Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lục Sính miễn cưỡng ra mở cửa.
Cánh cửa vừa mở ra, Lương Tư Hoài với gương mặt xanh mét đang đứng ở bên ngoài.
19.
Lương Tư Hoài là kẻ thanh cao và tự phụ.
Anh hỏi tôi yêu ai.
Tôi nói yêu cả hai.
Anh bảo mình không thể chấp nhận việc chia sẻ tình yêu của tôi với người khác.
Thế là anh thề thốt đủ kiểu, bảo sẽ c/ắt đ/ứt với tôi, từ nay không nhìn mặt nhau nữa.
Sở dĩ nói là "đủ kiểu" vì lần nào thề thốt xong, chẳng được mấy ngày, tôi lại nhận được cuộc gọi của anh vào giữa đêm.
Điện thoại vừa bắt máy, anh cũng không nói gì, chỉ nghe thấy tiếng nức nở lặng lẽ.
Lần nào Lục Sính cũng giúp tôi tắt máy rất nhanh, rồi lập tức tắt nguồn điện thoại.
Ngày hôm sau, Lương Tư Hoài lại lặng lẽ xuất hiện trong bếp.
Cứ lặp đi lặp lại như vậy mấy lần.
Cuối cùng anh cũng chấp nhận số phận làm "phòng nhì" của mình.
Không có danh phận chính thức.
Anh luôn thấp hơn Lục Sính một bậc.
Trong lòng Lương Tư Hoài luôn có một nút thắt.
Có lần, anh hỏi tôi: "Nếu như lúc đó tôi không giả ch*t, thì em sẽ không kết hôn với anh ta đúng không?"
"Có phải bây giờ người kết hôn với em đã là tôi rồi không?"
Nghĩ một lát, tôi đáp: "Có lẽ vậy."
Khoảnh khắc đó, tôi nhìn thấy sự hối h/ận tột cùng trong mắt Lương Tư Hoài.
20.
Kể từ đó, Lương Tư Hoài vẫn rất thích hỏi tôi yêu ai hơn.
Lần nào tôi cũng bảo yêu cả hai.
Nhưng thực ra chính tôi cũng chẳng biết.
Tôi chỉ biết rằng, cuộc sống của mình thật diệu kỳ.
(Hết.)
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook