Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cứ phải đến lúc đầu rơi m/áu chảy mới chịu dừng lại.
Không biết tôi cuộn mình trong ghế sofa bao lâu, đèn phòng khách "tách" một tiếng sáng bừng lên.
"Đường Đường? Sao cậu ở nhà mà không báo cho chúng mình một tiếng.
"Chúng mình ăn cơm ở ngoài rồi."
Đường D/ao vừa nói vừa lấy dép từ tủ giày ra, rồi tiện tay đưa dép của Giang Dữ cho anh ấy.
Một câu "chúng mình" tự nhiên như thể cô ta mới là nữ chủ nhân của căn nhà này.
Giang Dữ thay dép, liếc nhìn bàn ăn trống trơn, nhíu mày: "Không phải nói muốn ăn cá diếc xào chua ngọt sao?"
Tôi không muốn nói chuyện, đứng dậy đi vào phòng.
Giang Dữ túm lấy cánh tay tôi: "Khóc à? Ai b/ắt n/ạt em?"
Không hỏi thì không sao.
Vừa hỏi, sống mũi tôi đã không kìm được mà cay xè.
Tôi muốn rút tay ra, nhưng anh ấy lại nắm ch/ặt hơn.
"Khương Đường, nói chuyện đi." Anh ấy bắt đầu mất kiên nhẫn.
"Này Giang Dữ, làm đ/au Đường Đường nhà tôi, tôi không tha cho anh đâu!"
Đường D/ao tiến lên, tức gi/ận đ/á Giang Dữ một cái.
"Buông Đường Đường nhà tôi ra!"
Giang Dữ liếc nhìn tôi, lạnh mặt buông tay.
"Đường Đường đừng khóc, Giang Dữ b/ắt n/ạt em chỗ nào? Để tôi đá/nh nó giúp em.
"Khoan đã, không phải là vì hai đứa mình đi ăn mà không gọi em đấy chứ?"
Thấy tôi không nói gì, Đường D/ao coi như tôi mặc định, vội vàng giơ ba ngón tay lên:
"Thề với trời, tôi không cố ý đâu. Tôi đói quá, nên muốn Iót dạ ở ngoài trước một chút.
"Chúng mình có gọi điện cho cậu mà, không gọi được."
Cô ta nắm tay tôi làm nũng:
"Đường Đường ngoan đừng gi/ận nữa, Giang Dữ có mang quà từ Lhasa về cho cậu này.
"Giang Dữ, mau lấy ra đi."
Giang Dữ lấy trong túi ra hai hộp bánh trứng lúa mạch, mặt vẫn lạnh, nhưng giọng điệu đã dịu đi vài phần.
"Này, bánh em thích ăn đấy."
Tôi cúi đầu.
Hốc mắt khô khốc lại nóng bừng lên.
Mỗi lần bay, Giang Dữ đều mang đặc sản địa phương về cho tôi.
Bánh hoa tươi Côn Minh, bánh tuyết matcha Quý Dương...
Khi đó anh ấy còn là cơ phó, để tích lũy giờ bay, ngày nào cũng dậy từ 3 giờ sáng, hạ cánh trong tình trạng mắt đỏ ngầu.
Tôi xót anh ấy mệt, không bao giờ đưa ra bất kỳ yêu cầu nào, cũng không để anh ấy tốn thời gian m/ua đồ cho tôi.
Vậy mà anh ấy lại không bận tâm: "Có thể để Đường Đường nhà anh ăn được đặc sản khắp nơi, thì anh có mệt cũng không sao."
Ngày đó, cả thành phố còn đang chìm trong giấc ngủ, ánh đèn neon mờ ảo xuyên qua khe rèm cửa.
Anh ấy cọ cọ vào cổ tôi: "Bảo bối, xin lỗi em, cứ để em cô đơn một mình, đợi anh lên làm cơ trưởng..."
Một câu chưa nói hết, anh ấy đã ngủ thiếp đi.
Khi đó, chúng tôi chen chúc trong căn nhà thuê gần sân bay, cứ ngỡ đợi anh ấy lên làm cơ trưởng, mọi thứ sẽ viên mãn.
Giờ đây anh ấy đã là cơ trưởng, m/ua được căn hộ hai phòng ngủ này, cũng vẫn mang đặc sản về cho tôi.
Nhưng lại dành nhiều thời gian hơn để c/ầu x/in vòng tay bình an cho một cô gái khác.
Không quay lại được nữa rồi.
Thấy tôi mãi không chịu đưa tay ra, Đường D/ao cầm lấy, hạ giọng nói với tôi:
"Được rồi bảo bối, anh ấy vừa bay mấy tiếng đồng hồ, vừa hạ cánh đã về với cậu rồi, đừng gi/ận dỗi nữa.
"Cơ quan nhiều cô gái thích anh ấy lắm, nhỡ làm căng anh ấy bỏ cậu thì..."
Tôi nhìn chằm chằm vào Đường D/ao, như thể lần đầu tiên mới quen biết cô ấy.
Người bạn lớn lên cùng tôi từ nhỏ, trong tình cảnh này, lại dùng cách hạ thấp và đe dọa để bắt tôi nuốt trôi nỗi ấm ức.
Trong mắt cô ta, có phải tôi đã trèo cao nên mới có được Giang Dữ?
Tôi phải cúi đầu khép nép, thậm chí làm ngơ trước sự m/ập mờ của họ, mới đổi lấy được sự bình yên giả tạo.
Đột nhiên, cái cách cô ta ra vẻ bảo vệ tôi ngày trước, trở nên giả tạo và gh/ê t/ởm.
"Muốn ăn thì cậu ăn đi." Tôi định về phòng.
Đường D/ao lại bật cười: "Bạn trai cậu m/ua riêng cho cậu đấy, mình ăn thì cậu chẳng khóc ch*t à.
"Thôi nào, Giang Dữ tính tình không tốt, thật sự chọc gi/ận anh ấy rồi thì mình không khuyên được đâu.
"Nghe lời đi, đừng làm lo/ạn, cầm lấy đi..."
Một nỗi bực dọc trào dâng trong lồng ngựk.
Cô ta không hiểu tiếng người sao?
Hay là vốn dĩ không hề quan tâm đến cảm xúc của tôi?
Hộp bánh trứng lúa mạch bị nhét vào tay tôi, như một sợi xích cố gắng trói buộc lấy tôi.
Tôi buông tay, đẩy Đường D/ao ra.
"Tôi nói là tôi không cần! Cậu nghe không hiểu à?"
Hộp bánh "bộp" một tiếng rơi xuống đất.
Vỏ hộp bung ra, bánh văng tung tóe.
Không gian như ngưng đọng.
Đường D/ao sững sờ nhìn tôi, gương mặt lúng túng không biết làm sao.
Giang Dữ lập tức sa sầm mặt mày, che chắn trước mặt cô ta:
"Khương Đường, rốt cuộc em đang làm lo/ạn cái gì hả?
"Xin lỗi đi."
3.
Tôi nhìn Giang Dữ với vẻ không thể tin nổi.
Đôi mắt đen sâu thẳm của anh ấy toàn là sự trách móc:
"Chẳng phải chỉ là đi ăn không gọi em thôi sao? Em không nghe máy thì trách ai được?
"May mà anh với Đường D/ao đi ăn ở ngoài một chút, không thì hai đứa làm việc cả ngày về, đến cơm tối cũng không có.
"Em có biết anh mệt thế nào không? Tranh thủ thời gian m/ua đồ ăn vặt cho em, em còn không hài lòng chỗ nào?"
Giọng điệu đầy lý lẽ của anh ấy khiến tôi bật cười.
Cười đến mức nước mắt chực trào ra.
Tôi nhớ lại hồi mới dọn về ở chung, tôi nấu cơm bị bỏng một nốt phồng rộp lớn ở cổ tay.
Giang Dữ xót xa đến mức đỏ hoe mắt tại chỗ, kéo tôi đi b/ệnh viện.
Sau đó, anh ấy không cho tôi nấu cơm nữa, trước khi đi làm sẽ chuẩn bị sẵn cơm nước cả ngày cho tôi.
Anh ấy nói: "Anh cưới em về là để em được sống sung sướng, chứ không phải để em suốt ngày giặt giũ nấu nướng cho anh."
Nhưng tôi nào nỡ để anh ấy vất vả như vậy, tôi lén lút tập nấu ăn để chứng minh rằng mình hoàn toàn có thể tự chăm sóc tốt bản thân.
Ngày Giang Dữ thỏa hiệp, anh ấy ôm tôi đầy tự trách: "Bảo bối, bắt em chịu thiệt thòi rồi."
Nhưng giờ đây, những thiệt thòi đó đã trở thành điều đương nhiên.
Tôi ngước nhìn anh ấy.
"Vậy ra tôi là người giúp việc mà hai người thuê về sao?
"Giang Dữ, anh còn nhớ đây là nhà của ai không?"
Giang Dữ sững người một lát, trong mắt bùng lên ngọn lửa gi/ận:
"Khương Đường, em bớt nói lời mỉa mai đi."
Chương 9
8
8
Chương 7
Chương 6
Chương 10
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook