Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Vào ngày sinh nhật tuổi hai mươi của tôi, vì muốn nuôi dưỡng con gái nuôi, bố đã ép mẹ tôi phải đứng ra nhận tội thay cho một vụ hối lộ ở trường đại học.
Mẹ tôi bị kết án tròn tám năm tù.
Tám năm sau, bố tôi tìm thấy tôi trong một quán bar:
"Bố không liên lạc được với mẹ con. Thanh Thanh lại gây chuyện rồi, để mẹ con giúp thêm một lần nữa đi."
"Dù sao thì mẹ con bây giờ cũng đâu còn là giáo sư đại học gì nữa, ngồi tù thêm vài năm thì đã sao?"
Vị hôn phu cũ của tôi cũng đến khuyên nhủ:
"Thanh Thanh chỉ là vô tình phạm sai lầm thôi. Cô ấy đang mang trong mình cốt nhục của anh, dù sao trên danh nghĩa cô ấy cũng là em gái em, em không thể trơ mắt nhìn một người phụ nữ mang th/ai phải ngồi tù được."
Tôi vô cảm, quay người bỏ đi.
Lần này, e rằng họ sẽ phải thất vọng rồi.
1
Trong quán bar, âm nhạc sôi động làm người ta tê dại cả tai.
Bố tôi và Thẩm Hiên Ninh đứng trước mặt tôi với vẻ ngoài bảnh bao trong những bộ vest, cả hai cau mày nhìn tôi.
Tôi đặt khay rư/ợu xuống, nhìn họ:
"Xin lỗi, không làm được."
"Lần trước mẹ tôi đứng ra nhận tội thay cho Tô Thanh Thanh, mất việc, vào tù, ngồi đúng tám năm trời."
"Lần này, đừng có mà mơ."
Bố tôi quét mắt nhìn tôi từ đầu đến chân, giọng điệu đầy vẻ kh/inh miệt:
"Con nhìn lại mình xem bây giờ ra cái dạng gì? Tự cam chịu đọa lạc!"
"Ở cái nơi không ra cái thể thống gì này để bưng bê rót rư/ợu, con còn chút liêm sỉ nào không hả?"
"Gọi điện cho mẹ con ngay, bảo bà ấy đến đây! Bố muốn hỏi xem bà ấy giáo dục kiểu gì mà ra loại con gái như con!"
Tôi bật cười, lạnh lùng đáp lại:
"Không ra cái thể thống gì?"
"Đúng vậy, chỗ tôi là miếu nhỏ, không chứa nổi hai vị đại Phật như các người."
"Tô Tiếu Thiên, dắt theo người con rể quý hóa của ông, đi đâu thì đi đi."
Sắc mặt cả hai lập tức trở nên khó coi.
Thẩm Hiên Ninh lên tiếng thuyết phục tôi:
"Thanh Thanh không có khái niệm gì về tiền bạc, lần này vô tình gây ra rắc rối. Chỉ cần mẹ em chịu gật đầu giúp thêm một lần, anh sẽ đưa hai người hai vạn, coi như là chút lòng thành của anh."
Thấy tôi vẫn im lặng, bố tôi không nhịn được bồi thêm một câu:
"Thanh Thanh bây giờ còn đang mang th/ai. Dù sao trên danh nghĩa nó cũng là em gái con, con không thể trơ mắt nhìn một người phụ nữ mang th/ai phải ngồi tù được đúng không?"
Tôi vô cảm nhìn bố mình:
"Tô Tiếu Thiên, có phải ông quên mất rồi không, tám năm trước chính miệng ông bảo tôi cút khỏi nhà họ Tô, nói rằng không còn đứa con gái là tôi nữa."
"Giờ lại đến nhận người thân với tôi, ông không thấy gh/ê t/ởm bản thân mình sao?"
Bố tôi tức đến mức mặt mày tái mét, lồng ngựk phập phồng liên hồi, im lặng một lúc rồi đột nhiên lên tiếng:
"Chỉ cần mẹ con chịu gật đầu, bố có thể để bà ấy quay về nhà họ Tô làm bảo mẫu. Chẳng phải bà ấy vẫn luôn muốn quay lại sao? Tuy giờ bà ấy không còn xứng làm bà Tô nữa, nhưng nể tình bà ấy vẫn còn chút giá trị lợi dụng, bố có thể miễn cưỡng cho bà ấy bát cơm."
Khi ông ta nói ra câu đó, cả người tôi sững sờ.
Tám năm rồi, tôi cứ ngỡ gặp lại họ tôi sẽ gào thét, sẽ phát đi/ên.
Vậy mà tôi lại bình tĩnh đến lạ thường.
Tôi chỉ giơ tay ra hiệu gọi bảo vệ, giọng không lớn không nhỏ:
"Bảo vệ, ở đây có người quấy rối tình dục tôi."
Bố tôi lập tức nổi đóa:
"Tô Mộc Tuyết! Con đang nói nhảm cái gì thế! Con đi/ên rồi à? Mẹ con đâu? Gọi bà ấy đến đây cho ta! Hôm nay ta nhất định phải hỏi xem bà ấy nuôi dạy kiểu gì mà ra loại sói mắt trắng như con!"
Hai người còn chưa kịp nói thêm gì đã bị bảo vệ trực tiếp đuổi ra ngoài.
Chị Phương, chủ quán bar, thấy sắc mặt tôi trắng bệch đ/áng s/ợ, vội vàng chạy đến hỏi:
"Tiểu Tuyết, em không sao chứ?"
Tôi lắc đầu, cầm lấy ly rư/ợu chưa ai uống trước mặt, ngửa cổ uống cạn:
"Em không sao."
Chị Phương chợt nhớ ra điều gì đó:
"Hai người vừa rồi trông quen quá..."
"Chị nhớ ra rồi!"
"Tô Tiếu Thiên, đó chẳng phải là người giàu nhất Kinh thành chúng ta sao!"
"Người bên cạnh là con rể của Tô Tiếu Thiên, Thẩm Hiên Ninh, chủ của văn phòng luật Đông Phương!"
Chị ấy nói xong liền khựng lại:
"Họ đến tìm em làm gì? Họ b/ắt n/ạt em à? Đừng sợ, có chuyện gì cứ nói với chị, chị sẽ đòi lại công bằng cho em!"
Tôi đặt ly rư/ợu xuống, nở nụ cười:
"Chị muốn nghe chuyện không?"
"Câu chuyện về một Trần Thế Mỹ thời hiện đại."
2
Chiếc hộp ký ức được mở ra.
Ông ngoại tôi là Sở Nam Tường, cựu tỷ phú giàu nhất Kinh thành lẫy lừng một thời.
Mẹ tôi từ nhỏ đã được nâng niu như ngọc quý, thời đại học thì quen bố tôi.
Nhà bố tôi nghèo, ông ngoại không đồng ý cuộc hôn nhân này.
Nhưng mẹ tôi đã quyết tâm, theo bố tôi chuyển đến thành phố khác, hai người tay trắng làm nên.
Khởi nghiệp quá khó khăn, chỉ trong ba năm đã n/ợ hơn một triệu.
Đúng lúc đó, mẹ tôi mang th/ai tôi.
Ông ngoại dù sao cũng không đành lòng nhìn mẹ tôi chịu khổ, nên đã để bố mẹ tôi quay về Kinh thành.
Bố tôi bắt đầu từ vị trí quản lý bộ phận ở công ty nhà họ Sở, còn mẹ tôi làm giáo viên ở trường đại học.
Sau khi ông ngoại qu/a đ/ời, bố tôi dần dần nắm quyền kiểm soát công ty, mẹ tôi cũng được phong giáo sư.
Trong mắt người ngoài, chúng tôi là gia đình ba người đáng ngưỡng m/ộ.
Nhưng sau này tôi mới biết, trong lòng bố tôi luôn tơ tưởng đến mối tình đầu của ông ta.
Ông ta và mối tình đầu chưa bao giờ c/ắt đ/ứt liên lạc.
Năm tôi mười lăm tuổi, mối tình đầu của bố mắc b/ệnh u/ng t/hư.
Trước khi lâm chung, bà ta gọi bố tôi đến bên giường b/ệnh, c/ầu x/in ông ta nhận nuôi con gái mình.
Bố tôi đồng ý, đón cô gái đó về nhà, cô ta tên là Tô Thanh Thanh.
Sau khi mẹ tôi biết chuyện này, không những không làm ầm ĩ mà còn lo Tô Thanh Thanh không thích nghi được với môi trường mới, ngày thường luôn quan tâm hỏi han cô ta.
Có những lúc tôi và Tô Thanh Thanh cãi nhau, mẹ tôi đều bảo tôi phải nhường nhịn em gái.
Nghe đến đây, chị Phương lấy cho tôi một phần khoai tây chiên, không nhịn được mà hỏi:
"Chẳng lẽ đứa con nuôi đó là cốt nhục của bố em?"
Tôi cười nhẹ, lắc đầu:
"Không phải, em đã lén đi xét nghiệm ADN rồi."
Chương 8
Chương 9
Chương 7
Chương 10
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook