Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi quay về ký túc xá thu dọn vài món đồ dùng thiết yếu, khi mang xuống lầu, tôi ngạc nhiên phát hiện các bạn cùng lớp đều đang đứng dưới chân tòa nhà.
Lý Mộng đứng ở phía trước nhất.
Vừa thấy tôi, cô ấy chạy nhanh tới, chặn trước mặt tôi.
"Bạn Trần Hạo Vũ, xin lỗi bạn, là chúng mình bị Trương Hạo che mắt nên mới oan uổng cho bạn, bọn mình xin lỗi bạn, thật sự xin lỗi."
Những bạn học phía sau cô ấy cũng đồng loạt cúi đầu.
"Xin lỗi bạn, là bọn mình đã oan uổng cho bạn rồi."
Tôi nhìn họ.
Chỉ muốn cười lạnh.
Nếu trước đó họ chịu dành cho tôi dù chỉ một chút tin tưởng.
Trương Hạo cũng đã chẳng thể ngang nhiên photoshop một đống ảnh giả rồi diễn kịch suốt thời gian dài như vậy.
Tôi cũng chẳng phải tốn thời gian và công sức để ra tòa tự chứng minh sự trong sạch của mình.
Nhưng giờ đây, mọi chuyện đã qua rồi.
Tôi không oán h/ận, nhưng cũng sẽ không tha thứ.
Tôi kéo vali đi lướt qua họ.
Tôi hất cằm về phía Trương Hạo đang lén lút đeo khẩu trang, đội mũ, định lẻn vào ký túc xá ở gần đó.
"Tôi sắp đi trao đổi nước ngoài rồi, đợi đến lúc tôi trở về cũng đã là mùa tốt nghiệp, chúng ta cũng chẳng còn thời gian ở bên nhau nữa."
"Người mà các bạn thực sự nên quan tâm, chính là cậu bạn mà các bạn từng kiên quyết tin tưởng, tích cực giúp đỡ, và còn phải sống chung cùng các bạn suốt hai năm tới nữa kìa."
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía đó.
Dáng người Trương Hạo cứng đờ lại.
"Trương Hạo?"
Trương Hạo vội vã bỏ chạy thục mạng.
"Tôi không phải Trương Hạo, tôi không phải Trương Hạo!"
Nhưng chạy trốn thì có ích gì chứ?
Cậu ta chạy được một ngày, chẳng lẽ còn chạy trốn được suốt hai năm sao?
Tôi mỉm cười nhẹ, rời khỏi nơi này.
Hướng tới cuộc sống mới đầy nắng ấm của mình.
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 32
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook