Tôm này tôi không cần nữa: Hậu truyện trọn bộ

"Tô Uyển?"

Nghe tiếng, tôi nhíu mày quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy Kiều Lỵ Lỵ, cô ta đang đứng trước cửa quán ăn, có vẻ như đang đợi ai đó.

Chẳng bao lâu sau, Lâm Nhiên Dã đi tới từ phía xa, trên người còn đeo một chiếc túi xách nữ, là của ai thì không cần nói cũng biết.

9

Hai tháng không gặp, Lâm Nhiên Dã đen đi một vòng, nhìn thấy tôi rõ ràng đã khựng lại.

"Uyển Uyển? Em về rồi à?"

Kiều Lỵ Lỵ lại liếc tôi một cái: "Cậu nhìn xem, đã bảo là người ta giờ không chừng sống tốt hơn cậu, còn cậu thì đúng là đồ ngốc, vẫn còn đ/au lòng cơ đấy."

Hai tháng nay, Lâm Nhiên Dã không ít lần nhắn tin cho tôi, nhưng tôi không trả lời lấy một câu.

Tháng đầu tiên, Lâm Nhiên Dã thử tìm bạn cùng phòng của tôi để dò hỏi tin tức.

Bạn tôi không nói cho anh ta, đến khi hỏi ra mới biết chúng tôi đã chia tay. Sau đó bạn tôi bảo anh ta liên lạc với tôi mãi, tôi không trả lời, anh ta rất lo lắng.

Nhưng nực cười ở chỗ, lo lắng thì lo lắng, anh ta vẫn có tâm trạng đi biển cùng Kiều Lỵ Lỵ.

Hai người họ chơi ở biển ít nhất là nửa tháng.

Ảnh đăng vòng bạn bè không tấm nào trùng tấm nào, thậm chí còn có không ít ảnh thân mật.

Khi bạn tôi gửi cho tôi xem, tôi chỉ nói một câu: "Trong lòng buồn, nhưng cơ thể thì vui vẻ lắm."

Cô ấy biết chúng tôi không còn khả năng nào nữa nên sau đó cũng không chuyển tiếp vòng bạn bè của anh ta cho tôi xem nữa.

Tôi giữ vẻ mặt lạnh tanh không đoái hoài, đúng lúc Quý Lâm cũng đã đỗ xe xong.

Anh bước tới bên cạnh tôi: "Sao thế?"

Tôi lắc đầu: "Không có gì, gặp bạn học thôi."

"Bạn học?" Lâm Nhiên Dã vừa nghe thấy liền nhíu mày: "Uyển Uyển, hai tháng, em chặn anh tròn hai tháng, bây giờ chúng ta khó khăn lắm mới gặp mặt, em lại nói anh là bạn học sao?"

Tôi cười lạnh: "Chẳng lẽ không phải à? Chúng ta đã chia tay rồi."

"Anh không đồng ý chia tay, đó là em đơn phương nói chia tay thôi."

Anh ta rõ ràng có chút kích động, vừa nói vừa bước tới trước mặt tôi. Quý Lâm kéo tôi ra sau lưng anh.

Lâm Nhiên Dã bị hành động của Quý Lâm kí/ch th/ích, lập tức nổi cáu: "Ông là ai? Đây là bạn gái tôi."

Quý Lâm khẽ nhíu mày: "Cô ấy đã nói rồi, hai người chia tay rồi, là bạn học."

"Tránh ra."

Lâm Nhiên Dã không cao bằng anh, hơi ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt mang theo sự hung hăng: "Tô Uyển, đây là lý do em không thèm trả lời anh suốt hai tháng nay sao?"

"Tìm một lão già thế này để chọc tức anh à?"

"Rời xa anh, em đói khát đến thế sao?"

Tôi nghe xong cơn gi/ận bốc lên đầu: "Anh ăn nói vớ vẩn gì đấy? Đây là sếp của tôi!"

Ai ngờ lời tôi vừa dứt, Quý Lâm đã hừ cười: "Thảo nào người ta chê em, từng yêu em đúng là vết nhơ trong hồ sơ của cô ấy."

Nghĩ lại thấy x/ấu hổ quá, tôi kéo tay áo anh, anh quay đầu lại: "Xót cho cậu ta à?"

"Không phải, em thấy anh nói đúng, nên hơi x/ấu hổ thôi."

Lâm Nhiên Dã giơ tay chỉ vào Quý Lâm: "Mẹ kiếp, ông quyến rũ nữ sinh viên, ông có biết nhục không?"

Quý Lâm thong thả tháo kính xuống: "Nếu cậu còn tiếp tục phỉ báng, tôi không ngại để luật sư của tôi đến nói chuyện với cậu về tội phỉ báng đâu."

Trong lúc anh ngước mắt lên, đáy mắt chứa đựng sự dữ dội mà tôi chưa từng thấy bao giờ.

Kiều Lỵ Lỵ nghe vậy vội kéo Lâm Nhiên Dã ra sau: "Thôi đi, A Dã, cậu cũng biết Tô Uyển chỉ đang chọc tức cậu thôi, đợi cô ấy chơi chán rồi sẽ quay về xin lỗi cậu thôi."

"Chỉ có kẻ ngốc mới xin lỗi cậu ta, còn cô nữa đấy, soi gương đi! Da mặt dày đến mức sắp n/ổ tung rồi kìa."

Kiều Lỵ Lỵ bị tôi chặn họng đến c/âm nín: "Cô!"

Thấy nói không lại tôi, cô ta lại nói: "Tô Uyển, cô có biết A Dã thời gian này vì tìm cô mà g/ầy đi bao nhiêu không? Cậu ấy cả nửa tháng trời không ăn nổi cơm, nếu không phải bọn tôi ở bên cạnh cậu ấy, cô nghĩ giờ cậu ấy có thể đứng trước mặt cô được sao?"

"Ồ, không ăn nổi cơm nhưng lại có thời gian đi du lịch, chụp ảnh đôi ở biển cơ đấy."

Tôi đảo mắt, Kiều Lỵ Lỵ nghe tôi nói vậy không hề chột dạ mà ngược lại còn có chút đắc ý: "Cô không chịu dỗ dành cậu ấy, bọn tôi đương nhiên sẽ dỗ."

Lâm Nhiên Dã lạnh mặt, nhìn chằm chằm Quý Lâm.

Rồi lại nhìn tôi: "Em ngủ với ông ta rồi đúng không? Hửm?"

Cái t/át của tôi còn chưa kịp giáng xuống, Quý Lâm đã vung nắm đ/ấm qua rồi.

Cuối cùng, chúng tôi đều vào đồn cảnh sát.

10

"Không hòa giải! Hắn lừa nữ sinh, cư/ớp bạn gái tôi!"

"Tôi tuyệt đối không hòa giải!"

Khi tôi mượn cồn i-ốt và tăm bông từ cảnh sát quay lại, Lâm Nhiên Dã như một con sư tử nổi gi/ận, mắt đỏ ngầu, anh ta cứ ầm ĩ mãi.

Cuối cùng bị cảnh sát dẫn đi phê bình giáo dục.

Quý Lâm khoanh tay ngồi trên ghế dài.

Tôi bước tới ngồi cạnh anh: "Anh Quý Lâm, đưa tay đây."

Lúc này anh mới mở mắt: "Không sao đâu."

Tôi cưỡng ép kéo tay anh lại: "Bao nhiêu tuổi rồi mà còn động tay động chân."

Tôi lầm bầm một câu, Quý Lâm bật cười thành tiếng: "Nghe như không có lương tâm ấy nhỉ?"

"Đâu có? Anh động tay là không đúng với thân phận, lẽ ra nên là em mới phải."

"Vậy thì em cho anh một danh phận không phải là xong sao?"

Tôi ngẩn người nhìn anh, cuối cùng vẫn là anh chịu thua: "Anh là anh trai em, anh không giúp em đòi lại công bằng thì còn ai giúp em nữa."

Tôi bôi th/uốc xong, bình tĩnh đậy nắp lại, nhưng trong lòng đã hoảng lo/ạn không thôi.

Giọng điệu vừa rồi của anh nghe không giống chỉ coi tôi là em gái.

"Vậy, em phải nói cảm ơn ạ?"

"Không có chi, sau này yêu đương thì mở mắt ra mà chọn người là được."

Tôi: ...

Lâm Nhiên Dã đã bị giáo dục xong và được thả ra, anh ta nhìn thấy cồn và tăm bông trong tay tôi, trên mặt thoáng qua tia vui mừng, nhưng vẫn kiêu ngạo nói: "Xem như em còn quan tâm đến anh, em c/ắt đ/ứt với gã đàn ông này đi, anh sẽ không tính toán nữa."

Là người trong cuộc, tôi vẫn cảm thấy hối h/ận, sao mình lại từng có mối tình đáng x/ấu hổ đến vậy cơ chứ.

Danh sách chương

5 chương
20/08/2026 13:12
0
20/08/2026 13:12
0
21/08/2026 03:01
0
21/08/2026 03:01
0
21/08/2026 03:01
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu