Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi ngoài mặt thì phụ họa, nói phòng nhân sự nhàn nhã một chút, hợp với Đinh Tranh, nhưng trong lòng lại cười nhạo.
Tính cách như Đinh Tranh mà bảo cô ta đi làm nhân sự ư?
Cứ chờ đấy, không quá ba ngày, cô ta sẽ lại lấy lông gà làm lệnh tiễn cho xem.
Trước đây tôi từng đến công ty Giang Dữ vài lần, có kết bạn WeChat với một cô thư ký.
Cô bạn này than thở với tôi, nói Đinh Tranh giống như một cô chủ nhỏ, suốt ngày sai bảo người khác.
Tôi an ủi cô ấy: 「Ấy, cô ấy là em gái thanh mai trúc mã của Giang Dữ, chắc chắn là có chút kiêu kỳ rồi.」
「Đâu chỉ là kiêu kỳ! Cô ta chẳng làm việc gì cả, suốt ngày ở lì trong văn phòng của Tổng giám đốc Giang. Tổng giám đốc Giang đang ở đây bàn chuyện làm ăn với khách hàng, còn cô ta thì ở phía bên kia vắt chân chữ ngũ chơi điện tử!」
Giang Dữ cũng than vãn với tôi vài lần, nói không ngờ Đinh Tranh hoàn toàn không có thái độ làm việc, anh ấy cũng không biết phải làm sao.
Giống như một củ khoai lang nóng bỏng tay, vứt đi không được, mà giữ lại cũng không xong.
Tôi khuyên anh ấy: 「Hay là, anh để Tranh Tranh theo dự án đi? Hiện giờ cô ấy không có việc gì quan trọng trong tay, chắc chắn là cảm thấy anh coi thường cô ấy rồi.」
Giang Dữ nhíu mày: 「Thế này có được không... Hiện giờ cô ấy đến việc đơn giản cũng không làm nổi, anh không yên tâm lắm.」
「Anh cứ để cô ấy thử xem sao, dù sao cũng chỉ là một dự án, có mất cũng không sao đâu.」
Thấy anh ấy vẫn còn do dự, tôi lại nói: 「Anh phải tìm cho cô ấy chút việc mà làm, không thì cô ấy cứ ở lì trong văn phòng của anh, làm phiền anh bàn chuyện làm ăn.」
Giang Dữ thở dài, nắm lấy tay tôi: 「Sở Sở, em chính là quá lương thiện, quá dịu dàng. Đối xử tốt với tất cả mọi người như vậy, sau này sẽ chịu thiệt đấy.」
Tôi mỉm cười dịu dàng, thầm nghĩ gã đàn ông ngốc nghếch này chắc chắn chưa từng xem Chân Hoàn Truyện.
Không biết sao? đ/ao dịu dàng, mỗi nhát đều c/ắt đ/ứt sinh mạng người ta.
18.
Không ngoài dự đoán của tôi, Giang Dữ bảo Đinh Tranh đi theo một khách hàng nhỏ, Đinh Tranh sống ch*t không chịu.
Lý do là đơn hàng của khách này quá nhỏ, cô ta hoàn toàn không có không gian để thể hiện.
Giang Dữ phàn nàn với tôi: 「Tranh Tranh không coi trọng dự án này, nói là muốn đi theo khách hàng lớn.」
「Vậy hay là, anh cứ để cô ấy thử xem?」
Giang Dữ châm một điếu th/uốc, mày nhíu ch/ặt: 「Em không biết đâu, đó là khách hàng lớn hợp tác ổn định của bọn anh, một nửa doanh thu đều dựa vào dự án này đấy.」
「Đã là hợp tác ổn định thì chắc cũng không xảy ra vấn đề gì lớn đâu. Anh tìm một người đáng tin cậy dẫn cô ấy theo là được chứ gì?」
Giang Dữ sau khi bị tôi thuyết phục một hồi, cuối cùng cũng gật đầu.
Nhưng ngày hôm sau, anh ấy đã nổi trận lôi đình.
「Đinh Tranh, n/ão em bị heo gặm rồi à? Anh đã dặn đi dặn lại, vậy mà em còn làm mất lòng khách hàng!」
Đinh Tranh cũng không chịu thua: 「Thì đã sao, bọn họ tự mình đến muộn, còn muốn trách em à?」
Giang Dữ tức đến bật cười: 「Người ta tắc đường đến muộn nửa tiếng, vậy mà em lại đi cãi nhau với người ta?」
Đinh Tranh gào khóc: 「Thời gian của em cũng rất quý giá có được không! Dựa vào đâu mà em phải hạ mình, rõ ràng là bọn họ làm sai!」
Tôi thầm nghĩ, Đinh Tranh đúng là được nuông chiều quá mức, bị đuổi việc một lần rồi mà vẫn chưa nhớ lấy bài học của xã hội.
Giang Dữ tức đến đỏ cả mắt, nhưng vẫn không nỡ nặng lời với cô ta.
Tôi nhân cơ hội đổ thêm dầu vào lửa: 「Giang Dữ, anh đừng m/ắng cô ấy nữa. Tranh Tranh vẫn chưa quen với khách hàng, cô ấy cũng không cố ý đâu.」
Đinh Tranh bỗng nhiên hét lớn về phía tôi: 「Có phải là chị không! Chắc chắn là chị nói x/ấu em trước mặt anh Dữ, anh Dữ bình thường chưa bao giờ nỡ m/ắng em!」
Cô ta lao lên định gi/ật tóc tôi, trong lúc xô đẩy, tôi "yếu đuối" ngã xuống đất.
Tôi rơm rớm nước mắt, nhìn Giang Dữ đầy đáng thương.
「Giang Dữ, anh đừng trách Tranh Tranh, cô ấy cũng vì lo lắng thôi...」
"Chát" một tiếng giòn tan.
Tôi ngạc nhiên mở to mắt.
Giang Dữ vậy mà lại t/át Đinh Tranh một cái đ/au điếng.
19.
Đinh Tranh sau khi bị đá/nh thì khóc lóc bỏ đi.
Trước khi đi, cô ta còn gào thét, nói Giang Dữ bị con "yêu tinh" là tôi mê hoặc, mất hết lý trí.
Giang Dữ không thèm để ý đến cô ta, chỉ đỡ tôi dậy, hỏi han dịu dàng xem tôi có bị thương không.
「Em không sao,」 tôi tủi thân lắc đầu, 「Anh vẫn nên đi xem Tranh Tranh đi, cô ấy là một cô gái nhỏ, chạy ra ngoài lung tung, nhỡ xảy ra chuyện gì thì sao.」
Giang Dữ không vui: 「Quan tâm cô ta làm gì! Lớn thế này rồi, cũng nên biết lấy bài học đi thôi.」
Lần này Giang Dữ hạ quyết tâm, cho Đinh Tranh tạm đình chỉ công tác một tháng.
Bảo là để cô ấy tự kiểm điểm lại bản thân.
Kết quả Đinh Tranh không những không tự kiểm điểm, mà còn kéo theo bảy tám người tới c/ứu viện.
Bố mẹ Giang Dữ, bố mẹ Đinh Tranh, cùng hai người cậu của Đinh Tranh.
Một bàn người lớn quây thành vòng tròn, cùng nhau trách cứ Giang Dữ không biết điều.
「Tranh Tranh làm sai điều gì mà con lại khiến con bé bẽ mặt thế này!」
「Đúng đấy! Con bé mới vào công ty được mấy ngày, con đã cho nó tạm đình chỉ, thật mất mặt quá.」
「Phải đấy Giang Dữ, em gái mình, con không quan tâm thì thôi, lại còn cố tình gây khó dễ cho nó.」
Gân xanh trên trán Giang Dữ gi/ật gi/ật.
Người khác thì không nói, sao đến cả bố mẹ Giang Dữ cũng hùa theo.
Chẳng lẽ Đinh Tranh còn quan trọng hơn cả đơn hàng lớn của công ty sao?
Tôi rót cho Giang Dữ một chén trà, bảo anh ấy bình tĩnh lại: 「Tranh Tranh còn nhỏ, anh cứ để cô ấy rèn luyện thêm.」
Đinh Tranh lườm tôi một cái, dùng khẩu hình miệng nói tôi giả nhân giả nghĩa.
Tôi nhếch môi: 「Tranh Tranh, lần này cứ nghe lời Giang Dữ đi. Em cứ theo một khách hàng nhỏ trước, sau này quen với quy trình rồi thì đi theo dự án lớn, được không?」
Đinh Tranh đ/ập bàn: 「Có liên quan gì đến chị à? Cả nhà chúng tôi đang nói chuyện ở đây, chị chen mồm vào làm gì!」
Chương 7
Chương 11
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook