Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi thiếu kiên nhẫn ngắt lời anh ta:
"Thẩm Hiên Ninh, anh đang kể cho tôi nghe về câu chuyện đam mê năm xưa của anh đấy à? Tôi lười nghe lắm."
Anh ta sốt sắng, hốc mắt đỏ hoe:
"Không, không phải ý đó. Trước đây là do anh phạm sai lầm, bị Tô Thanh Thanh che mắt. Những năm qua là anh có lỗi với em, cho anh một cơ hội làm lại từ đầu có được không?"
"Anh..." Anh ta ngập ngừng, cúi đầu, giọng nói nhỏ dần, "Cô ta vừa vào tù không lâu, anh đã nộp đơn ly hôn rồi."
"Chúng ta làm lại từ đầu đi, dù sao cũng là tình nghĩa thanh mai trúc mã..."
Tôi lười chẳng buồn nhìn anh ta thêm một cái:
"Giữa chúng ta, từ lâu đã chẳng còn chút tình nghĩa nào nữa rồi."
Tôi cứ ngỡ nói đến mức này là đã đủ rõ ràng.
Vậy mà Thẩm Hiên Ninh như kẻ bị m/a ám, cứ cách vài ba hôm lại chạy đến công ty tôi.
Anh ta bắt đầu gửi đủ loại quà cáp, đồng hồ đắt tiền, trang sức, túi xách phiên bản giới hạn chất đầy cả quầy lễ tân.
Thậm chí còn bắt chước thời xưa, viết cho tôi từng lá thư tình, giống hệt như hồi mười mấy tuổi.
Lá nào tôi cũng vứt thẳng vào thùng rác ngay trước mặt anh ta.
Một buổi chiều nọ, Cố Trạch Dã từ ngoài về, tình cờ bắt gặp Thẩm Hiên Ninh đang ôm một cái thùng giấy đứng ở quầy lễ tân.
Cô nhân viên lễ tân khó xử nhìn Thẩm Hiên Ninh:
"Anh Thẩm, Tổng giám đốc Tô đã nói rồi, đồ của anh chúng tôi tuyệt đối không nhận."
Thẩm Hiên Ninh mặt mày tím tái, đẩy thùng giấy về phía trước:
"Tôi cứ để ở đây, cô ấy tự khắc sẽ xem."
Cố Trạch Dã đút hai tay vào túi quần, lững thững bước tới, trên môi nở nụ cười:
"Thẩm Hiên Ninh, chân tình đến muộn còn rẻ hơn cả cỏ rác. Anh đúng là loại người rẻ tiền thật đấy."
Thẩm Hiên Ninh quay phắt đầu lại:
"C/âm mồm! Cố Trạch Dã, năm xưa anh chẳng qua chỉ là kẻ bại trận dưới tay tôi, giờ thì giả vờ cái gì?"
Cố Trạch Dã bật cười một tiếng:
"Là do anh không biết trân trọng. Anh và con ả Tô Thanh Thanh kia dây dưa bao nhiêu năm trời, bẩn thỉu ch*t đi được."
"Mộc Tuyết sẽ không bao giờ tha thứ cho anh đâu."
Nói xong anh ấy quay người bỏ đi, nhấn thẳng vào thang máy dành riêng cho chủ tịch.
Thang máy lên đến tầng cao nhất, Cố Trạch Dã đẩy cửa bước vào, trong ánh mắt không giấu nổi nụ cười.
Tôi đang ngồi trước bàn làm việc xem tài liệu, ngẩng đầu nhìn anh ấy:
"Gặp chuyện gì vui mà lại hả hê thế?"
Anh ấy bước đến bên cửa sổ sát đất, hất cằm về phía dưới lầu:
"Thẩm Hiên Ninh."
Tôi đóng tài liệu lại, đi đến bên cạnh anh ấy, nhìn theo hướng mắt của anh.
Thẩm Hiên Ninh vẫn đứng bên đường, trong tay cầm vài lá thư.
Một cơn gió thổi qua, những lá thư bị cuốn sang bên kia đường, vương vãi khắp nơi.
Thẩm Hiên Ninh sững người vài giây, rồi chạy sang bên kia đường.
Một chiếc xe từ khúc cua lao ra.
Thẩm Hiên Ninh bay người ra ngoài, đ/ập mạnh xuống đất, một vũng m/áu chảy ra từ dưới thân anh ta.
Tôi thu hồi ánh mắt:
"Đúng là buồn cười thật."
Đêm đó về nhà, tôi không hề gặp á/c mộng.
Những nỗi đ/au đ/è nặng lên tôi suốt tám năm qua, chỉ sau một đêm, tất cả đều tan biến.
Chương 19
Chương 8
Chương 9
Chương 7
Chương 10
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook