Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nói xong, tôi trực tiếp bật đoạn ghi âm của Trịnh Ngọc lên.
Tất cả mọi người: "..."
Đáng đời!
21
Chuyện Trịnh Ngọc phát đi/ên với tôi thực ra nói lớn thì không lớn, nói nhỏ thì không nhỏ, quan trọng là ai cũng hiểu ngầm.
Ai bảo cô ta để tôi nắm thóp, những tâm tư bẩn thỉu, nhơ nhuốc đó bị phơi bày ra ánh sáng thì làm sao còn chỗ dung thân.
Vì vậy, danh tiếng của cô ta hoàn toàn thối nát, ở văn phòng không thể ngẩng đầu lên nổi.
Bố tôi bảo cô ta từ chức trước, sau này hẵng tính chuyện tìm việc.
Mẹ tôi và gia đình bà ngoại vì chuyện này mà đến thương lượng với bố tôi.
Lúc ly hôn, mẹ tôi vẫn còn rất cao thượng, không để ý đến tiền bạc, nhưng sau lần này bà cũng đã hiểu ra, Trịnh Ngọc là muốn dồn tôi vào chỗ ch*t! Thế nên bà muốn tranh giành quyền lợi lớn nhất cho tôi.
Kết quả thương lượng là căn nhà chúng tôi đang ở được chuyển tên sang cho tôi.
Trước đó mẹ tôi đã nhận một căn nhà khác nhỏ hơn, bố tôi chỉ bù đắp thêm một chút tiền, lần này mới coi là công bằng, đúng không?
22
Trịnh Ngọc yên phận hẳn, trên mặt mất đi vẻ rạng rỡ và thần thái vốn có.
Dù sao cô ta cũng còn trẻ, trải qua hàng loạt đả kích này có lẽ hơi quá sức.
Sau kỳ nghỉ đông, xuân sang hoa nở, việc học của tôi càng thêm áp lực.
Một ngày nọ, bố không có nhà, Trịnh Ngọc từ trong phòng bước ra, lần này cô ta có chút khác biệt.
Cô ta không những không tránh mặt tôi mà còn bước chân nhẹ nhàng tiến về phía tôi.
Trên mặt lộ ra nụ cười đắc thắng đã lâu không thấy.
"Cho cháu một tin vui nè, dì có th/ai rồi!"
23
Tôi ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn cô ta.
Trịnh Ngọc toét miệng cười: "Sao? Không nói nên lời à?"
Cô ta nhún vai: "Giờ dì không sợ cháu ghi âm hay quay phim gì nữa đâu, dù sao qu/an h/ệ của hai ta cũng rõ ràng rồi còn gì? Dì chỉ muốn nói cho cháu biết, đợi đến lúc cháu đi học đại học, em trai cháu cũng chào đời rồi, đến lúc đó gia đình ba người chúng ta sẽ nhớ cháu lắm đấy!"
Còn nói không sợ, từng chữ thốt ra đều vô cùng cẩn trọng.
Tôi cố tình làm ra vẻ mặt khó xử, im lặng.
Trịnh Ngọc thấy vậy thì vui mừng ra mặt, cười ha hả hai tiếng: "Đợi bao lâu nay, cuối cùng dì cũng đợi được ngày hôm nay! Ngốc rồi hả?" Cô ta hạ thấp giọng, rít qua kẽ răng: "Chẳng phải cháu sợ bị người ta cư/ớp mất bố cháu sao? Sắp tới ông ấy sẽ có con trai rồi! Cháu có biết không, bố cháu từng lén nói với dì, thực ra ông ấy vẫn luôn tiếc nuối vì không có con trai!"
Biểu cảm của Trịnh Ngọc cứ như vừa trúng số đ/ộc đắc.
Tôi nhìn ánh mắt cô ta như nhìn kẻ ngốc.
Xem ra một thời gian không dạy dỗ, cô ta lại hồi sinh rồi, đúng là trẻ người non dạ.
Tôi đợi cô ta nói xong mới đáp: "Dì ơi, con thực sự thực sự rất vui! Dì có biết con đã đợi bao lâu không?"
24
Tôi nắm ch/ặt tay Trịnh Ngọc, ghé sát tai cô ta: "Con thực sự rất vui!"
Trịnh Ngọc chán gh/ét rút tay về: "Cháu cứ cứng miệng đi."
Tôi thở dài: "Dì ơi, dì vẫn chưa hiểu con sao, con làm sao có thể nói dối chứ? Con thực sự luôn đợi dì mang th/ai sinh con, để nhà ta thêm người thêm của mà."
"Con á, không thể chờ đợi được nữa mà muốn gặp em trai nhỏ của con rồi."
Trịnh Ngọc nhìn tôi từ đầu đến chân: "Được thôi, vậy thì cứ chờ xem, đừng hòng giở trò gì nữa, chẳng phải cháu dựa vào việc bố cháu cưng chiều cháu sao? Đó là vì ông ấy cảm thấy có lỗi với cháu, hơn nữa cháu là đứa con duy nhất của ông ấy, đợi con trai dì chào đời, ông ấy sẽ chẳng còn nhớ cháu là ai đâu!"
Tôi xoa xoa tay, hạ giọng xuống thật dịu dàng: "Nghe nói người mang th/ai trí nhớ không tốt, vậy dì còn nhớ cái camera trên tủ lạnh nhà mình không?"
Đồng tử Trịnh Ngọc co rút.
Tôi cười với cô ta thật hiền hòa: "Sau chuyện lần trước, bố con đã đặc biệt kiểm tra lại các file dữ liệu cũ trong camera."
Tôi cố tình ngập ngừng: "Khi ông ấy phát hiện ra dữ liệu chỉ lưu được video trong tháng đó, ông ấy đã thở phào nhẹ nhõm rõ rệt..."
"Điều này là vì sao nhỉ?" Giọng tôi vô cùng ngây thơ.
25
Trịnh Ngọc hơi hoảng, nhưng mím ch/ặt môi không nói lời nào.
Tôi nói: "Thật là, thực ra bố con không cần phải lo lắng, dữ liệu cũ không phải bị ghi đ/è, mà là... bị con copy đi mất rồi."
Câu nói này như sét đá/nh ngang tai, khiến Trịnh Ngọc ch*t lặng.
Cô ta run run đôi môi không thốt nên lời.
Ngay từ một năm trước, sau khi Trịnh Ngọc qua lại với bố tôi, từng nhiều lần nhân lúc mẹ con tôi không có nhà, cô ta đã đến nhà vụng tr/ộm.
Trong video, Trịnh Ngọc thậm chí còn mặc đồ ngủ và đi dép của mẹ tôi.
Lần đầu xem, chính tôi cũng bị sốc.
Tôi không dám để mẹ phát hiện.
Mồ hôi trên trán Trịnh Ngọc chảy xuống, cô ta khản đặc giọng: "Cháu muốn thế nào?"
Tôi hơi mở to mắt: "Dì sợ rồi à? Chẳng phải lúc nãy dì còn đắc ý lắm sao? Con nhớ dì từng nói, làm chuyện đó ở nhà chúng con rất kí/ch th/ích mà!"
Trịnh Ngọc như sụp đổ, ngồi phịch xuống ghế sofa, trân trối nhìn tôi.
Tôi phì cười, cảm giác như mèo vờn chuột đã bắt đầu.
"Đừng nói nữa! Đừng nói nữa! Cháu im miệng đi!" Trịnh Ngọc bịt tai lại.
"Rốt cuộc cháu muốn thế nào? Dì... không chỉ có dì, còn có bố cháu nữa! Cháu không được quá quắt đâu đấy!"
Cô ta nói với giọng c/ầu x/in, hoàn toàn trái ngược với năm phút trước.
26
Nhìn biểu cảm sợ hãi của Trịnh Ngọc, tôi nói: "Ôi dào, mấy tấm ảnh nóng thôi mà, có cần phải thế không!"
Tôi cười đầy á/c ý: "Con nghe nói những kẻ cố tình đi quyến rũ đàn ông đã có vợ đều không biết x/ấu hổ, dì sợ hãi như vậy là vì mang th/ai, nên bản năng làm mẹ trỗi dậy sao? Cuối cùng cũng biết sợ sẽ làm mất mặt đứa con chưa chào đời của mình rồi à?"
Trịnh Ngọc r/un r/ẩy nhìn tôi, trong mắt lộ rõ vẻ k/inh h/oàng.
Chương 10
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook