Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Vậy thì tốt cả đôi đường.
Ăn sáng xong, tôi chủ động đi vào phòng trẻ, kiễng chân áp vào nôi xem "em gái".
Con bé đang ngủ ngon lành, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nheo, chẳng có nét nào giống tôi cả.
Mẹ bước tới, xoa đầu tôi: "Niệm An thích em gái à?"
"Thích ạ." Tôi gật đầu đầy nghiêm túc: "Em gái bé xíu, con phải bảo vệ em."
Mẹ thấy ấm lòng, bế tôi lên hôn một cái: "Niệm An nhà ta thật hiểu chuyện."
Tôi cười ngoan ngoãn, trong lòng đã bắt đầu tính toán.
Đứa em gái giả này, tôi phải nuôi cho thật tốt.
Nuôi thành công cụ đắc lực nhất của mình.
Từ ngày đó, tôi bắt đầu diễn vai người chị gái tốt nhất thế gian.
Em gái khóc, tôi là người chạy đến dỗ dành đầu tiên.
Bình sữa của em hết, tôi giơ tay gọi bảo mẫu.
Búp bê bố mẹ m/ua cho, tôi còn chưa kịp tháo bao bì đã nhét ngay vào đầu giường em gái.
Một đứa trẻ ba tuổi làm những việc này, đặt vào nhà ai cũng thấy cảm động.
Quản gia nói nhỏ với bố mẹ: "Đại tiểu thư tầm tuổi này mà đã thương em như vậy, sau này chắc chắn là người có trách nhiệm."
Ánh mắt bố mẹ nhìn tôi ngày càng hài lòng.
Hài lòng đến một mức độ nhất định, họ sẽ cảm thấy áy náy.
"Niệm An, con mới ba tuổi, không cần cái gì cũng phải nhường em." Mẹ ngồi xổm xuống giúp tôi chỉnh lại váy: "Con cũng là bảo bối của bố mẹ, muốn gì thì cứ lấy trước, không cần lúc nào cũng nghĩ cho em."
Bố cũng ngồi xuống, xoa tóc tôi: "Con không n/ợ em gái gì cả, nhớ kỹ nhé."
Câu nói này, thứ tôi chờ đợi chính là câu này.
Có bước đệm này rồi, sau này dù tôi không còn nhường nhịn Cố Uyển Thanh mọi lúc mọi nơi, bố mẹ cũng sẽ không thấy tôi ích kỷ.
Ngược lại, họ sẽ thấy tôi cuối cùng cũng đã học được cách yêu bản thân mình.
Thời gian thấm thoát trôi qua, Cố Uyển Thanh được hai tuổi.
Con bé này tuy còn nhỏ chưa hiểu chuyện, nhưng gen di truyền thì không lừa được ai.
Chu Tú Liên ngoại hình bình thường, Trần Đại Hải thì thô kệch.
Con gái của họ, tự nhiên cũng chẳng thể nào tinh tế cho được.
Cố Uyển Thanh hai tuổi, da dẻ vàng vọt, mày mắt xếch lên, cười lên trông y hệt bộ dạng lúc trẻ của bà thím b/án khoai lang đầu làng.
Còn tôi thừa hưởng trọn vẹn ngoại hình của bố mẹ, mắt to mũi cao, trắng trẻo như búp bê sứ.
Hai người đứng cạnh nhau, ai nhìn cũng thấy rõ sự chênh lệch.
Người làm trong nhà bắt đầu xì xào.
"Da phu nhân trắng thế, tiên sinh cũng mày rậm mắt to, sao nhị tiểu thư lại..."
"Suỵt, không được để phu nhân nghe thấy đâu."
Những lời bàn tán đó tôi đều nghe thấy hết, không vội, cứ để đạn bay thêm một lúc nữa.
Năm Cố Uyển Thanh ba tuổi, con bé bắt đầu bộc lộ "bản chất" thật sự.
Bữa tối hôm đó, mẹ khen tôi dùng đũa giỏi.
Chỉ một câu nói như vậy.
Cố Uyển Thanh lập tức ném bát xuống đất.
"Không cần chị tốt! Uyển Thanh mới là nhất!"
Nó gào lên bằng giọng the thé, nước mắt nước mũi lem luốc cả mặt.
"Tại sao mọi người chỉ khen chị mà không khen con!"
Mặt mẹ trầm xuống.
Bố đ/ập thẳng tay xuống bàn: "Cố Uyển Thanh, có lần nào chị không nhường con không? Con đối xử với chị như thế à?"
Tôi kịp thời đứng dậy, đi đến bên cạnh Cố Uyển Thanh, ngồi xuống giúp nó lau mặt.
"Em gái đừng khóc, kẹo của chị cho em ăn có được không?"
Cảnh tượng này khiến bố mẹ vừa xót vừa hài lòng.
Xót vì tôi quá hiểu chuyện, mà hài lòng cũng vì tôi quá hiểu chuyện.
Còn Cố Uyển Thanh, kể từ ngày đó, nó đã bị gắn cái mác "không bằng chị gái".
Nó càng quậy, cái mác này lại càng sâu sắc.
Ngay cả khi nó không quậy, mọi người cũng đang chờ nó quậy.
Còn tôi chẳng cần làm gì cả, chỉ cần giữ nụ cười, giữ sự dịu dàng, giữ hình tượng "người chị gái tốt nhất thế gian".
So với việc sống không bằng ch*t trên xe lăn kiếp trước, thế này quá dễ dàng.
Năm Cố Uyển Thanh bốn tuổi, tính khí càng trở nên tệ hại hơn.
Vì giáo viên mẫu giáo khen tôi vẽ tranh đẹp, nó về nhà liền x/é nát hết tranh của tôi.
"X/ấu ch*t đi được! X/ấu ch*t đi được! Con vẽ mới đẹp!"
Quản gia không chịu nổi, muốn dạy dỗ nó.
Tôi đã ngăn lại.
"Không sao đâu, chị vẽ lại bức khác là được."
Tôi muốn để nó kiêu ngạo.
Kiêu ngạo tận xươ/ng tủy, kiêu ngạo đến mức không thể sửa đổi.
Như vậy, đến ngày chân tướng bị phanh phui, sẽ không một ai đứng về phía nó.
Một đứa thiên kim giả không được yêu mến, và một đại tiểu thư thật hoàn hảo đến mức không thể bắt bẻ.
Tất cả mọi người sẽ chọn tôi.
Năm năm tuổi, tôi đã làm một việc.
Nhân lúc Cố Uyển Thanh ngủ trưa, tôi ghé sát tai nó, khẽ nói một câu.
"Em gái à, dù có chuyện gì xảy ra, em vẫn luôn là nhị tiểu thư của nhà họ Cố, thân phận này không ai cư/ớp được của em đâu."
Nó lơ mơ mở mắt: "Chị đang nói gì thế?"
Tôi cười giúp nó đắp chăn: "Không có gì, em chỉ cần nhớ câu này là được."
Hạt giống, phải gieo từ nhỏ.
Thời gian thấm thoát, tôi bảy tuổi.
Cố Uyển Thanh năm tuổi.
Cả nhà đi dự tiệc mừng thọ ông nội, họ hàng đều đến đông đủ.
Tại bữa tiệc, người anh họ con nhà chú hai lấy ảnh tôi và Cố Uyển Thanh ra so sánh.
"Bác cả, con gái lớn của bác trông y hệt như đúc từ một khuôn với bác. Nhưng cô con gái nhỏ này..."
Anh ta chỉ vào ảnh Cố Uyển Thanh, ngập ngừng.
"Ngũ quan này cũng đâu có giống bác gái đâu."
Cả bàn tiệc im lặng trong hai giây.
Cố Uyển Thanh đứng cạnh mẹ, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.
"Anh nói dối! Con chính là con gái của bố mẹ!"
Nó vơ lấy cốc nước cam trên bàn, hắt thẳng vào mặt anh họ.
"Anh còn nói nữa con đá/nh anh!"
Hiện trường náo lo/ạn cả lên.
Anh họ bị nước cam tạt đầy mặt, áo sơ mi ướt sũng, mặt lúc xanh lúc trắng.
Mẹ tức gi/ận lôi Cố Uyển Thanh sang một bên để giáo huấn, bố vội vàng đưa khăn giấy xin lỗi anh họ.
Chương 9
Chương 8
Chương 9
Chương 7
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook