến lên nắm ch/ặt tay tôi.
"Đừng quậy nữa được không?"
"Đăng ký kết hôn chỉ là làm thủ tục thôi, nó không thay đổi được sự thật là anh yêu em."
Trang Niệm Khả cũng bám theo sau:
"Nếu chị dâu không tin em, hay là em dọn ra ngoài vậy."
"Còn việc sau này hai người có còn ở bên nhau được không, thì đành tùy ý trời vậy."
Lời vừa dứt, Bạc Minh Xuyên buông tay tôi ra, quay sang kéo Trang Niệm Khả.
"Là Nhất Nhất không hiểu chuyện, em cứ ở đây mà sống cho tốt."
Đúng lúc này, bố tôi đột nhiên gọi điện đến.
Tôi vừa định nghe máy thì Bạc Minh Xuyên đã cư/ớp lấy điện thoại, nhấn nút loa ngoài.
"Nhất Nhất à, con nói hôm nay... đi đăng ký xong về ăn cơm, sao con vẫn chưa về?"
Bạc Minh Xuyên không biết nghĩ đến điều gì, cười khẩy một tiếng.
"Em căn bản không muốn chia tay với anh."
"Em chỉ cố tình lấy chuyện đăng ký kết hôn ra để làm mình làm mẩy, hòng ép anh về gặp bố mẹ vợ chứ gì!"
Nghe thấy sự suy đoán hoang đường của anh, nỗi uất ức bị tôi đ/è nén trong lòng bỗng chốc trào dâng.
Người khác yêu nhau kết hôn, đều hy vọng được gia đình đối phương chấp nhận.
Thế mà ba năm bên Bạc Minh Xuyên,
Chỉ vì một câu nói không có căn cứ của thầy phong thủy rằng "cả nhà cô ấy mệnh mang sát, sẽ xung khắc với Bạc Minh Xuyên", mà anh ta c/ắt đ/ứt liên lạc với gia đình tôi.
Ngày lễ Tết dù bố mẹ tôi nhiều lần mời mọc, thậm chí đề nghị có thể đặt bình phong ngăn cách trên bàn tiệc, anh ta cũng không chút do dự từ chối.
Thầy nói Trang Niệm Khả vượng anh, Bạc Minh Xuyên liền hàng tuần sang nhà họ Trang ăn cơm, việc gì cũng nhường nhịn.
Tôi hít một hơi nhẹ, giọng điệu kiên quyết:
"Yên tâm, sau này anh có muốn đi cũng không còn cơ hội nữa đâu."
Bạc Minh Xuyên lập tức biến sắc, trầm giọng cảnh cáo:
"Tô Nhất Nhất, đừng để mình phải hối h/ận."
Tôi không quay đầu lại, xoay người rời đi.
Về đến nhà, Chu Tầm đang ở bên cạnh bố mẹ, giấy đăng ký kết hôn được đặt ngay giữa bàn.
Bố mẹ đỏ hoe mắt: "Nhất Nhất, hôm nay rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook